Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12764 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 23
chương 23

❊ ❊ ❊

Thần Vương ấy vậy mà lại mở miệng khen bọn họ trước triều thế này, bọn họ có hơi...!khủng hoảng vì được khen.

"Nhưng trong Lễ bộ vẫn còn có rất nhiều vấn đề."

Quan viên Lễ bộ: Bọn họ vui mừng quá sớm rồi!

"Ồ?" Long Phong đế vô cùng kiên nhẫn với Thần Vương, "Vấn đề gì?"

"Vách tường đã xỉn màu, chân bàn thì lung lay, thậm chí có vài chỗ dễ bị rớt ngói." Thần Vương nhíu mày, "Là một trong sáu bộ của triều đình, nhưng công sở Lễ bộ quả thực quá nghèo nàn.

Bách tính Đại Thành chúng ta an cư lạc nghiệp, cuộc sống sung túc, thế nhưng lại có một công sở nghèo nàn đến thế, há chẳng phải đã vứt hết mặt mũi của Đại Thành?"

Quan viên Lễ bộ gật đầu lia lịa, Thần Vương điện hạ nói rất đúng, công sở Lễ bộ bọn họ thiếu thốn rất nhiều.

"Ý của Thần Vương là?" Long Phong đế cười.

"Nhi thần nghĩ rằng, nên rút ra ngân sách để tu sửa Lễ Bộ."

"Ừm." Long Phong đế gật đầu, "Thần Vương nói rất có lý, Lễ bộ không những phải lo liệu rất nhiều chuyện quan trọng trong nước, mà còn phải tiếp đãi sứ giả nước khác, nếu công sở nghèo quá thì đúng là không được đẹp mắt."

"Công bộ Thượng thư Lâm Trọng Linh có ở đây không?" Long Phong đế nhìn sang Công Bộ Thượng thư đang đứng bên cạnh Triệu Bá Thân.

Trong lòng Triệu Bá Thân dâng lên dự cảm chẳng lành.

"Hạ thần có mặt." Lâm Trọng Linh nâng hốt bản bước ra khỏi hàng.

"Từ ngày mai khanh hãy chuẩn bị nhân công tu sửa công sở Lễ bộ, không được chậm trễ." Sau khi Long Phong đế sắp xếp xong mọi chuyện, ông quay đầu nói với Lễ bộ Thượng thư Lý Ân, "Lý ái khanh, hoàng nhi ta còn nhỏ nên vẫn chưa hiểu chuyện, nếu nó làm gì sai khanh cứ việc trách phạt, không cần lo lắng."

Kinh phí tu sửa tranh mãi mới về tới tay, lần đầu tiên Lý Ân biết được cảm giác "có người dựa lưng" mới tuyệt làm sao.

"Thần Vương điện hạ thông minh lại rất chịu khó học tập."

Minh Kính Châu đưa danh sách tiến sĩ cho hắn, tuy không thấy hắn học thuộc, nhưng ít nhất cũng đã mang về phủ.

Bốn làm tròn lên năm cũng xem như là có chí tiến thủ.

"Biết chiêu hiền đãi sĩ."

Sau khi Thần Vương đến Lễ bộ, hắn chưa bao giờ làm khó dễ người nào.

Quan trọng nhất là, hắn đã giúp Lễ bộ lấy được kinh phí tu sửa.

Chỉ cần dựa vào điều này thôi bọn họ đã xem hắn là một nửa thành viên của Lễ bộ rồi.

"Ngài ấy cùng dùng bữa cùng các đồng liêu Lễ bộ tại phòng ăn, nhưng chưa bao giờ chê trách câu nào."

Tuy hắn ăn đồ ăn của nhà Minh Thị lang, nhưng quả thật có đến nhà ăn của Lễ bộ.

"Vi thần tin tưởng, với tư chất của điện hạ, ngài ấy nhất định sẽ nhanh chóng nắm rõ mọi việc của Lễ bộ, phân ưu vì Bệ hạ." Kinh phí tu sữa Lễ bộ đã có, Lý Ân khen đến thật lòng thật ý.

Thần Vương được khen, "..."

Có lẽ, đây chính là khả năng co duỗi, chín chắn và tùy cơ ứng biến của văn nhân đây.

Các quan viên khác lườm Lý Ân bằng nửa con mắt, chỉ vì khoản kinh phí tu sửa Lễ bộ mà ông lại khen Thần Vương đến mức đó.

Lý Ân ơi là Lý Ân, lẽ ra ông không nên làm Lễ bộ Thượng thư mà phải đến Nhạc phủ dựng đài hát hí khúc cho Bệ hạ mới đúng.

Lý Ân chẳng thèm quan tâm người ta nghĩ gì về mình, dẫu sao thì Lễ bộ cũng được hời, nói thêm vài lời hay ho thì có làm sao?

Sau khi hạ triều, Long Phong đế vui vẻ, nếu dọc đường đi không nghe thấy có người khóc lóc thì có lẽ tâm trạng ông còn vui hơn.

"Lưu Trung Bảo, đi xem xem có chuyện gì thế?" Long Phong đế nghe thấy tiếng khóc từ sau bụi hoa, gương mặt vô cùng lạnh lùng.

Lưu Trung Bảo đi xem thử rồi nhanh chóng quay về, "Bẩm Bệ hạ, người đang khóc là Lưu Tài nhân."

"Lưu Tài nhân?" Long Phong đế chẳng có ấn tượng gì về vị Tài nhân này.

"Lưu Tài nhân được Bình Hiền Thái hậu đưa vào Vương phủ vào năm Hiển Đức thứ hai mươi mốt." Lưu Trung Bảo báo lai lịch của Lưu Tài nhân, "Nhập phủ cùng năm với Tô Quý phi đấy ạ."

"Ừ, ngươi nói tiếp đi."

"Nàng ta khóc là vì...!vì Quý phi nương nương bắt bọn họ chép kinh văn mỗi ngày, vì ít khi cầm bút nên tốc độ viết của nàng ta không bằng các quý nhân khác, cho nên mới khóc." Lưu Trung Bảo hiểu ra ngay, nếu muốn khóc thật thì cũng không cần khóc ở đây, rõ ràng là muốn để cho Bệ hạ biết.

"Quý phi bắt bọn họ chép kinh?" Long Phong đế thấy khá thú vị, "Có chuyện gì thế?"

"Bẩm Bệ hạ, sau tiệc mừng thọ, nương nương bắt đầu để các nương nương khác chép kinh văn." Lưu Trung Bảo thấy trên mặt Bệ hạ dần xuất hiện ý cười, bèn nói tiếp, "Nghe nói hôm nay nương nương còn gọi Minh cô nương vào cung, để nàng ấy giám sát các nương nương chép kinh cùng."

"Chép kinh thư rất có lợi cho việc tu thân dưỡng tính, như thế rất tốt." Long Phong đế gật đầu cười, "Có điều Quý phi ngày ngày giám sát sẽ dễ mệt mỏi, ngươi đưa thuốc bổ đến Minh Nguyệt cung đi."

"Còn Vương Tài nhân kia, nếu nàng ta ngại chép kinh vất vả thì sau này không cần chép nữa." Long Phong đế hờ hững nói, "Đưa nàng ta đến phật đường tụng kinh niệm Phật, sau này không được xuất hiện trước mặt Quý phi nữa."

Lưu Trung Bảo không hề nhắc Bệ hạ vị Tài nhân này họ Lưu, ông chỉ cười nhận lệnh rồi lui xuống.

Từ nhỏ Bệ hạ đã quen với những mưu kế và thủ đoạn của nữ nhân trong hậu cung, lý nào ông lại không nhìn ra dụng ý ngồi khóc giữa đường của Lưu Tài nhân?

Lưu Trung Bảo vừa lui xuống thì thấy Minh tiểu thư đi đến đình nghỉ mát chỗ Lưu Tài nhân.

Thấy cảnh này, ông ta chợt dừng bước, nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, ông quay lại hành lễ, "Bái kiến điện hạ."

Thần Vương chắp hai tay ở sau lưng, thờ ơ nhìn sang hướng Lưu Trung Bảo vừa nhìn.

Kia có phải là...!cô nhóc của Minh gia?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »