Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12897 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 52
chương 52

❊ ❊ ❊

Có lẽ...

Nàng định thần, quay đầu nhìn nương nương đã ngủ say.

Có lẽ vẫn còn tiếp tục kéo dài.

Đến giờ ăn tối, cung nhân bày đồ ăn lên, Lưu Trung Bảo đặt điểm tâm lên bàn, "Bẩm Bệ hạ, đây là món điểm tâm mới ở trong cung của Tô Quý phi, nương nương bảo lão nô đem đến cho ngài và Minh đại nhân nếm thử."

"Ái phi quả có lòng." Long Phong đế ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức khôi phục lại dáng vẻ bình thường, nói với Minh Kính Hải, "Ái khanh này, điểm tâm của Minh Nguyệt cung trước giờ có tiếng là rất ngon, ái khanh cũng nếm thử xem."

"Đa tạ Bệ hạ." Minh Kính Hải vừa ghim một miếng điểm tâm, chợt nghe thấy tiếng cung nhân thông báo Thần Vương điện hạ đến.

Ông nhìn sang Long Phong đế, đặt đũa xuống chuẩn bị hành lễ.

"Này." Long Phong đế ngăn ông lại, "Đây là bữa cơm riêng giữa ta và khanh, không cần chú trọng lễ nghi giữa quân thần."

Minh Kính Hải nhận ra Bệ hạ đè mạnh giữ tay ông lại, biết ngài ấy không phải nói đùa, thế là ông yên tâm ngồi xuống.

"Bái kiến phụ hoàng." Thần Vương đi vào nội điện, chắp tay hành lễ với Long Phong đế, sau đó lại làm lễ chào Minh Kính Hải, "Chào Minh đại nhân."

"Bái kiến điện hạ." Minh Kính Hải chắp tay trả lễ.

"Đều là người trong nhà, mau ngồi xuống dùng bữa thôi." Long Phong đế ngoắt tay bảo Thần Vương ngồi xuống, "Minh bá phụ của con đã đi khắp non sông của Đại Thành, văn có thể an dân, võ có thể bài binh bố trận, con cố mà theo ông ấy học hỏi."

Minh Kính im yên lặng nhìn Long Phong đế, Bệ hạ đã nói như thế, bỗng dưng ông lại có thêm một đứa cháu là hoàng tử, nhưng cho dù Bệ hạ dám nói thì ông cũng không dám nhận đâu.

Thần Vương gật đầu, đôi đũa đã đưa vào mâm cơm.

"Phụ hoàng, món canh bồ câu này nấu thế nào vậy, mùi thơm ghê." Thần Vương nếm thêm vài miếng, "Phụ hoàng bảo ngự trù viết công thức ra cho nhi thần nhé, để nhi thần bảo đầu bếp Vương phủ học cách làm."

"Trẫm nhớ trước đây con không thích mấy món canh này mà." Long Phong đế nhíu mày, "Dạo này đổi khẩu vị rồi sao."

"Canh bồ câu bổ não." Thần Vương ngang nhiên chính trực đáp, "Mấy bữa nay con đọc sách, viết bài có hơi mệt nên muốn tẩm bổ một chút."

Tiện đường bồi bổ cho Minh Tiểu Trư luôn, hắn đường đường là Vương gia, nhưng ngày nào cũng ăn cơm của nhà vợ chưa cưới, đúng là quá ngại.

"Điện hạ thông minh tài trí, không cần những thứ bên ngoài thế này." Minh Kính Hải thấy hai cha con hoàng đế không để ý quy tắc ăn không nói, ông bèn đặt đũa xuống, đoạn lên tiếng, "Trong phủ vi thần có vài quyển binh thư, đều là mấy thứ lúc vi thần rảnh rỗi nên tự mày mò, nếu điện hạ không chê thì lựa lúc nào rảnh lấy về xem chơi."

Cách đây không lâu Minh Kính Châu cũng từng nói thế với hắn.

Thần Vương gắng gượng mỉm cười, "Đa tạ đại nhân, ngày mai vãn bối sẽ đến phủ mượn sách về đọc."

"Chỉ là tác phẩm vụng về của cá nhân, điện hạ không cần trịnh trọng như thế."

"Có thể mượn được tác phẩm của đại nhân là vinh hạnh của vãn bối." Thần Vương cố gắng mỉm cười, "Với tài hoa của đại nhân, chỉ đôi câu vài lời cũng đã là tinh hoa, sao có thể gọi là tác phẩm vụng về."

Đây là trưởng bối của Minh Tiểu Trư, đã là trưởng bối của Minh Tiểu Trư thì nên khách sáo một chút.

"Được điện hạ coi trọng là may mắn của vi thần.

Sáng mai, vi thần sẽ ở hàn xá chờ điện hạ ghé thăm." Minh Kính Hải cười, nói với Long Phong đế, "Bẩm Bệ hạ, vi thần trông điện hạ có tướng mạo hiên ngang, phong thái bất phàm, rất giống với Bệ hạ thuở thiếu thời."

Long Phong đế nghe được những lời này thì bật cười thành tiếng.

"Có Minh gia các khanh dạy dỗ thằng nhóc lông bông này, trẫm cũng yên tâm." Long Phong đế vỗ vai Minh Kính Hải, "Ái khanh, sau này nó chính là con rể của Minh gia, khanh phải nhọc lòng nhiều rồi."

Minh Kính Hải đứng dậy vái thật sâu, "Tâm ý của Bệ hạ, vi thần đã hiểu."

Sau khi đứng dậy, ông nhìn Thần Vương mỉm cười - nụ cười yêu mến đặc trưng của trưởng bối.

Nhưng do mày rậm mắt to, nên khi ông cười lại khiến nhịp tim của Thần Vương như chậm lại mấy lần.

Hắn từng có cảm giác này một lần, chính là lúc cho bạc Minh Tiểu Trư bị Minh Kính Châu bắt gặp tại trận.

Sáng ngày hôm sau, sau khi Minh Kính Hải về nhà, ông thay đồ ngồi trong sân luyện Ngũ cầm hí.

Minh Tồn Phủ mới thức dậy, vừa ngáp vừa mơ màng đi đến chủ viện, thấy Minh Kính Hải thì giật nảy mình, "Sao phụ thân xuất cung sớm thế?"

"Muốn thành công thì phải lập kế hoạch từ sớm." Minh Kính Hải thấy hắn quần áo bảnh bao thì hỏi, "Đi đâu đấy?"

"Con...!con đi tặng cho Chu tiểu thư một tập thơ." Minh Tồn Phủ mặt mày đỏ bừng cúi gằm đầu.

"Ừ, biết lấy lòng vợ tương lai, rất đáng mặt đàn ông." Minh Kính Hải rút một tấm ngân phiếu đưa cho hắn, "Đi đi, đừng keo kiệt trước mặt cô nương nhà người ta."

Minh Tồn Phủ nghía mệnh giá, bốn mươi lượng!

Cha rộng rãi quá!

"Đại bá phụ, Phủ Lục ca." Cửu Châu đứng ngoài viện nhô đầu vào, "Mẫu thân bảo con mang bữa sáng nóng hổi đến cho Đại bá phụ đây."

Nhà của hai anh em sát bên nhau, chỉ cách có một bức tường.

Minh Tồn Phủ nhìn sân của hai nhà, "Muội muội, muội lại trèo tường sang đây à?"

Bảo sao hắn không nghe thấy hạ nhân thông báo.

"Người trong nhà không cần lễ nghi rườm rà." Cửu Châu xấu hổ cười, bờ tường giữa hai nhà thấp như thế không phải để tiện cho người nhà leo qua hả?

"Châu Châu mau vào đây con." Minh Kính Hải gọi Cửu Châu vào, rửa tay rồi cầm một miếng bánh lên ăn, "Con cũng thích trèo tường hả?"

Minh Tồn Phủ, "..."

Thân là trưởng bối, phụ thân thêm chữ "cũng" vào lời nói có phải không ổn lắm không?

Hai bác cháu đi tới bên bàn đá ngồi xuống, Minh Kính Hải kêu Cửu Châu ăn sáng cùng mình, "Lúc phụ thân con có ở nhà, ta cũng không thích đi vòng cửa chính."

"Hèn chi bên bức tường có dấu vết bị trèo qua thường xuyên, hóa ra là Đại bá phụ." Cửu Châu vừa ăn sáng bên nhà xong, nhưng vẫn ăn với Minh Kính Hải hai miếng bánh, "Kiểu này tiết kiệm cả một đoạn đường đi."

"Nếu không phải ngại người bên ngoài xầm xì, ta còn muốn thông tường rồi xây cửa lên rồi." Minh Kính Hải lắc đầu, "Tiếc là miệng đời đáng sợ, tục nhân thế gian như chúng ta, dù không sợ lời đồn thì cũng phải suy nghĩ cho người khác."

"Có cửa hay không cũng không sao, dù sao thì tường cũng rất thấp, chỉ cần lộn một cái là qua được ngay ấy mà." Cửu Châu uống hai hớp trà, "Mẫu thân nói, Đại bá phụ từng đi qua rất nhiều nơi, có thật không ạ?"

"Đương nhiên rồi." Dù sao cũng đã lớn tuổi, ở trước mặt vãn bối yêu thích khó trách khỏi tật khoác lác.

Thấy Cửu Châu hỏi thế, Minh Đại bá lập tức lên tinh thần ngay.

Minh Tồn Phủ nhìn hai bác cháu trước mặt, một người hớn hở kể chuyện, một người say sưa lắng nghe, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của mình, hắn đánh một tiếng thở dài.

"Bẩm lão gia, có Thần Vương điện hạ đến thăm."

"Điện hạ?" Cửu Châu đang nghe kể chuyện say sưa, nghe thấy bốn chữ Thần Vương điện hạ thì ngẩn người, sau đó đứng bật dậy, xách váy chạy ra cửa sân, "Điện hạ ở đâu thế?"

Minh Kính Hải thấy cháu gái như vậy thì kéo con trai tới bên cạnh hỏi nhỏ, "Châu Châu thích Thần Vương lắm hả?"

Minh Tồn Phủ gật đầu, "Không những thích thôi đâu, con bé còn rất ghét người nói xấu Thần Vương."

Minh Kính Hải suy ngẫm một lát, gật đầu đáp, "Với gương mặt của Thần Vương đúng là có khả năng mê hoặc phụ nữ."

Không đúng, lời này sao có thể nói thế?

Lúc bước vào cửa phủ của Minh Kính Hải, lòng Thần Vương vô cùng nặng nề, nhưng khi nhìn thấy Cửu Châu đang đứng trên bậc thang cửa sân, hắn bước nhanh đến chỗ nàng.

"Minh Tiểu Trư, sao cô lại ở đây?"

"Ta đang nghe Đại bá kể chuyện lý thú ở bên ngoài, không ngờ lại gặp được điện hạ, đúng là khéo thật đó." Cửu Châu cười híp mắt, "Huynh đến tìm Đại bá hả?"

Thần Vương yên lặng gật đầu.

"Để ta dẫn huynh vào, Đại bá kể chuyện nghe hay lắm." Cửu Châu kéo tay áo Thần Vương bước vào viện, đi chưa được hai bước thì Minh Kính Hải và Minh Tồn Phủ đã ra tiếp đón.

"Tham kiến Thần Vương điện hạ, hạ quan không thể tiếp đón từ xa, mong điện hạ thứ lỗi."

"Minh đại nhân khách sáo rồi." Thần Vương duỗi tay ra đỡ Minh Kính Hải, "Là bổn vương đã quấy rầy ngài."

Minh Kính Hải đứng dậy, nhìn cháu gái mình nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Thần Vương, mà Thần Vương cũng đưa tay áo cho cháu mình, rồi ông lại nhìn sang thằng con trai hễ nhắc tới Chu cô nương là đỏ mặt, trong lòng thầm ghét bỏ.

Đúng là chênh lệch mà.

Minh Tồn Phủ bị cha nhìn mà ù ù cạc cạc, cha có ý gì thế?

"Mời điện hạ ngồi xuống nói chuyện." Minh Kính Hải mời Thần Vương ngồi xuống bàn đá, ông thấy Thần Vương dùng tay áo quét qua quét lại vài lần trên băng ghế đá, tiếp đó mới để cháu gái ông ngồi xuống.

Còn cháu ông thì lấy ra một đĩa điểm tâm trong hộp đưa đến trước mặt Thần Vương.

Mọi thứ diễn ra vô cùng tốt đẹp, càng khiến ông trông như người thừa.

"Đại bá ơi." Cửu Châu bưng mặt nhìn ông với đôi mắt sáng rực, "Đại bá kể tiếp câu chuyện vừa nãy cho con nghe đi."

Minh Kính Hải nhìn Thần Vương, ông tỏ vẻ lúng túng.

Đàn ông mà, thỉnh thoảng những lúc kể chuyện sẽ thêm thắt một chút hư cấu vào đó.

Nếu chẳng may bị Thần Vương vạch trần, chẳng phải hình tượng cao lớn trước mặt cháu gái sẽ bị ảnh hưởng à?.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »