Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12727 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 55
chương 55

❊ ❊ ❊

Thần Vương điện hạ, Lễ bộ vất vả lắm mới cậy có điện hạ để trùng tu, chẳng may trong cơn thịnh nộ Minh huynh cầm chén trà nện điện hạ thì đồng liêu chúng tôi đây khó xử lắm.

"Đa tạ điện hạ." Minh Kính Châu lên tiếng trước, "Vậy hạ quan xin vào trong nếm thử."

Dứt lời, ông quay đầu nhìn về nhóm quan viên, "Xin mời chư vị đồng liêu."

"Mời, mời, mời." Một nhóm người chen lấn vào thư phòng của Thần Vương, vừa ngồi xuống thì trông thấy cô gái bên cạnh Thần Vương đi thẳng tới chỗ của Minh Kính Châu.

Nhìn thấy cảnh này, trái tim của nhóm quan viên Lễ bộ như bị nhấc lên cao.

Cô gái à, trông cô cũng xinh đẹp dịu dàng, cớ sao lại làm chuyện không suy nghĩ thế này?

"Phụ thân, đây đều là những món mà con đã mua đấy, phụ thân mau nếm thử đi." Cửu Châu đưa món Minh Kính Châu thích nhất đến trước mặt ông.

Phụ...!phụ thân ư?

Nhóm quan viên dè dặt nhìn sang Thượng thư đại nhân, phát hiện ông đã thong thả ngồi xuống phẩm trà, nét mặt vô cùng thoải mái, rõ ràng đã biết thân phận của cô nương này.

À, bọn họ nhớ lại, Thượng thư đại nhân từng đến Minh gia truyền chỉ, nhất định đã gặp Minh cô nương.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, không cần phải rối rắm giữa Thần Vương và đồng liêu nữa, tốt quá rồi.

Minh Kính Châu phát hiện mồ hôi vẫn chưa khô trên trán con gái, gương mặt trắng trẻo hơi ửng đó, "Con đi đâu đến đây, sao không dẫn theo người hầu ra ngoài cùng con?"

"Lúc ra khỏi nhà có hơi gấp nên con quên mất." Cửu Châu mỉm cười lấy lòng Minh Kính Châu, "Phụ thân đừng nóng giận, lần sau con sẽ nhớ mà."

Trong kinh thành đông người lắm xe, lỡ mà chạm mặt xe ngựa của nhà quyền quý nào còn phải chào hỏi lẫn nhau, tôi nhường cô, cô nhường tôi mất hết cả nửa ngày.

Thế nên ngồi xe ngựa không nhanh bằng chạy bộ, nàng sợ Chu tỷ tỷ đợi ở trà lâu mà không thấy Lục ca đến sẽ hiểu lầm huynh ấy, nên nàng mới chạy bộ một chuyến.

Giúp người có tình đến với nhau cũng là một loại tích đức.

"Còn có lần sau nữa à, để mẹ con cấm chân con cho biết mùi." Minh Kính Châu ra vẻ nghiêm túc, "Mau chào các thúc bá đi."

"Vãn bối kính chào chư vị thúc bá."

"Không dám, không dám, huyện chủ khách sáo rồi."

Minh Kính Châu mở nắp chén trà, nhìn lướt qua nhóm quan viên trước mắt một lượt, ghi nhớ hết tất cả nét mặt của bọn họ, từ tốn đáp, "Chư vị đồng liêu, con bé là vãn bối, các huynh nhận lễ của con bé là chuyện đương nhiên."

Mọi người cười ha ha đáp lại, nhưng vẫn không dám nhận lễ của Minh cô nương.

Bàn về phẩm cấp, Minh cô nương là huyện chủ nhị phẩm, phẩm cấp cao hơn so với những người ở đây.

Bàn về địa vị, nàng là Vương phi tương lai, sau khi xuất giá chính là người hoàng gia, hoàng thất là quân, khác hẳn với hạ quan như bọn họ.

Ngoại trừ người hoàng gia ra thì ai có gan dám nhận lễ của nàng?

Thần Vương nhìn bọn họ, các vị đại nhân ở Lễ bộ đúng là thông minh hơn đám người Trịnh gia nhiều.

Hắn rất thích những vị quan thông minh lại thức thời thế này.

"Bẩm vương gia, Thượng thư đại nhân, Thị lang đại nhân, Bệ hạ triệu mọi người vào cung gấp."

Bên ngoài truyền đến giọng nói đầy lo lắng của tiểu lại.

Bệ hạ thình lình triệu kiến nhiều quan viên ở Lễ bộ như thế, nhất định là đã xảy ra chuyện lớn.

Lý Ân nhìn Thần Vương, phát hiện hắn vẫn đang thong thả nhét đồ ăn vào miệng.

"Điện hạ?" Lý Ân - người đã thay đổi cái nhìn về Thần Vương, hành lễ với hắn, "Chúng thần sẽ theo điện hạ vào cung."

"Ừ." Thần Vương nhìn đống quà vặt Cửu Châu mang đến cho hắn, vốc một nắm bỏ vào túi, "Chư vị đại nhân không cần phải lo, phụ hoàng triệu kiến mọi người có lẽ là vì Tề Vương gặp chuyện."

"Sao cơ?"

"Tề Vương gặp chuyện ư?!"

"Xin điện hạ đừng quá lo lắng." Minh Kính Châu đứng dậy, thở dài, "Chẳng trách lúc nãy gặp hạ quan lại thấy sắc mặt điện hạ kém như vậy, hóa ra là vì đang lo cho an nguy của Tề Vương điện hạ."

"Đúng vậy thưa điện hạ." Lý Ân lên tiếng, "Người tốt như Tề Vương điện hạ ắt có trời độ, ngài vì lo cho Tề Vương mà làm ảnh hưởng đến sức khỏe của mình, thế chẳng phải sẽ khiến bệ hạ lo lắng hay sao?"

Thần Vương nhận khăn từ Phúc Quý lau sạch tay, "Huynh ấy là Tứ ca của bổn vương, sao bổn vương lại không lo cho được? Tuy vết thương ở trên người huynh ấy, nhưng lòng ta rất đau."

"Điện hạ coi trọng tình thân quả là tốt bụng."

"Đúng vậy." Một quan viên Lễ bộ đưa tay áo dụi khóe mắt khô rang, "Tình cảm này đúng là khiến người ta cảm động mà."

Cửu Châu ngồi một bên, im lặng nhón một miếng bánh bỏ vào miệng, cầm chén trà không dám hó hé câu nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »