Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12910 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 58
chương 58

❊ ❊ ❊

Minh Kính Châu nhìn bức tranh tên Hồng mai trong tuyết trước mắt, bút pháp lại giống như vẽ cành khô trên sa mạc, ông vô thức hớp thêm một ngụm trà, "Con gái à, điện hạ đã thấy bức tranh này của con chưa?"

"Đây là bất ngờ dành cho điện hạ, dĩ nhiên là con chưa cho huynh ấy xem trước rồi." Cửu Châu nhìn tranh, rồi lại nhìn sang Minh Kính Châu, "Cha, tranh của con có phong phạm của cha không?"

"Có...!đương nhiên là có rồi." Minh Kính Châu nhớ lại sự tư tin ngây ngô thuở thiếu thời, trong lòng lại bắt đầu cảm thấy áy náy với con gái.

Con gái giống cha...!tất cả đều là lỗi của ông.

"Khụ." Minh Kính Châu mỉm cười đầy từ ái, "Con gái à, con nghĩ Thần Vương sẽ thích tranh của con không?"

"Thích chứ." Cửu Châu tự tin cất tranh vào, "Bức tranh lần trước con tặng cho điện hạ còn được huynh ấy giữ gìn cẩn thận mà."

"Cha hiểu rồi." Minh Kính Châu mỉm cười gật đầu, "Chiều mai cha phải vào cung diện kiến Bệ hạ, nhân tiện sẽ đem tranh của con vào."

"Cám ơn cha!" Cửu Châu vội vàng nhét ống tranh vào tay Minh Kính Châu, "Cha là người cha tốt nhất trên đời này đó."

Minh Kính Châu thở dài, cái miệng ngọt này của con gái không giống ông, trái lại giống mẹ của nó.

Năm đó, tranh của ông cũng từng được vợ mình khen lên đến tận mây xanh.

Đến khi cả nhà bọn họ bị đày đi biên cương, ông vẽ tranh bán lấy tiền nhưng không có ai mua, lúc ấy mới giật mình nhận ra tài năng hội họa của mình.

Hầy, những năm ấy không biết phu nhân phải vắt óc nghĩ ra biết bao từ mới lạ mới có thể khen tranh của ông.

Cúi đầu nhìn ống tranh trên tay, Minh Kính Châu cười, "Tranh của Cửu Châu nhà chúng ta vẽ là vật hiếm trên đời, điện hạ hẳn sẽ rất thích."

"A." Thần Vương bò ra khỏi chăn, để thái giám hầu hạ mình rửa mặt, thay quần áo, "Hình như hôm nay trời hơi lạnh thì phải?"

"Bẩm điện hạ, đây là áo lông trắng do Điện Trung Tỉnh mang tới, điện hạ mặc thử nhé?"

Thần Vương mặc áo vào, nhàn nhã nghiêng người tựa lên ghế quý phi, chỉ trong hai nén hương, hắn đã trở mình đổi hết mấy tư thế.

Trước đây, sáng nào hắn cũng phải đến Lễ bộ điểm danh, đi tới nơi này một chút, ghé sang chỗ kia một tẹo, hắn từng thấy bận rộn là điều rất phiền.

Nhưng bây giờ chỉ nằm ườn một chỗ ở trong cung, không hiểu sao lại thấy buồn chán thế này?

Hắn bảo thái giám mang tới vài quyển thoại bản, nhưng đọc được vài trang thì hắn lại bắt đầu suy nghĩ, nếu bây giờ mà đang ở Lễ bộ thì có lẽ mình đang chép sách rồi.

Nếu không phải tiến cung, ắt hẳn Minh đại nhân sẽ chuẩn bị sách mới cho hắn chép tiếp.

"Điện hạ?" Thái giám thấy Thần Vương lật được vài trang rồi ngồi thừ ra, bất an hỏi, "Tiểu nô đổi mấy quyển khác cho điện hạ nhé?"

"Không cần." Thần Vương vứt quyển thoại bản sang một bên, "Bổn vương chẳng có hứng thú với ba loại sách tạp nham này."

Dứt lời, hắn đứng dậy đi ra sân, bước ra khỏi cửa, vừa tới sân lớn bên ngoài Chương Lục cung, hắn đã thấy An Vương và Tĩnh Vương đang dùng sọt chống lên cây gậy nhỏ, dưới sọt có rải vài hạt thóc.

"Đương đông giá rét mà hai vị ca ca làm gì đấy?" Thần Vương đi ngang qua mấy cái sót, "bất cẩn" đụng phải một cái, "Ối, đệ không cố ý đâu, các ca ca sẽ không trách đệ chứ?"

Hắn ngẩng đầu nhìn đàn chim đang đậu trên ngọn cây hót líu lo kia, bổn vương vừa mới cứu mạng các ngươi đấy, còn không nhanh chân mà bay xa một chút?

Hai vị Vương gia nhìn cây gậy bị Thần Vương đá một cú bay ra xa, vứt sợi dây thừng buộc lên gậy ở trên tay đi, "Ngũ đệ nói đùa, chúng ta sao dám trách đệ."

"Ừ." Thần Vương hài lòng gật đầu, không dám là được rồi.

An Vương nhận ra nắm tay của mình bắt đầu siết chặt lại, hắn quay đầu nhìn Tĩnh Vương, Tĩnh Vương vẫn còn tiếc nuối nhìn đám chim sẻ bay trên trời.

"Không biết thương thế của Tứ ca thế nào rồi?" Thần Vương bắt chéo tay ra sau lưng, quay đầu nhìn hai người anh mình, "Nhị ca, Tam ca đến thăm huynh ấy chưa?"

"Bây giờ còn sớm, chúng ta không dám quấy rầy Tứ đệ." An Vương ngẫm nghĩ, "Chi bằng chúng ta cùng đi đi."

"Được thôi." Thần Vương nhìn một vòng xung quanh, tiện tay bẻ một nhánh cây, trên đó còn hai phiến lá nửa xanh nửa vàng vẫn còn lưu luyến cố bám trên cành.

"Đều là huynh đệ trong nhà, không cần phải để ý lễ nghi làm gì." Thần Vương khẽ gẩy gẩy nhánh cây để giũ bớt bụi đi, không ngờ bất cẩn làm rơi mất một phiến lá, "Lễ tuy nhẹ nhưng tình lại nặng, cành này cắm vào bình hoa ắt sẽ đặc sắc lắm."

An Vương và Tĩnh Vương lặng thinh không nói lời nào.

Bọn họ nghi ngờ không phải Vân Độ Khanh muốn đi thăm Vân Diên Trạch, mà là muốn đến đưa tiễn hắn thì có.

Đáng tiếc Thần Vương không hiểu được suy nghĩ của hai ca ca nhà mình, thật sự cầm nhánh cây chỉ còn một phiến lá vàng bước vào viện của Vân Diên Trạch.

"Bẩm Vương gia, Vương phi, có An Vương điện hạ, Tĩnh Vương điện hạ và Thần Vương điện hạ đến."

Tôn Thái Dao đặt chén thuốc xuống, giúp Tề Vương lau miệng rồi nhìn hắn, Tề Vương cất giọng nhẹ nhàng, "Mau mời vào."

"Điện hạ, vết thương của chàng vẫn chưa khép miệng, chàng cứ nằm xuống đi." Tôn Thái Dao đứng dây, "Để ta đi tiếp các Vương gia."

Nàng vén rèm lên, thấy Thần Vương dẫn theo hai vị Vương gia khác bước tới, nhìn Thần Vương mặc áo lông trắng trước mặt, Tôn Thái Dao cụp mắt nói, "Mời ba vị vương gia."

Nhánh cây vừa chuyển tới tay Tôn Thái Dao, phiến lá thoi thóp kia giãy giụa lần cuối cùng trong làn gió, sau đó tuyệt vọng rơi xuống mặt đất.

An Vương nhìn chiếc lá khô trên mặt đất, rồi lại nhìn nhánh cây trụi lủi trên tay Tề Vương phi, hy vọng nàng có thể cầm nhánh cây đó quất thẳng vào mặt Vân Độ Khanh.

Nhưng Tôn Thái Dao là con gái nhà họ Tôn, sao có thể thất thố trước mặt các Vương gia khác.

Dù hôm nay Thần Vương có nhặt một hòn đá trên đường mang tới, nàng cũng sẽ bình tĩnh nhận lấy, "Đa tạ ý tốt của Ngũ đệ, ta nhất định sẽ mang nó đặt vào phòng của vương gia, để chàng có thể ngắm nó bất cứ lúc nào."

"Xin mời Tứ tẩu." Thần Vương bước vào phòng Tề Vương, chỉ vào chiếc bình cổ cao đối diện giường ngủ, "Đệ thấy bình hoa này cũng không tệ, tẩu cắm nó vào đây đi."

Tôn Thái Dao thông minh dịu dàng nết na cầm cành cây mà run lên, "Được."

Chờ đến khi Tôn Thái Dao cắm nhánh cây vào bình hoa, Thần Vương hài lòng gật đầu, "Quả nhiên không tệ." Hắn quay đầu nhìn Tề Vương đang nằm trên giường, "Tứ ca, huynh thấy đúng không?"

Tề Vương nhìn chiếc bình cổ cao, mỉm cười, "Ngũ đệ vui là được rồi."

Vân Độ Khanh mang cành khô này đến là chế giễu chuyện hắn bị thương ư?

Từ nhỏ đến lớn, Ngũ đệ của hắn luôn ỷ được phụ hoàng cưng chiều nên rất thích bày trò hoạnh họe công khai như thế.

"Thấy Tứ ca thích quà đệ mang đến, đệ vui lắm." Vân Độ Khanh ngồi xuống ghế dựa, nhìn Tề Vương mặt mày tái nhợt, "Vết thương của Tứ ca đã đỡ hơn chưa?"

"Đỡ nhiều rồi." Tề Vương nhợt nhạt cười, "Nhị ca, Tam ca mau ngồi xuống đi, thứ lỗi cho đệ đệ có thương tích trên người, không thể hành lễ chào hai người."

"Đều là huynh đệ trong nhà cả, không cần phải để ý." An Vương quan sát sắc mặt của Tề Vương, "Thích khách đả thương đệ đã bị phụ hoàng phán xử trảm, đệ cứ an tâm dưỡng thương đi."

"Đa tạ ca ca đã quan tâm." Tề Vương nhìn ba người, ho một tiếng.

Kẻ đứng sau là một trong bọn họ ư?

"Tứ ca bị ngoại thương mà, sao lại ho rồi?" Thần Vương gọi thái giám đến, "Mau đến Thái y viện mời thái y tới bắt mạch cho Tứ ca."

Hắn dém chăn giúp Tề Vương, "Thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho, Tứ ca tuyệt đối không được sơ sót."

Đau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »