Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 193.

❊ ❊ ❊

Kim Kết cùng Sơn Trà thức thời cùng nhau lui ra.

Trong phòng chỉ còn lại đôi tiểu phu thê.

Lục Tông giơ tay nặn nặn má thê tử, lại cưng chiều đem người ôm lấy, nhìn nốt muỗi đốt hồng hồng trêи cổ nàng, hỏi: “Còn ngứa sao? Có muốn hay không ta giúp nàng gãi gãi?”

Nhớ lại tối hôm qua hai người từ trêи cây xuống tới, quay về phòng tắm rửa xong, nàng mệt mỏi ỷ ôi ở trong ngực của hắn, nhíu lại lông mày, miệng nhỏ lẩm bẩm nỉ non: “Ngứa, Lục Tông, chàng thay ta gãi gãi.”

Lúc đó âm thanh của nàng vừa mềm nhũn lại làm nũng kéo dài, dáng vẻ yếu ớt đó, đừng nói là giúp nàng gãi ngứa, coi như muốn đem trái tim đào ra đưa cho nàng, hắn đều sẽ không do dự.

Quả thật là không hổ câu nói kia: Ôn nhu hương, mộ anh hùng.

Khương Lệnh Uyển bĩu môi, nói: “Không thể gãi. Kim Kết vừa giúp ta bôi thuốc mỡ đó, hơn nữa… nếu để lại sẹo thì làm sao bây giờ?”

Nàng từ nhỏ được nuông chiều yếu ớt, thường ngày thích chưng diện nhất, có lẽ là do hương thơm trêи người nàng, đúng là rất hay dụ muỗi.

Nhưng vì không muốn có sẹo, nàng mỗi lần bị muỗi cắn, đều nhịn xuống không đi gãi. Mùi vị đó a, nàng cũng không muốn lại cảm thụ.

Lục Tông nghe xong sủng nịnh cười cười. Chỉ là một nốt muỗi, nơi nào sẽ lưu sẹo?

Lục Tông đem người ôm chặt chút, sượt sượt, cắn vành tai trắng như ngọc của nàng, mờ ám nói: “Kỳ thực, chuyện như tối hôm qua, chúng ta sau này có thể thử nghiệm thêm.”

Thử cái gì mà thử a!

Khương Lệnh Uyển lỗ tai đỏ muốn nhỏ máu.

Tối hôm qua Lục Tông quá quá đáng, lúc đó nàng sợ ngã xuống, lại sợ bị người phát hiện, chỉ có thể gắt gao cắn môi không dám phát ra tiếng, vậy mà nàng càng nhịn Lục Tông lại càng thêm càn rỡ.

Chỉ là, không thể không thừa nhận, xác thực… cũng có một phen tư vị đặc biệt.

Khương Lệnh Uyển đưa hai tay che mặt, xấu hổ giận dỗi nói: “Mới không muốn.”

Lục Tông hôn một cái trêи mu bàn tay nhỏ trắng nõn, lại thân mật xoa xoa đầu của nàng.

Hắn nói: “Hôm nay Tĩnh Ninh Hầu đến đây, ta ra ngoài trước xem một chút.”

Lục Tông không yên lòng, lại dặn thêm một câu, “… Dùng hết đồ ăn sáng lại đi xem nhi tử.”

“… Ân.” Khương Lệnh Uyển bé ngoan đáp lại.

Đợi nghe tiếng bước chân Lục Tông đi xa rồi, mới đưa tay xuống, nhìn chính mình trong gương.

Thấy nàng hai gò má ửng đỏ, giữa hai lông mày có một luồng quyến rũ tư thái, nhìn liền thấy chính là một bộ dáng dấp tối hôm qua mới vừa làm xong chuyện xấu.

Cũng may Kim Kết cùng Sơn Trà không có suy nghĩ nhiều, nếu như bị hai người các nàng nhìn ra, nàng nơi nào còn có thân là chủ nhân uy nghiêm?

Khương Lệnh Uyển nghĩ tới hai người, liền lại lần nữa cân nhắc việc hôn nhân của các nàng.

Chờ Kim Kết cùng Sơn Trà tiến vào, nàng liền hỏi ý tứ hai người.

Kim Kết da mặt mỏng, khuôn mặt ngay lập tức đỏ lên, vùi thấp đầu nói: “Nô tỳ không muốn gả ra ngoài, nô tỳ muốn cả đời hầu hạ phu nhân.”

Sơn Trà thì thật sự không biết thu liễm, chớp chớp mắt to nói: “Nô tỳ cũng vậy. Nếu thật phải gả, phu nhân liền ở trong phủ tìm một người cho nô tỳ là được…”

Nói tới đây lại đúng là có chút thẹn thùng, âm thanh nhỏ hơn một chút, đạo, “Khí lực lớn, có thể làm việc, nếu như dung mạo có thể đoan chính một chút, vậy liền tốt rồi.”

Đi theo một chủ nhân xem người chỉ xem mặt, Sơn Trà tự nhiên cũng gần đèn thì rạng gần mực thì đen, muốn tìm một người dung mạo phải tuấn tú chút.

Còn có, làm phu quân, có thể làm việc mới là đỉnh đỉnh trọng yếu.

Khương Lệnh Uyển gật đầu, nói: “Hai người các ngươi, ta đương nhiên sẽ không bạc đãi. Này muốn tuyển ai, trong lòng các ngươi nếu như đã có dự định, vậy nhất định không được thẹn thùng, chỉ cần cùng ta nói, ta sẽ thay các ngươi quyết định.

Đồ cưới của hai người, từ trước khi gả tới Vinh vương phủ ta đã chuẩn bị kỹ càng, đến lúc đó chắc chắn để cho các ngươi mặt mày rạng rỡ xuất giá.”

Khương Lệnh Uyển hiểu Sơn Trà là người không giấu được tâm tư, chuyện gì đều sẽ cùng nàng nói, chỉ là Kim Kết có chút hướng nội.

Nàng trong ngày thường cũng có lưu ý, cũng biết Đỗ Ngôn có lẽ đối với Kim Kết có cảm tình, nhưng nàng còn phải xác nhận lại một chút, mới có thể đi hỏi ý tứ cô nương người ta a.

Nếu như là thật tuyển Đỗ Ngôn, Khương Lệnh Uyển cũng là rất hài lòng.

Tối hôm qua Dung Lâm một đêm chưa ngủ, hôm nay mới quyết định đến bái phỏng.

Vinh Vương bệnh nặng mới khỏi, hôm qua không thể đi Tĩnh Ninh Hầu phủ chúc thọ cho Dung lão gia tử, Dung Lâm cái này sắp thành con rể, tới thăm nhạc phụ tương lai, cũng là hợp tình hợp lí.

Lục Bảo Thiền vốn là không muốn gặp Dung Lâm. Nhưng ai biết lại quá không đúng lúc, nàng mới vừa đến muốn tìm cha, liền thấy Dung Lâm ngồi ở trong sân, đang bồi Vinh Vương nói chuyện.

Hai người vừa nói vừa cười, phảng phất như đã quen biết từ rất lâu.

Lục Bảo Thiền bước chân dừng lại, nhìn gò má tuấn mỹ của người kia, có chút không muốn bước tới.

Có điều còn chưa kịp lùi lại, Vinh Vương ngẩng đầu nhìn thấy Lục Bảo Thiền, liền vẫy vẫy tay gọi nàng.

Lục Bảo Thiền không có cách nào, nhìn chính mình cha một mặt tiều tụy, chỉ có thể bé ngoan bước đến.

Dung Lâm thấy tiểu cô nương đối với mình hờ hững, liền biết hôm qua thật sự là bất cẩn rồi.

Hắn một lòng muốn ở trước mặt của nàng lưu lại một cái ấn tượng tốt, nhưng đến cùng vẫn là quá nóng ruột, mất đi trầm ổn của thường ngày.

Bây giờ, sợ là đã bị ghét bỏ.

Vinh Vương là người rõ ràng, biết Dung Lâm là thật tâm muốn kết hôn với nữ nhi. Bây giờ nhi tử một lòng oán giận ông, có thể nhìn nữ nhi suôn sẻ lập gia đình, với ông mà nói, coi như là một việc đáng mừng, ông cũng có thể yên tâm.

Lại nói thêm mấy câu, Vinh Vương liền nói muốn đi vào phòng nghỉ ngơi. Lục Bảo Thiền vội tự mình đỡ Vinh Vương, từ từ đi vào trong.

Vinh Vương vỗ vỗ tay nàng, đạo: “Thiền nhi, Dung Lâm đứa nhỏ này, đúng là cái hữu tâm. Hôm nay cha muốn giữ hắn lại dùng cơm, con trước tiên dẫn hắn đi dạo một vòng viện tử lý đi.”

Dung Lâm đứng đợi ở bên ngoài phòng, vừa nghe lời Vinh Vương nói, nhất thời mặt mày mỉm cười, sống lưng cũng ưỡn đến thẳng tắp.

Anh vợ mặt lạnh chuyên phá chuyện tốt cũng không sao, chỉ cần nhạc phụ là người hiểu lí lẽ liền tốt rồi.

Lục Bảo Thiền có chút không tình nguyện, nhỏ giọng thầm thì nói: “Này e là… có hơi không hợp lễ nghi?”

Vinh Vương lại nói: “Thiền nhi, còn hai tháng con liền muốn xuất giá. Dung Lâm này cả ta cùng ca ca con đều thấy được, nhưng trọng yếu nhất, vẫn là con phải vừa ý. Con biết không?”

Lục Bảo Thiền là người chỉ cần chỉ điểm một chút liền thông suốt, biết ý tứ của cha, liền gật đầu.

Nàng đỡ Vinh Vương ngồi xuống, chậm rãi đi ra gian ngoài, nhìn nam tử mặc một bộ cẩm bào xanh ngọc sắc, áo mũ chỉnh tề.

Nàng không lên tiếng, chỉ trực tiếp đi thẳng tới sân.

Dung Lâm tâm trạng bất đắc dĩ, mỉm cười theo đuôi.

Đi tới tiền viện, Dung Lâm thấy Lục Bảo Thiền không nói một lời, giống như chỉ vì hoàn thành chuyện Vinh Vương bàn giao, qua loa cùng hắn đi dạo một chút.

Lại đi thêm một đoạn đường, Lục Bảo Thiền cảm thấy chính mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ cha giao phó, mới hướng về phía Dung Lâm mở miệng nói: “Ta còn có chút việc, Hầu gia nếu thấy thích viện tử này, liền ở chung quanh tiếp tục dạo đi. Vương phủ quy củ không nhiều như vậy, Hầu gia tùy tiện là được.”

Dung Lâm thấy nàng muốn chạy, khẽ mỉm cười, thật là ủy khuất nói: “Thì ra Quận chúa, quả thực đã quên tại hạ.”

Lục Bảo Thiền nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn nam nhân cao to tuấn tú trước mặt, lẩm bẩm nói: “Hầu gia lời này… Là có ý gì?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »