Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10661 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 128.

❊ ❊ ❊

Khương Lệnh Đề da mặt mỏng. Lúc này bị hắn nhìn có chút đỏ, môi hơi mím hướng lên trên, trong lòng tất nhiên là đang vui.

Sau một khắc, đã thấy Tạ Trí Phong thu hồi ánh mắt, giơ tay lên, không nhanh không chậm bắt đầu lật cuốn thư tịch đã nhìn ròng rã một ngày trong tay, ngôn từ lạnh nói: "không cần."

Khuôn mặt nhỏ của Khương Lệnh Đề nhất thời cứng đờ, nắm chặt bùa hộ mệnh trong tay. Ngón tay tinh tế, lòng bàn tay hơi trở nên trắng. Nàng sau một khắc liền không nhịn được lệ rơi xuống, "tách" mộttiếng, nước mắt ấm áp rơi xuống mu bàn tay.

Khương Lệnh Đề hít sâu một hơi, lấy dũng khí chạm vào cánh tay Tạ Trí Phong, nói: "Phu quân, thiếp đến tột cùng đã làm sai điều gì, chọc đến chàng không vui? Chàng nói cho thiếp một chút, có được hay không?"

Nàng ngốc. hắn không nói, nàng liền không biết.

Kết hôn mấy tháng, nàng hiểu Tạ Trí Phong không phải loại người vô duyên vô cơ nóng tính. hắn đối xử với nàng vẫn luôn rất tốt.

Từ nhỏ Khương Lệnh Đề sống ở Vệ Quốc Công phủ, không tiếp xúc nhiều với nam nhân, coi như có huynh trưởng là Khương Lộc, quanh năm suốt tháng cũng không nói được mấy câu. Cha nàng là Khương Nhị gia lại là người nóng nảy, nổi giận lên thì thật đáng sợ, chỉ có khi đối xử với mẹ cả Diêu thị thì mới ôn hòa hơn chút. Nàng là một thứ nữ, tất nhiên sẽ không được Khương Nhị gia coi trọng. Mà Tạ Trí Phong không giống, là một nam tử ôn nhu như nước, là thật lòng tôn trọng.

Tạ Trí Phong cũng không nói gì thêm, chỉ nói: "Ta có việc phải làm, nàng đi ra ngoài đi."

Khương Lệnh Đề cũng không phải loại người bám riết người khác, tính tình dịu ngoan, nói chung vẫn là quả hồng mềm dễ bị người ta nắn bóp. Bây giờ lời nói cũng đã nói, thái độ hắn vẫn như vậy, nàng tự nhiên cũng không có cách nào hỏi tiếp. hắn không muốn nói, sợ là thực sự giận nàng. Tính tình nàng yếu đuối, ở chung cũng không làm gì được. Khương Lệnh Đề bỗng nhớ đến hai thiếp thất xinh đẹp kia, tuy thân phận không bằng nàng, nhưng mỗi người đều trẻ tuổi xinh đẹp, lại dẻo miệng, là niềm vui của mẹ chồng. Tay chân nàng vụng về, cũng không biết nói chuyện, nam tử như hắn, khẳng định là....

Khương Lệnh Đề nhẹ nhàng thả bùa hộ mệnh trên bàn sách, rũ mắt nói: "Vậy thiếp thân ra ngoài trước."

Thấy nàng đi rồi, Tạ Trí Phong cảm thấy trong lòng trống rỗng, hắn vươn tay cầm lấy bùa hộ mệnh kia, vuốt nhẹ nó trong lòng bàn tay.

... Lấy tính tình của nàng, làm được đến mức này, đã là không dễ dàng.

Hôm nay nàng đi gặp Lục muội muội, sợ là Lục muội muội đã khai thông cho nàng một phen.

Lông mày Tạ Trí Phong nhíu lại, trong lòng dâng lên một trận lửa giận, rồi mới lấy một tập thơ từ trong ngăn kéo ra.

Đây là tập thơ của Tạ Trí Thanh.

Nhưng lại tìm thấy trong ngăn kéo của nàng.

Xưa nay Khương Lệnh Uyển tin tưởng mắt duyên, chỉ cần liếc mắt một cái liền biết Tứ tỷ phu Tạ Trí Phong này là một người tốt, cảm thấy hai người thật xứng đôi. Nhưng tính tình Tứ tỷ tỷ nàng hiền lành, Tạ Trí Phong lại là người an tĩnh đọc sách, nếu giữa hai người xảy ra chuyện gì, gạt nhau không nói, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện sớm. Chuyện Tạ Trí Phong nạp thiếp đúng là không đúng, nhưng cũng giống như lời nương nàng nói, nam nhân muốn nạp thiếp là chuyện không thể ngăn cản được. Nàng muốn để Tứ tỷ tỷ cúi đầu trước để tìm chỗ có vấn đề rồi giải quyết mới là điều then chốt.

Cứ tưởng rằng Tứ tỷ tỷ nói chuyện rõ ràng với Tạ Trí Phong thì chuyện này sẽ được giải quyết, khôngngờ rời đi mấy ngày, nàng liền nghe tin Tứ tỷ tỷ sinh bệnh.

Khương Lệnh Uyển đứng ngồi không yên.

Tứ tỷ tỷ đã gả đi, nàng không muốn gây chuyện gì đỡ đến lúc Tứ tỷ tỷ lại bị người ta gây khó dễ. Nhưng dù sao cũng là tỷ muội ruột nhà mình, đi thăm vẫn là chuyện hợp tình hợp lý.

Lục Tông cũng biết nàng quan tâm đến Tứ tỷ tỷ, bây giờ thấy nàng vẫn quan tâm như vậy, đúng là có chút không thoải mái, liền dặn dò: "Tính nàng nóng tính, cẩn thận đừng làm lớn chuyện."

Nghe hắn nói vậy, Khương Lệnh Uyển có chút bất mãn, nghiêm túc nói: "Ta cũng là người biết đạo lý. Hôm nay chỉ đi qua thăm Tứ tỷ một chút, lại không phải đến gây sự. Thường ngày Tứ tỷ tỷ là người hiền lành ngoan ngoãn, ta còn tưởng Tứ tỷ phu là người đọc sách, đạo lý tối thiểu cũng phải hiểu rõràng, không ngờ lại ức hiếp tỷ ta như vậy. Tuy Tứ tỷ là thứ nữ, nhưng nói thế nào cũng là người của Vệ Quốc Công phủ, Nhị thẩm thẩm không có khuê nữ, xem Tứ tỷ như con ruột mà chăm sóc, chi phí ăn mặc không khác gì đích nữ. Bây giờ... Còn thật sự xem Vệ Quốc Công phủ không ra gì, xem Tứ tỷ tỷ là quả hồng mềm mà nắm."

Lục Tông nhìn khuôn mặt nhỏ tức giận của nàng, còn nói năng lộn xộn, liền giờ tay nhéo nhéo, khẽ cười nói: "Còn nói giảng đạo lý. Nhìn xem, tức giận lớn như vậy."

Khương Lệnh Uyển nhe răng, thuận thế cắn tay Lục Tông một cái, căm tức nói: "Trong lòng ta khôngthoải mái thôi. Nhưng nếu ta là Tứ tỷ tỷ, ta cũng sẽ nhẫn nhịn. Nếu hôm nay ta không nhịn được phát hỏa, sau này Tứ tỷ tỷ ở Tạ gia cũng không dễ chịu."

Thấy nàng hiểu chuyện như thế, Lục Tông cũng yên lòng. hắn cúi đầu nhìn dấu răng hổ nhợt nhạt, càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu, tròng mắt ôn hòa nói: "Vậy về sớm một chút."

"Ừm. Ta biết." Nàng nhón chân lên, thân mật ôm cổ hắn, hôn lên cằm hắn một cái. Nàng chớp mắt nói: "Chút nữa ta còn đi chọn một ít tổ yến, mang sang cho Tứ tỷ bồi bổ thân thể."

Lục Tông ừ một tiếng, nói: "đi nhà kho lấy là được."

Khương Lệnh Uyển lắc đầu một cái. Bây giờ nàng không quản gia, chìa khóa nhà kho là Phan Trắc phi quản, nếu nàng muốn đụng đến nhà kho, đương nhiên phải qua tay Phan Trắc phi... Nàng vừa mới gả vào, liền đem đồ của Vương phủ đi tặng người... Tuy không đáng giá mấy đồng tiền, nhưng vẫn cảm thấy không tốt. Khương Lệnh Uyển nói: "không cần, ta lấy tiền riêng."

Ngụy di nương nhìn Vinh Thế tử phu nhân này, tuổi trẻ mỹ mạo, ra tay lại rộng rãi, lời nói cử chỉ, xem ra rất quan tâm Khương Lệnh Đề. Ngụy di nương bỗng nhiên có chút vui mừng, vui mừng vì mình khônglàm khó dễ con dâu quá mức, mà dường như con dâu cũng không nói xấu nàng với Vinh Thế tử phu nhân. Có điều, sau này nên đối với con dâu tốt hơn một chút. Chí ít sau này có thể có tác dụng lớn.

Chờ Ngụy di nương đi rồi, Khương Lệnh Đề mới nháy mắt mấy cái với Khương Lệnh Uyển, ánh mắt nghi ngờ hỏi: "Lục muội muội, tỷ khi nào cùng muội nói nương thích trân châu?" Nàng chưa bao giờ đề cập tới Ngụy di nương trước mặt Khương Lệnh Uyển. Khương Lệnh Đề lại nói, "...Hơn nữa, tỷ cũng khôngbiết nương thích trân châu a."

Khương Lệnh Uyển nở nụ cười tươi, nói: "Muội cũng không rõ lắm. Có điều tỷ lúc nãy không thấy sao? Búi tóc Ngụy di nương cắm cây trâm đính trân châu, trên vành tai cũng đeo khuyên tai trân châu bạc, có điều nhìn hình thức, đã là kiểu dáng năm ngoái. Ngụy di nương cũng được sủng ái, tự nhiên khôngthiếu đồ trang sức, nhưng lại cứ thích đeo hai thứ này, coi như không phải yêu tha thiết, nhưng về phần yêu thích trân châu chắc hẳn không sai."

Hơn nữa, nữ nhân nào có thể từ chối đô trang sức đẹp đẽ?

Dù Khương Lệnh Đề ngốc đến mấy cũng hiểu Lục muội muội đang cố hết sức lấy lòng Ngụy di nương. Lục muội muội của nàng, từ nhỏ đã được người khác lấy lòng, khi nào thì lại đi lấy lòng người khác? Nàng lại không phải người mù, hôm nay Lục muội muội như thế là vì cái gì, không thể không hiểu rõhơn được nữa.

Chóp mũi Khương Lệnh Đề cay cay, mở miệng nói: "Cảm ơn Lục muội muội."

"... Nhìn tỷ như vậy, không trách người khác đều bắt nạt tỷ." Khương Lệnh Uyển lấy khăn tay lau đinước mắt của Khương Lệnh Đề, nói: "Có thể sử dụng đồ trang sức để giải quyết vấn đề thì vẫn là khôngcó chuyện gì. Hơn nữa, nói vài lời hay ý đẹp cũng không mất đi khối thịt nào a. Nếu là người khác, tất nhiên muội sẽ không khách khí, nhưng Ngụy di nương là mẫu thân của Tứ tỷ phu, là mẹ chồng của tỷ, nếu cả đời tỷ đều nhìn sắc mặt của bà ta mà sống, lúc này thì có muội bất bình cùng tỷ, nhưng muội đirồi, bà ta sẽ đem cơn tức giận đổ lên đầu tỷ, vậy thì muội càng làm càng rối a. Đó là hại tỷ. Tứ tỷ tỷ, sau này Ngụy di nương có chuyện gì muốn tìm tỷ nói muội hỗ trợ, tỷ cứ nói. Nếu không phải chuyện gì quá phận, muội có thể giúp thì nhất định sẽ giúp."

Khương Lệnh Đề nghe xong, gật đầu "ừ" một tiếng.

Khương Lệnh Uyển nhìn nàng, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Chuyện của tỷ và Tứ tỷ phu... còn chưa tốt sao?"

Nhắc tới Tạ Trí Phong, mũi Khương Lệnh Đề cay cay, rũ mắt nói: "Tỷ có hỏi qua, nhưng mà... hắn vẫn không chịu nói."

Khương Lệnh Uyển hiểu chuyện phiền phức này phỏng chừng hơi lớn. Nhưng chuyện giữa phu thê nhà người ta, nàng là một người ngoài không thể giúp đỡ gì được, chỉ có thể lo lắng suông.

Chính vào lúc này, sắc mặt Khương Lệnh Đề bỗng nhiên trắng bệch, ôm ngực nôn khan một trận.

Khương Lệnh Uyển sững sờ, vội vàng vuốt vưng cho Khương Lệnh Đề, lo lắng nói: "Tứ tỷ tỷ, tỷ sao vậy?"

Khương Lệnh Đề nôn một lúc, lại không nôn được cái gì, chỉ là sắc mặt có chút không dễ nhìn. Tập Hương tiến lên bưng nước trà cho Khương Lệnh Đề súc miệng, súc miệng xong nàng mới lắc đầu nói: "Cũng chẳng có gì, có lẽ là bệnh cảm chưa khỏi hẳn. Mấy ngày nay đều cảm thấy buồn nôn."

Buồn nôn

Hẳn là...

Bỗng đôi mắt Khương Lệnh Uyển sáng lên, nghiêng đầu nhìn Tập Hương nói: "Mau đi mời đại phu đến đây."

Khương Lệnh Đề là người hiền hòa, không thích động một tí là mời đại phu, vội vàng ngăn cản noai: "không sao, tỷ không có chuyện gì, không cần mời đại phu."

Khương Lệnh Uyển nhìn Khương Lệnh Đề cười cười, cầm tay nàng nói: "Tỷ tỷ ngốc, triệu chứng này của tỷ giống lúc tẩu tẩu muội lúc mang thai y như đúc. Muội xem a, tám chín phần là có a."

Lời này vừa dứt, Khương Lệnh Đề liền sửng sốt, dáng vẻ ngu ngơ.

Nhìn bộ dáng ngốc nghếch này của Tứ tỷ tỷ, Khương Lệnh Uyển cũng không nói gì, liền nhanh chóng gọi Tập Hương đi mời đại phu.

Đại phu đến xem mạch xong, là mạch hỉ, nói Khương Lệnh Đề đã mang thai hơn một tháng. Có điều thân thể hơi yếu, cần phải uống thêm mấy thang thuốc dưỡng thai. Tin tức này lập tức truyền đến tai Ngụy di nương.

Ngụy di nương nghe tin vội vã chạy đến, đúng lúc ở hành lang gặp được Tạ Trí Phong vừa mới trở về phủ.

Tạ Trí Phong cao to tuấn dật, một thân xiêm y cổ tròn màu thiên thanh bên trên có thêu hình áng mây, trên người tỏa ra hơi thở sách vở làm người ta thoải mái.

Tạ Trí Phong thấy mẫu thân mình vội vã chạy đến, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, không khỏi hiếu kỳ hỏi: "Nương, có chuyện gì sao?"

Ngụy di nương lôi kéo nhi tử nói: "đi, đi thăm vợ con."

Vừa nhắc đến Khương Lệnh Đề, sắc mặt Tạ Trí Phong hơi biến đổi, trầm mặt nói: "Nương, nhi tử có việc bận, phải đi bây giờ."

Ngụy di nương cũng biết mấy ngày nay con trai và con dâu có chuyện không vui, nhưng vào lúc này trái tim Ngụy di nương một lòng hướng về phía con dâu. Bà nhíu mày nói: "Có cái gì quan trọng hơn nhi tử? đã sắp làm cha mà còn không phóng khoáng như thế. Có chuyện gì thì cùng vợ con nói chuyện rõ ràng không được sao, cần gì hàng đêm phải đến ngủ thư phòng?"

Tạ Trí Phong sửng sốt một lúc mới nói: "Nương.... Đây là có ý gì?"

Con trai ngốc. Ngụy di nương vừa buồn cười vừa tức giận, nói: "Có ý gì? Chính là vợ con đang mang thai, làm sao? Còn không đến nhìn sao?"

Dứt lời, trên gương mặt tuấn tú đã căng thẳng một tháng của Tạ Trí Phong rốt cuộc hiện lên nụ cười. hắn không nói gì thêm, vội vàng đi đến Hiệt Phương cư.

Lúc này Ngụy di nương mới lập tức đuổi theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »