Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10689 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 189.

❊ ❊ ❊

Vinh Vương nhìn phụ nhân bị thị vệ mang vào, suýt nữa đã không nhận ra đó là Phan trắc phi.

Thời gian đầu ông có đến thăm bà ta vài lần. Sau đó nữa, Phan trắc phi không muốn chính mình nhìn thấy gương mặt cấp tốc già nua của bà, liền không có để ông nhìn qua nữa, mà hiện tại, khuôn mặt kϊƈɦ động đầy nếp nhăn trước mắt này, nơi nào còn có một tia ngày xưa sáng rực rỡ mỹ mạo?

Vinh Vương nhìn bốn năm thị vệ trước mặt, biết bọn họ là người của Long Ngọc viện. Ông nhíu mày, thầm nghĩ: Nhưng Phan trắc phi này, có chuyện gì lại tới Long Ngọc viện?

Thị vệ dẫn đầu đem chuyện trong phòng ba tiểu công tử vừa rồi nói tỉ mỉ một lần cho Vinh Vương, Vinh Vương vừa nghe, sắc mặt kinh hãi, sốt sắng hỏi: “Tôn nhi của bản vương không có sao chứ?”

Thị vệ gật đầu, nói: “Tiểu công tử không xảy ra chuyện gì, có điều Thế tử phu nhân chịu điểm vết thương nhẹ.”

Vinh Vương giờ mới hiểu được dụng ý của nhi tử.

Có lẽ là Phan trắc phi tinh thần thất thường mới làm ra sự tình như thế.

Nhi tử này của ông, mọi sự cái gì đều không để ý, nam tử để ý nhất công danh lợi lộc, ở trong mắt hắn, cũng giống như bụi bặm.

Đoạn tháng ngày Lục Tông mới bị cách chức, trong lòng ông lo lắng không thôi, mà hắn thế nhưng mỗi ngày canh giữ ở bên người thê nhi, đúng là cực hưởng thụ cuộc sống thảnh thơi sinh hoạt.

Thứ nhi tử của ông để ý nhất, chính là tiểu thê tử của hắn, bây giờ Phan trắc phi làm tổn thương người ta, hắn mới không thể liền nhẹ như vậy liền buông tha?

Có điều —— Phan trắc phi bây giờ cũng đã thành bộ dáng như vậy…

Giữa lúc Vinh Vương đang suy nghĩ chuyện này nên xử lý như thế nào, mới có thể cho nhi tử một câu trả lời như ý, đã thấy bóng dáng Lục Tông bước vào.

Lục Tông mặc một bộ cẩm bào màu xanh ngọc, tay trái cầm trường kiếm, trêи mặt một chút biểu tình cũng không có, nhưng khí thế kia, thật sự làm người khϊế͙p͙ sợ. Dù là Vinh Vương, cũng có chút bị doạ đến.

Ông nhìn bảo kiếm trong tay Lục Tông, mở miệng nói: “Tông nhi, con làm cái gì vậy? Còn không mau mau đem kiếm thả xuống!”

Lục Tông chưa từng nhìn Vinh Vương một lần, chỉ nhấc tay phải rút kiếm ra, chĩa thẳng vào Phan trắc phi.

Phan trắc phi thấy Lục Tông như vậy, sợ đến thân thể đều run rẩy, lập tức nhìn về phía Vinh Vương: “Vương gia, cứu cứu thϊế͙p͙ thân… Vương gia…”

Vinh Vương mắt mở lớn, thật sự không nghĩ tới nhi tử thế nhưng sẽ làm ra loại hành động này.

Phan trắc phi xác thực có chỗ không phải, nhưng bà ta bây giờ là bệnh nhân, hắn cùng bà ta tính toán làm cái gì?

Vinh Vương nói: “Phan trắc phi hôm nay làm sai chuyện, bản vương nhất định sẽ trừng phạt, nhưng Tông nhi, cho dù có thế nào, con cũng không thể cầm kiếm chỉ vào bà ấy a.”

Phan trắc phi thân thể run như cầy sấy, chỉ lo Lục Tông hơi dùng sức, mũi kiếm kia liền đâm tới.

Lục Tông lúc này mới nhìn về phía Vinh Vương, lạnh nhạt nói: “Người thật cho là, ta hôm nay muốn giết bà ta, vẻn vẹn chỉ bởi vì bà ta muốn tổn thương vợ con ta?”

Hắn dừng một chút, chợt cảm thấy buồn cười: “… Một nam nhân, đến thê tử của chính mình cũng không bảo vệ được, đem nữ nhân sát hại vợ cả giữ bên gối, sủng mười mấy năm, còn có tư cách gì nghi vấn cách làm của ta?”

Vinh Vương vừa nghe, nhất thời đổi sắc mặt: “Con nói cái gì?”

“… Chuyện này, người hỏi bà ta một chút.” Kiếm trong tay Lục Tông càng đến gần hơn một bước.

Phan trắc phi nín hơi, cứng đờ không dám lộn xộn.

Lục Tông nói: “Cưới vợ bé, vì cho thê tử của chính mình xung hỉ, lời giải thích hoang đường tới bậc này cũng có thể tin là thật, cho nên cả đời, đều bị lừa mà chẳng hay biết gì.”

Nếu là vào lúc này Vinh Vương còn không biết rõ là xảy ra chuyện gì, vậy thì thật đã sống đến từng tuổi này uổng phí.

Tính tình của nhi tử ông hiểu rõ nhất, tuyệt đối sẽ không vô cớ nói xấu người khác. Bây giờ có thể nói ra lời nói này, hiển nhiên là đã sớm điều ra rõ.

Vinh Vương gắt gao nhìn Phan trắc phi, một câu đều không thốt ra được. Làm sao có khả năng… Thê tử của ông, rõ ràng là chết bệnh.

Vừa nãy Phan trắc phi sợ sệt Lục Tông sẽ một kiếm đâm đến lấy mạng bà, nhưng lúc này nghe xong lời Lục Tông nói, một mặt kinh ngạc.

Bà ta mở miệng, lẩm bẩm nói: “Cái gì? Xung hỉ? Là vì… để xung hỉ?”

Vinh Vương nạp bà làm thϊế͙p͙, thế nhưng là bởi vì cho Vinh vương phi xung hỉ. Như vậy tình cảm dịu dàng ông đối với bà, cũng chỉ vẻn vẹn là đáng thương bà mà thôi…

Phan trắc phi ánh mắt đờ đẫn. Không trách được, không trách được ông đối xử với bà tuy không tính là lạnh nhạt, nhưng cũng không hề có chút nhiệt liệt của tình yêu nam nữ, thậm chí mỗi lần cùng phòng, đều chỉ qua loa làm theo khuôn phép —— bà ta chỉ là để cho Vinh vương phi xung hỉ lưu lại tính mạng.

Phan trắc phi nhìn về phía Vinh Vương, bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt kia trở nên đáng hận, cay nghiệt nói: “Nguyên lai là như vậy…

Đã là vậy, ta cũng không có lý do gì phải áy náy!”

“… Có điều, ông chắc là không biết, ở trong lòng Vương phi, Vinh vương ông đã sớm di tình biệt luyến, chỉ yêu một mình ta. Đúng vậy, nàng ta là chính thê thì đã làm sao, một nữ nhân quanh năm triền miên trêи giường bệnh, cái danh Vương phi này, đúng là mang uổng phí..

Chính là ta, mỗi ngày đều nói với nàng, ông là sủng ta thế nào, yêu ta thế nào, lại ghét bỏ bộ dáng tiều tụy bệnh tật của nàng ta ra làm sao, thỉnh thoảng lại động chút tay chân, mới làm nặng thêm bệnh tình của nàng, làm cho nàng ta liền hai mươi lăm tuổi đều không qua nổi …”

Vinh Vương tức giận đến thân thể phát run, muốn rách cả mí mắt nhìn Phan trắc phi.

Ông vẫn không chịu nói cho thê tử biết nguyên nhân cưới vợ bé, chính là sợ nàng quá lương thiện, phản đối quyết định này, nhưng vạn lần không nghĩ tới, chính mình lại trở thành đồng lõa sát hại thê tử!

Cho tới Lục Bảo Yên, nghe nói chính mình mẫu thân suýt chút nữa làm tổn thương người khác, bị mang tới chỗ của cha, lúc này mới vội vội vàng vàng chạy tới, không ngờ lại nghe thấy chuyện động trời như vậy.

Nàng dưới chân bước hụt một bước, nặng nề ngã sấp ở ngưỡng cửa, lại gian nan bò lên, che ở trước mặt Phan trắc phi, nhìn Lục Tông khẩn cầu nói: “Ca… Ca ca, huynh đừng giết nương muội, ca muốn giết, liền giết muội, giết muội được rồi.”

Lục Tông người huynh trưởng này, nàng trong ngày thường chỉ nhìn thấy liền sợ sệt, nhưng vào lúc này, nàng không thể chỉ trơ mắt nhìn.

Lục Bảo Yên nước mắt rơi như mưa, quỳ trêи mặt đất nhìn Vinh Vương: “Cha, van cầu người, van cầu người buông tha nương con, van cầu người …”

Luôn luôn do dự thiếu quyết đoán Vinh Vương, bây giờ sắc mặt tái xanh, đối mặt với thứ nữ khổ sở cầu xin, thờ ơ không động lòng.

Vinh Vương quay về phía Lục Tông, giơ tay, nhưng nhàn nhạt nói một câu “Để ta đến đi.”

Này vừa dứt lời, Lục Bảo Yên tuyệt vọng, nức nở nói: “Đừng mà, đừng mà, cha, không muốn…”

Lục Tông thấy Vinh Vương rốt cục quả quyết một lần, trong đầu lại chỉ có thêm một tia trào phúng.

Hắn không có đưa kiếm trong tay cho Vinh Vương, chỉ để thị vệ đem Lục Bảo Yên che ở trước mặt Phan trắc phi kéo ra, trong nháy mắt Phan trắc phi còn đang sợ hãi, không chút do dự, một đường kiếm lia qua cổ Phan trắc phi.

Máu tươi văng ra, dính vào trêи áo bào của Vinh Vương đứng bên cạnh.

Lục Bảo Yên lúc này mới khóc rống lên.

Vinh Vương sững sờ nhìn về phía nhi tử.

Lục Tông nắm kiếm trong tay, nói: “Người không có tư cách thay nương của ta báo thù.”

Vinh Vương thân thể bất ổn, lảo đảo ngã ngồi trêи mặt đất.

Khương Lệnh Uyển ở cạnh ba hài tử, trong lòng vẫn có chút không yên.

Mà ba tên tiểu gia hỏa trong nôi, lúc này đều bé ngoan yên tĩnh ngủ, giống như lúc nãy chuyện gì đều chưa từng xảy ra.

Chỉ là —— Khương Lệnh Uyển giơ tay chạm vào vết thương trêи cổ, hiện tại đã dùng vải sạch băng bó cẩn thận, chỉ còn mơ hồ đau, nhưng lại làm cho nàng muốn quên cũng không quên được.

Lục Tông sẽ xử trí Phan trắc phi như thế nào?

Vinh Vương đối với Phan trắc phi tính sao thì vẫn có chút cảm tình, bây giờ lại mắc trọng bệnh, khẳng định càng thêm nhẹ dạ chút, có lẽ sẽ tự mình ra mặt khuyên Lục Tông bỏ qua.

Nhưng mà, Phan trắc phi bà ta suýt chút nữa liền muốn mạng của con trai nàng. Nếu hôm nay Bao Quanh thật sự xảy ra chuyện gì, nàng coi như có đắc tội Vinh Vương, cũng tuyệt đối sẽ không buông tha Phan trắc phi!

Khương Lệnh Uyển cúi người, ở trêи gương mặt nhỏ trắng mịn của lão Tam hôn một cái.

Hài tử đáng yêu như thế, tại sao có thể có người nhẫn tâm muốn thương tổn?

Nghe được tiếng bước chân, Khương Lệnh Uyển nhất thời trong lòng liền căng thẳng.

Nhưng ban nãy Lục Tông trước khi đi ra, đã để Đỗ Ngôn an bài thêm hơn mười thị vệ bảo vệ Long Ngọc viện, vào lúc này sợ là cả con ruồi đều không bay vào được.

Nàng giương mắt lên, thấy là Lục Tông, mới thở phào nhẹ nhõm, đang muốn mở miệng hỏi chuyện, đã thấy hắn mặt mày lạnh lẽo, trong tay cầm trường kiếm, trêи lưỡi kiếm vẫn còn dính máu…

Một Lục Tông như vậy, nàng chưa bao giờ nhìn thấy.

Nhưng nàng trong lòng cũng hiểu, một nam nhân từ nhỏ chí ở sa trường, đã định là người lội trong huyết tinh, sát phạt quả quyết, đương nhiên không thể chỉ có một mặt ôn hòa ấm áp như lúc hắn ở cùng nàng.

Đi đến nơi này, Lục Tông mới phát hiện chính mình làm cho nàng giật mình, sắc mặt lập tức chuyển thành nhu hòa, cầm theo kiếm chuẩn bị quay ra ngoài.

Hắn không thể làm nàng sợ.

“Chàng trở lại!”

Lục Tông nghe được thê tử ở phía sau gọi, bước chân khựng lại.

Hắn quay đầu, nhìn thê tử đã tiến lên, hai mắt trong trẻo nhìn hắn.

Khương Lệnh Uyển thấy Lục Tông muốn đi mất, mau mau chạy tới, ôm chặt lấy eo hẹp rắn chắc của hắn, sẵng giọng: “Nhìn thấy ta, chàng chạy cái gì?”

“… Xán, Xán Xán?” Lục Tông có hơi hoảng hốt gọi một tiếng.

Nàng là tiểu cô nương từ nhỏ nuôi dưỡng ở khuê phòng, đáng lẽ không nên để nàng nhìn thấy mặt máu tanh xa lạ của mình.

Khương Lệnh Uyển nói: “Lục Tông, ta là thê tử của chàng.”

“Leng keng” một tiếng, kiếm từ trong tay Lục Tông thuận thế rơi xuống đất, hắn ôm lấy thê tử, ngửi hương thơm nhàn nhạt trêи người nàng. Cánh tay mạnh mẽ đột nhiên siết chặt, phảng phất như muốn đem người hòa vào bên trong huyết cốt.

Hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái trêи tóc thê tử.

Cái gì cũng không cần nói, đủ khiến hắn thả lỏng cùng an tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »