Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 136.

❊ ❊ ❊

không ngờ vị này Minh cô nương lại phóng khoáng nói trắng ra như thế.

Tuy là Khương Lệnh Uyển tự xưng là mặt dày, cũng có chút kinh ngạc. Lúc trước nàng để lại một cái tâm nhãn, nên lúc này Minh Nhạn nói ra người nàng ta thích chính là Vinh Vương mà không phải là Lục Tông, nàng tự nhiên cũng không quá mức kinh ngạc. Rốt cuộc vị cha chồng này của nàng vẫn rất có mị lực. Nhưng nàng biết, chuyện Phan trắc phi có thai, Lục Tông dù chưa nói cái gì, nhưng đối với Vinh Vương thái độ cũng đã nhiều thêm vài phần lãnh đạm. hiện giờ Minh Nhạn coi trọng Vinh Vương, nàng chỉ có thể thưởng thức dũng khí của nàng ta, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không tùy ý nàng làm ra chuyện gì tổn hại tới Lục Tông.

Huống hồ, Vinh Vương sợ là chỉ đem Minh Nhạn trở thành tiểu bối.

Cho dù Vinh Vương có hồ đồ đến đâu đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không có khả năng đồng thời thu nhận cả dì cùng cháu ngoại gái hai người. Nếu đổi lại là hoàng thân quốc thích có lẽ còn có khả năng, nhưng mấy năm nay bên người Vinh Vương chỉ có một cái như vậy Phan trắc phi, thì sao lại vì vị Minh cô nương này mà phá lệ? Khương Lệnh Uyển thấy Minh Nhạn dung mạo đoan chính thanh nhã, là vị mỹ nhân, nhưng cũng nhìn là người có cốt khí. Nàng nếu chướng mắt Lục Tông, hiện nay chỉ một lòng hường đến Vinh Vương, tự nhiên không có khả năng chỉ coi trọng cái vị trí thiếp thất.

Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên có chút buồn cười, nhìn về phía Minh Nhạn, hỏi: “Minh cô nương tính tình thẳng thắn, ta thật có chút thưởng thức, bất quá —— Minh cô nương cùng ta nói chuyện này để làm gì? Chẳng lẽ muốn làm bà bà ta?”

Nàng không thích Phan trắc phi, lại cũng sẽ không vì chèn ép Phan trắc phi mà giúp đỡ nàng ta đi tiếp cận Vinh Vương. Bỏ Phan trắc phiqua một bên không nói, chính là vì Lục Tông, nàng cũng không thể làm vậy.

Minh Nhạn rốt cuộc vẫn là cái cô nương gia, nói ra như vậy, đích xác có chút xấu hổ, hiện giờ bị Khương Lệnh Uyển vừa hỏi như vậy, tất nhiên là gương mặt nóng bừng. Lúc trước nàng ta thừa nhận, chính mình có chút ham phú quý, hâm mộ dì có phúc khí, nhưng nữ tử nào mà có thể ghét bỏ nhà chồng thân phận quá tốt? Nhưng nàng đối với Vinh Vương là nhất kiến chung tình, lại cùng gia thế không có quan hệ gì. Nàng muốn làm Vinh Vương phi sao? Nàng thích Vinh Vương, tự nhiên là muốn làm, nhưng vị thế tử phu nhân này, làm sao có khả năng chịu để cho mình lên làm Vinh Vương phi. Nàng nếu được như nguyện, thật sự là thành bà bà Khương Lệnh Uyển. Tưởng tượng đến cái này, Minh Nhạn cũng cảm thấy có chút buồn cười.

Minh Nhạn nói: “Ở trong phủ mấy ngày, Minh Nhạn cũng đã hiểu Vương gia đối với Vương phi đã qua đời một mảnh tình si. Minh Nhạn tự mình hiểu lấy, tự nhiên không dám có chủ ý với vị trí Vinh Vương phi.” Nàng dừng một chút, lại nói, “Minh Nhạn cùng thế tử phu nhân nói ra tâm ý, bất quá chính là nghĩ tranh thủ chút hảo cảm của thế tử phu nhân, mấy tháng này ở Vinh Vương phủ mới có thể trôi qua thoải mái. hiện giờ dì có tâm tư này, Minh Nhạn tất nhiên là không dám lại hy vọng xa vời nàng vì Minh Nhạn mà tỉ mỉ chọn lựa hôn phu…… Minh Nhạn chỉ hy vọng, có thể đứng xa xa nhìn thấy nam nhân mình thích mà thôi, chứ không cầu gì hơn.”

Nàng thích Vinh Vương, nếu Vinh Vương cũng có thể thích nàng, tất nhiên là không thể tốt hơn, nhưng Vinh Vương đã nói qua đời này không hề tục huyền, như vậy cũng sẽ không vì nàng mà phá lệ. Nàng thích hắn, còn chưa tới mức yêu hắn, không phải không có hắn thì không được. Muốn nàng làm thiếp, là tuyệt đối không có khả năng.

“Thà làm vợ người nghèo còn hơn làm thiếp nhà giàu.” Đạo lý này, nàng vẫn có thể hiểu.

Khương Lệnh Uyển lúc này mới nghe ra được vài phần ý tứ, nguyên lai vị Minh cô nương này, là hướng nàng để tỏ lòng trung thành. Chỉ là một cô nương thông tuệ như vậy, sao có thể không vì chính nam nhân mình thích mà nỗ lực? Khương Lệnh Uyển rũ mắt, nàng bản thân cũng là cô nương gia, cũng rõràng chuyện này. Kỳ thật có làm đương gia hay không đương gia, nàng một chút đều không thèm để ý, dù sao có Lục Tông ở bên cạnh, nàng nhất định sẽ chịu bất kỳ ủy khuất gì. Nàng để ý bất quá là cảm giác của Lục Tông. Chỉ bằng điểm này, nàng phải càng thêm để ý vị này Minh cô nương.

Minh Nhạn thấy thế tử phu nhân trước mặt trầm tư không nói, trong lòng cũng càng thêm thấp thỏm bất an.

Vị thế tử phu nhân này, cùng Vinh thế tử là thanh mai trúc mã, cũng không bị ép hôn, nên có thể hiểu được tâm tình của nàng. Mà tiểu cô nương, rất dễ dàng mềm lòng.

Khương Lệnh Uyển nói: “Minh cô nương nếu như tín nhiệm ta, ta tất nhiên là thụ sủng nhược kinh. Việc cảm tình này là vô pháp khống chế, ta cũng là có thể lý giải, bất quá —— Minh cô nương là người thông minh, nếu là thật là chỉ muốn trải qua những ngày thoải mái trong Vinh Vương phủ, ta cũng sẽ quan tâm nhiều hơn đến Minh cô nương.”

Này ý chi trước mắt, đó là làm nàng ta không được động tâm tư.

Minh Nhạn nói: “Minh Nhạn đã hiểu. Chỉ là, Minh Nhạn hiện giờ ở Tấn Thành không nơi nương tựa, nếu là……”

Khương Lệnh Uyển nói: “Nếu là việc nằm trong khả năng của ta, ta tự nhiên sẽ nguyện ý trợ giúp Minh cô nương.” Với điều kiện là nàng nguyện ý không vội.

Minh Nhạn mỉm cười, sau đó cảm tạ mới trở về Quy Nhạn cư.

đi ở trên đường, Phương ma mađi theobên cạnh có chút không rõ, lúc này mới hỏi: “cô nương vì sao phải cùng thế tử phu nhân nói việc này?” Nếu là thật sự đối Vinh Vương động tâm, thì lén lút hành động, chẳng phải là càng tốt sao.

Minh Nhạn nghe xong, lắc lắc đầu.

Nàng than nhẹ một tiếng, lúc này mới nói: “…… Nếu là thật sự dễ dàng như vậy, thì tốt rồi.”

Vinh Vương đối nàng bất quá chỉ làmột tiểu bối bình thường, hơn nữa nàng rốt cuộc cũng là tiểu thư danh gia, khinh thường những thủ đoạn thấp kém kia. Bằng không dù có thể lưu lại bên cạnh Vinh Vương, cũng sẽ bị hắn xem nhẹ. Nàng tất nhiên muốn cùng hắn ở bên nhau, nhưng hôm nay muốn ở Tấn Thành đứng vững gót chân, không thể dựa dì, nàng chỉ có thể khác tìm cành cao khác. Vinh thế tử phu nhân cùng tiểu thư khuê các không giống nhau, hiện giờ nàng tỏ vẻ đối với Vinh thế tử không hề có hứng thú, mà bởi vậy làm trái ý tứ dì, lấy tính tình cùa nàng ta, ngày sau khẳng định sẽ chiếu cố tới nàng đôi chút.

Chỉ cần, nàng không làm ra chuyện gì khác người.

·

thật vất vả mới tới ngày nghỉ, sau khi Lục Tông dùng bữa tối xong, liền đi thư phòng xử lý những chuyện chưa làm xong.

Đỗ Ngôn tiến lên, cùng hắn nóisự tình của nhiều ngày qua trong phủ: “Vị kia Minh cô nương, hôm nay tới tìm phu nhân, cùng phu nhân nói trong chốc lát, lúc sau…… Phu nhân giống như tâm tình có chút không được tốt.”

Lục Tông nghe xong, lúc này mới đem bút trong tay gác xuống, nghe hắn nói tiếp.

Đỗ Ngôn nhìn thế tử trưng ra khuôn mặt lạnh như băng, cũng chỉ có khi nhìn thấy phu nhân, thế tử mới có thể lộ ra khí sắc ôn hòa. hắn tiếp tục nói: “Minh cô nương phảng phất…… Phảng phất đối Vương gia tâm tư có chút không khác thường.”

Lục Tông mặt không biểu tình, chỉ nói: “…… Ta đã biết.”

Lúc sau liền đứng dậy, trở về phòng ngủ.

Khương Lệnh Uyển có chút mệt mỏi, hiểu được hôm nay Lục Tông có nhiều chuyện cần phải xử lý, liền nghe lời hắn ngoan ngoãn ngủ. hiện giờ mơ mơ màng màng nghe được động tĩnh, nhìn người cao lớn đứng bên giường cao lớn, lúc này mới cong cong môi, thanh âm mềm mại nói: “đã làm xong việc rồi sao?”

“Ừm.” Kỳ thật không phải. Trong lòng nhớ nàng, hiệu suất làm việc đều giảm xuống, liền tính toán để qua ngày mai.

Lục Tông thấy nàng muốn ngồi dậy, liền ngồi xuống bên cạnh nàng, giơ tay sờ sờ mặt nàng, nói: “Ngủ đi, ta đi tắm.”

“Ân.”

Khương Lệnh Uyển đôi mắt buồn ngủ mông lung, gật gật đầu liền nhắm mắt ngủ. Bên trong chăn đệm là mùi hương nhẹ nhàng, ngửi rất thoải mái, có thể trợ giúp giấc ngủ tốt hơn. Nàng ngủ trong chốc lát, lúc sau lại cảm nhận được Lục Tông sau khi tắm gội xong liền giường, ôn nhu hôn hôn mặt nàng, sau đó hô hấp trở nên nặng nề, đem nàng xoay người, thân thể to lớn liền như vậy bao phủ lên người nàng, đồ vật kia cứ như vậy chống lên đùi nàng.

Bên hông cánh tay hắn mạnh mẽ hữu lực vắt ngang, Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên giật mình một cái, tức khắc thanh tỉnh lại: “Từ từ!”

Nghẹn mấy ngày, đêm nay hắn khẳng định là nhịn không được. Nhưng tư thế này không dễ dàng thụ thai.

Lục Tông sửng sốt, cho rằng nàng không muốn, cũng không miễn cưỡng nàng, liền buông lỏng tay.

Khương Lệnh Uyển nhanh nhẹn từ trong lòng ngực Lục Tông chui ra, lấy qua gối dựa màu đỏ rực thêu uyên ương đang để một bên không dùng tới, sau đó nằm thẳng xuống dưới, đem gối dựa lót dưới eo, biểu tình nghiêm túc nhìn Lục Tông: “Được rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »