Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10687 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 181.

❊ ❊ ❊

Lục Tông giơ tay bắt lấy nắm đấm nhỏ của nàng, giữ trong tay rồi cùng nàng quay về viện.

Tiến vào Long Ngọc viện, Lục Tông vô cùng thức thời tự mình tới thư phòng ngủ. Khương Lệnh Uyển vốn còn muốn bảo hắn lưu lại, nhưng nhìn bộ dáng hắn như vậy, phảng phất hình như còn rất thích thú đấy.

Nghĩ tới chuyện hôm nay, Khương Lệnh Uyển đúng là tâm tình phá lệ tốt, sau khi tới xem ba nhi tử liền tắm rửa một trận, sạch sẽ khoan kɧօáϊ lên giường ngủ.

Vừa tới giờ Hợi, Lục Tông liền quen cửa quen nẻo từ cửa sổ nhảy vào, động tác lưu loát bò lên trêи giường.

Cánh tay mạnh mẽ của nam nhân từ phía sau ôm lấy vòng eo nàng, để lưng nàng áp sát vào lồng ngực hắn.

Khương Lệnh Uyển vốn đang mơ mơ màng màng, chợt cảm thấy cổ có chút ngứa, lúc này mới hơi co đầu lại, lầm bầm: “Tới tới lui lui, cũng không chê dằn vặt.”

Lục Tông cười nhẹ, tiếp tục nhẹ nhàng gặm cắn sau gáy nàng.

Sau đó đem thân thể nàng nghiêng lại, lật người đè lên, đôi môi đã dời đến xương quai xanh tinh xảo, hai tay thông thạo nắn vuốt, trêu trọc khắp người nàng.

Khương Lệnh Uyển bị xoa đến mềm nhũn, lại vẫn không quên chính sự, hỏi: “Tông biểu ca, sau này ta phải làm những gì?”

Dò xét đường đi xong, Lục Tông cúi người hôn một cái lên miệng nàng, nói: “Không cần quan tâm, nàng chỉ để ý tay lớn chân lớn tiêu bạc.”

Khương Lệnh Uyển ôm lấy lưng hắn, hít sâu một hơi.

Lục Tông ngậm lấy môi nàng, nhẹ giọng hỏi: “Khó chịu sao?”

Khương Lệnh Uyển lắc đầu, đem mặt vùi trong ngực hắn, nói: “Chậm lại một chút là được.”

Trong lòng nàng vẫn còn đang bận tâm chuyện khác.

Tỷ như sự tình Nhị hoàng tử hôm nay, ngày ấy ở khách điếm, Lục Tông đem bí mật nói cho nàng, thực ra vốn không thích hợp, nhưng hắn một chút cũng không phòng bị nói ra, nàng đã rất cảm khái.

Mà lúc này bản thân nàng có thể phát huy chút tác dụng, giúp đỡ hắn một ít, trong lòng nàng cảm thấy so với hồi đó còn vui vẻ hơn rất nhiều.

Kỳ thực, những lời Kỷ Liên Y ngày ấy nói với nàng, ngẫm lại bên trong thật vẫn có mấy phần đạo lý.

Nếu như không có nàng, Lục Tông có thể hay không sẽ cưới một thê tử như Kỷ Liên Y, tràn ngập nhiệt tình yêu hắn, hơn nữa còn có thể cùng hắn ở trong một thế giới, luận bàn mưu kế, luyện tập võ nghệ.

Nàng cùng Lục Tông hoàn toàn là hai thái cực, nhưng hắn lại cứ một mực mắt toét coi trọng nàng, yêu nàng thương nàng, đồng ý nhân nhượng nàng tất cả. Có thể hay không… quá oan ức?

Nhận ra được nàng xuất thần, động tác Lục Tông thô lỗ hơn một chút, hỏi:” Nàng đang nghĩ gì?”

Khương Lệnh Uyển khẽ nhíu mày, bị đụng tới chỉ có thể nói đứt quãng: “Ta đang nghĩ… tiêu bạc… ta rành nhất việc này.”

Lục Tông hơi ngừng lại, trầm thấp bật cười.

Khương Lệnh Uyển có chút ảo não, thẹn quá hóa giận bưng mặt hắn gặm một ngụm, bất mãn: “Chàng cười gì chứ?”

Lục Tông yêu thương hôn một hồi lên khuôn mặt nhỏ của nàng, nói: “Không có gì, nàng chỉ cần thoải mái tiêu.”

Khương Lệnh Uyển a một tiếng, lại cảm khái nhớ lại Vinh Vương phủ này của cải thật quá giàu có, nếu không phải là nàng tận mắt nhìn thấy, căn bản sẽ không thể nghĩ đến Vinh Vương phủ lại có nhiều kim ngân châu báu đến vậy.

Có điều nàng trong ngày thường tiêu xài bạc công vẫn biết đúng mực, còn bạc Lục Tông làm ra cho nàng mặc sức tiêu, vẫn là nằm trong kho bạc riêng của hắn từ trước. Nay nàng đã gả cho Lục Tông, tư khố này của hắn tất nhiên liền trở thành tiểu hầu bao để nàng thuyên trêи eo nhỏ.

Lúc này Nhị hoàng tử có ý định lôi kéo Lục Tông, Lục Tông tương kế tựu kế, nàng có thể ra chút phân lực giúp đỡ, vậy cũng rất tốt. Huống hồ mấy chuyện như tiêu bạc, nàng thích làm nhất a.

Tuy nói Lục Tông là lén lút chạy đến phòng ngủ, nhưng mỗi ngày buổi sáng đệm giường đều có dấu vết mờ ám, mấy người Kim Kết ai mà không có tuệ nhãn, khi dọn dẹp chắc chắn đã nhìn ra được, chỉ là không vạch trần mà thôi.

Mấy ngày đầu Lục Tông còn biết thu liễm lại chút, sau đó quen dần, đến thời điểm phu thê cùng phòng liền đúng là không thèm quản đến cái khác.

Nghĩ đến mấy nha hoàn thông tuệ hiểu chuyện, Khương Lệnh Uyển cảm thấy mình thân làm chủ nhân, cũng nên vì hạnh phúc cả đời của các nàng mà suy xét một chút, an bài cho mỗi người một mối hôn sự thật tốt mới đúng.

Nói tới việc hôn nhân, nàng liền không thể không nhớ tới Kỷ Liên Y. Kỷ Liên Y lần này đột nhiên gấp gáp định thân như thế, hơn nữa còn thấp gả tới tận Liêu Châu, thật có chút không thể tưởng tượng nổi.

Chuyện này rất kỳ lạ, hơn nữa còn còn đúng lúc chỉ sau khi nàng cùng Kỷ Liên Y gặp mặt mấy ngày, thực sự là quá khéo.

Làm trong lòng nàng không khỏi nghi ngờ, liệu có phải hay không Lục Tông đã giở trò gì. Nhưng mà Lục Tông có lợi hại đến đâu, chắc cũng không thể đem tay vươn tới cả hậu viện nhà người khác đi?

Nàng hiểu được Lục Tông tự bênh, đừng nhìn người lúc nào cũng trầm mặc ít lời, đến lúc làm việc thế nhưng vô cùng quả quyết, hơn nữa ai cũng không nể mặt, coi như lấy việc công trả thù riêng cũng có thể làm đến vô cùng quang minh chính đại, làm người khác hận đến nghiến răng, lại như cũ không làm gì được hắn.

Lục Tông như hổ đói nhào nặn dằn vặt nàng không biết mệt, ép buộc ăn một bụng no, đến cuối cùng Khương Lệnh Uyển không còn khí lực, mới ôm nàng khẽ trò chuyện.

Vừa nói được mấy câu, Lục Tông cúi đầu đã thấy nàng đã ngủ, lúc này mới bất đắc dĩ sủng nịnh cười cười.

Giờ Tý vừa qua được hai khắc, Khương Lệnh Uyển đầu đầy mồ hôi tỉnh lại.

“… Xán Xán, làm sao?” Lục Tông xưa nay dễ tỉnh, nhìn thấy nàng gặp ác mộng liền nhẹ giọng gọi nàng tỉnh lại.

Từ lúc hai người kết hôn tới nay, hắn vẫn rất hiếm khi thấy nàng gặp ác mộng, mỗi đêm đều ngủ đến cực thơm ngọt. Chỉ có sau khi sinh hài tử, vẫn luôn nhắc tới bọn nhỏ, không ngủ sâu giấc như thường ngày.

Khương Lệnh Uyển thở hổn hển, ngước đầu nhìn Lục Tông đang ôm nàng, lúc này mới giơ tay sờ sờ hắn, âm sắc run rẩy nói: “Ta vừa nãy mơ thấy…” Nàng dừng một chút, mới nói: “Mơ thấy chàng không cần ta nữa.”

Lục Tông nắm cổ tay nàng hơi ngẩn ra, bất đắc dĩ nói: “Chớ nói nhảm.”

Khương Lệnh Uyển vùi đầu vào trong ngực hắn, thân thể vẫn đang phát run.

Vừa nãy nàng mơ tới không phải là Lục Tông không cần nàng nữa, mà là nàng chết rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »