Đời người đắc ý, chẳng qua cũng chỉ là tự mình làm thành công một việc nào đó.
Dù Cao Phi vẫn chưa hoàn thiện xong nhà kính trồng rau, nhưng nền móng đã có rồi. Nhìn theo nhịp độ công việc mà chính mình tạo ra, cụ thể là bốn cột gạch kia, anh đã bắt đầu thấy đắc ý trước một bước.
Tiếp theo cần dùng bùn để lấp đầy những khoảng trống ở giữa. Tuy nhiên không thể cứ thế đắp bùn vào là xong, làm vậy sẽ không ổn, phải biết rằng bùn rất khó tạo hình.
Cao Phi đã tính toán xong, anh phải trộn thêm bùn, làm thêm nhiều gạch bùn nữa. Loại gạch bùn anh định làm chính là dùng bùn nặn thành hình viên gạch, để sử dụng nhanh chóng tiện lợi hơn nên cũng chẳng cần phải nung.
Nghĩ đến việc làm gạch bùn không cần nung, Cao Phi thiết kế kích thước viên gạch dài hơn một chút, cố gắng làm càng to càng tốt. Chỗ này vẫn còn dư một ít bùn nhưng chắc chắn là không đủ, thế là Cao Phi lại đào một cái hố ở bên cạnh, lần này anh chỉ thuần túy là muốn đào đất.
Đào xong đất chất sang một bên, anh cầm xô tiếp tục đi lấy nước từ tuyết tan. Khi vài xô tuyết bắt đầu tan thành nước, Cao Phi cũng chẳng đợi tuyết tan hết, anh bắt tay vào làm ngay, tận dụng tối đa chỗ bùn còn lại.
Sau khi dùng hết số bùn đó, anh lại vào bếp xách những xô nước đã tan ra, tiếp tục nhào bùn rồi lại làm tiếp gạch bùn.
Đến lúc làm xong gạch bùn thì thời gian đã qua trưa, Cao Phi lúc này cũng đã đói lả. Anh đứng ở rìa khu vực dự kiến làm nhà kính, thọc tay vào lớp tuyết trên mặt đất rồi bắt đầu chà xát, dùng tuyết để rửa tay.
Rửa tay xong Cao Phi mới quay vào bếp bắt đầu nấu cơm, đồng thời cũng không quên cho Tiểu Hắc ăn.
Sau bữa ăn, Cao Phi mới nhớ đến Tiểu Bạch. Anh vội vàng đi ra ngoài tìm nó, khi đến cái ổ dưới chòi gác mới phát hiện ra, hóa ra Tiểu Bạch vốn ẩn nấp ở đây đã rời đi từ lúc nào không hay.
Nghĩ đến việc Tiểu Bạch đi mà không chào lấy một tiếng, trong lòng Cao Phi lại dâng lên sự giận dỗi với con vật to xác này. Anh thậm chí còn nghĩ, lần này Tiểu Bạch bị dọa sợ đến thế, có lẽ sau này sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Ban đầu Cao Phi dự định ngày hôm sau mới dùng gạch bùn để xây khung nhà kính, lấp đầy khoảng trống giữa bốn cột gạch, vì theo anh nghĩ, nếu muốn những viên gạch bùn đó khô hẳn thì cần một khoảng thời gian khá dài.
Thế nhưng khi anh đi kiểm tra tình hình, lại phát hiện những viên gạch này đã cứng lại. Không phải là khô, mà là bị đông cứng.
Thế này cũng được, vẫn dùng tốt. Trong mắt Cao Phi, chỉ cần gạch bùn có thể cố định để sử dụng là được rồi.
Tiếp theo là công việc xây tường. Cao Phi vẫn xếp chồng những viên gạch bùn này lên nhau theo kiểu so le, ở giữa anh lười chẳng buồn dùng bùn để cố định nữa, mà cứ thế xếp chồng lên. Trước đó, để đảm bảo bức tường bùn không bị đổ, anh đã san phẳng mặt đất rồi mới bắt đầu xếp.
Việc này khó hơn nhiều so với lúc xây cột gạch, chủ yếu là vì những viên gạch bùn này quá lạnh, cầm vào rất buốt tay.
Chưa đầy một buổi chiều, Cao Phi đã xây xong khung ngoài cho nhà kính. Anh đứng một bên ngắm nghía một hồi, cứ thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra là sai ở đâu.
Ài, mặc kệ đi. Cao Phi định bụng bây giờ sẽ lấy tấm nhựa ra để lợp mái. Sau khi vào kho lấy tấm nhựa ra, chuẩn bị phủ lên trên thì anh mới phát hiện ra chỗ không ổn nằm ở đâu.
Hóa ra, anh đã xây cái khung nhà kính này thành một hình chữ nhật kín mít, đến cả lối vào cũng không có, nghĩa là chính anh cũng không vào được.
Được rồi, Cao Phi tự thừa nhận, lúc xây các khoảng trống trước đó anh quá tập trung nên đã quên mất việc phải để lại cho mình một cái cửa.
Nhưng giờ biết rồi thì vẫn chưa muộn.
Cao Phi không định dỡ bỏ những bức tường bùn này, mà cầm xẻng trực tiếp khoét một cái lỗ trên tường. Anh nghĩ, khoét lỗ kiểu này cũng khá ổn, ít nhất là chỗ mở cửa cũng có dầm đỡ, không phải lo lắng về việc bên trên không ổn định.
Cao Phi khoét thẳng một cái lỗ hình tam giác trên một bức tường. Anh ngắm nghía rồi thấy khá ổn, ít nhất thì cúi người xuống là có thể chui vào được.
Tiếp theo là công đoạn lợp mái. Đây cũng là một công việc đòi hỏi kỹ thuật cao, chủ yếu là vì những bức tường này có thể không chịu nổi nếu anh leo lên trên. Tất nhiên, anh cũng chẳng có ý định leo lên làm gì.
Bức tường cao 1 mét 5, đối với Cao Phi thì chiều cao này không đáng kể, còn thấp hơn cả chiều cao của anh. Anh trải phẳng tấm nhựa lên trên, sau đó dùng những viên gạch bùn thừa ra đè lên mép tấm nhựa, đặt sát mép tường bên ngoài.
Làm vậy vẫn chưa yên tâm, Cao Phi tiếp tục đè thêm một lớp gạch bùn nữa lên trên. Anh vẫn lo gió ở trạm gác quá lớn sẽ thổi bay tấm nhựa lợp mái.
Một cạnh của tấm nhựa bị cuộn lại dư ra một đoạn, Cao Phi để nó rủ xuống ngay phía mặt có cửa, vừa hay có thể làm cửa cho nhà kính.
Cao Phi nhìn thành quả nhà kính của mình mà vô cùng hài lòng. Anh ngắm đi ngắm lại, nhất là khi nhìn vào bên trong, cảm thấy làm thế này cũng được, biết đâu sau này thực sự có thể trồng được rau tươi.
Bước đầu tiên đã hoàn thành, Cao Phi bắt tay vào công việc tiếp theo, đó là dọn dẹp khu đất trồng rau bên trong nhà kính. Mặc dù đất bên trong đã được xới tơi nhưng vẫn chưa đủ, anh cần phải tạo luống.
Việc này đơn giản hơn nhiều. Dù Cao Phi chưa từng trồng rau bao giờ, nhưng anh từng thấy các lão binh ban hậu cần hồi còn ở đại đội trinh sát làm luống, thế là anh cứ bắt chước theo, dùng xẻng chia khu đất thành những luống rau hơi dị dạng.
Lúc này, trời bắt đầu tối dần. Vào mùa đông, đêm đến rất sớm. Cao Phi nghĩ vẫn nên làm nốt công việc còn dang dở. Thật ra bây giờ cũng chẳng còn việc gì nặng nhọc nữa, chỉ cần đem mấy củ khoai tây đã nảy mầm sang trồng là được.
Cao Phi cầm dao thái rau, cắt lấy phần mắt khoai tây đã nảy mầm, mỗi mắt đều kèm theo một miếng thịt khoai. Anh trồng những mắt khoai này xuống đất, khoảng cách mỗi cây tầm một gang tay, sau đó tưới nước. Làm xong xuôi, Cao Phi mới rời khỏi nhà kính với đầy hy vọng.
Bữa tối, Cao Phi tự nấu cho mình một bữa tử tế hơn. Anh nấu một ít cơm, lần này anh nấu rất nhiều vì muốn tiện cho ngày hôm sau có lương thực chính.
Môi trường ở trạm 913 lạnh như vậy, cơm có nấu nhiều để hai ngày cũng không hỏng. Tiếc là Cao Phi không có trứng, lúc phân phối nhu yếu phẩm họ không gửi cho anh, nếu không anh đã có thể lấy cơm nguội ra làm món cơm rang trứng rồi.
Còn về món ăn, Cao Phi rán một con cá, đó là một trong ba con cá anh bắt được ngày hôm trước. Con cá đó cũng đủ cho một mình anh ăn, dù thức ăn không đủ thì ăn nhiều cơm một chút, kiểu gì cũng sẽ no.
Và ngày hôm nay, cứ thế trôi qua một cách thật trọn vẹn.