Cao Phi thu dọn lại bộ đồ ăn đã dùng, anh vẫn dùng tuyết để lau sạch, tuyệt đối không lãng phí chút tài nguyên nước quý giá nào.
"Đã đến lúc ra ngoài dạo một vòng rồi!"
Cao Phi thầm nghĩ trong lòng, bắt đầu thu xếp trang bị. Anh dự định đi tuần tra ngắn hạn khu vực mình đóng quân, đồng thời tìm kiếm xem có khu vực nào có than đá ở gần đây hay không.
Sau khi trang bị xong xuôi, Cao Phi bước ra khỏi trạm gác. Lúc đầu anh đi rất nhanh, về sau mới chậm bước chân lại, bắt đầu quan sát môi trường xung quanh, tìm xem có dấu vết nào từng được con người tác động hay không.
Người lính già để lại vị trí này đã ở đây rất nhiều năm, nếu ông ấy đã phát hiện ra khu vực có than, vậy thì dựa vào lượng than sử dụng suốt bao năm qua, chắc hẳn phải đào ra một cửa hang không nhỏ. Chỉ cần cẩn thận một chút, việc tìm ra nó sẽ không khó.
Đang đi, Cao Phi chợt thấy phía hồ băng dường như có bóng người vụt qua. Anh lập tức hướng mắt nhìn sang, muốn nhìn cho rõ đó là thứ gì.
Thế nhưng khi Cao Phi nhìn lại thì chẳng thấy gì cả.
"Phải đi kiểm tra mới được." Cao Phi cho rằng dù đó chỉ là ảo giác cũng phải đi xem thử, thà chạy thêm một chuyến còn hơn là lơ là cảnh giác.
Đường đến hồ băng không hề dễ đi, hay có thể nói là chẳng có đường nào cả, cần phải leo xuống từ vách đá cheo leo.
Cao Phi đi đến mép vực, đeo súng lên lưng rồi men theo vách đá leo xuống. Điểm tốt là vách đá này không dựng đứng hoàn toàn, nếu thực sự như vậy thì Cao Phi đã không mạo hiểm đến thế.
Vách đá rất lạnh, tay bám vào đó chẳng khác nào bám vào tảng băng. Chẳng bao lâu sau, Cao Phi cảm thấy tay mình tê dại, không còn linh hoạt như trước nữa.
Anh không vì thế mà bỏ cuộc, anh đã leo được một nửa rồi, ở vào thế tiến thoái lưỡng nan mới là điều khiến anh khó chịu nhất.
Đột nhiên, chân Cao Phi trượt đi, cả người mất điểm tựa và bắt đầu trượt xuống dưới. Cao Phi hoảng hốt, tay quờ quạng trên mặt vách đá, cố túm lấy bất cứ thứ gì có thể ngăn mình rơi xuống.
Trên tay truyền đến cảm giác ấm nóng, Cao Phi nhìn xuống mới phát hiện bàn tay phải của mình đã bị máu nhuộm đỏ. Anh biết rõ tay mình đã bị đá trên vách làm rách.
Thế nhưng tay không hề có cảm giác đau đớn, chắc là do bị tê cóng nên mất cảm giác. Anh nhìn xuống dưới, thấy đã không còn cách mặt đất bao xa, bèn từng chút từng chút leo tiếp. Còn về vết thương trên tay, đợi xuống dưới rồi tính sau.
Từng bước từng bước, Cao Phi chậm rãi leo xuống, cuối cùng cũng chạm tới đáy. Cao Phi đạp chân ra ngoài, nhảy xuống đất. Đứng vững rồi, anh mới có thể kiểm tra kỹ bàn tay phải bị thương.
Vừa nhìn, Cao Phi mới thấy trong lòng bàn tay phải có một vết thương sâu hoắm, da thịt hai bên mép vết thương lộn ngược ra ngoài. Đây không thể coi là vết thương nhỏ, khiến lòng Cao Phi thắt lại.
Nếu ở đơn vị cũ, bị thương nặng thế này thế nào cũng phải lên trạm y tế xử lý. Nhưng ở trạm gác này chỉ có một mình anh. Còn về đại đội tuần biên cách đó không xa, Cao Phi đoán chắc là có quân y.
Hiện tại không có băng gạc hay khăn tam giác để băng bó, Cao Phi chỉ đành lấy chiếc khăn mặt mang theo bên người ra, quấn chặt bàn tay bị thương lại.
Anh không vì vết thương này mà dừng bước, ngược lại vẫn tiếp tục tiến về phía hồ băng.
Đến hồ băng, Cao Phi bắt đầu tìm kiếm trong khu vực mà lúc nãy anh tưởng như nhìn thấy bóng dáng vụt qua. Tuy nhiên, xung quanh trống không, Cao Phi không phát hiện ra thứ gì bất thường.
Cao Phi thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ đã đến rồi thì xem hồ băng trông như thế nào.
Đến bên hồ băng, Cao Phi mới nhận ra nhìn hồ băng ở đây và nhìn từ phía trạm gác là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ở đây, có thể thấy hồ băng rộng lớn hơn nhiều.
Hồ băng không hoàn toàn là băng, mà là nửa băng nửa nước. Lớp băng phía trên là do nơi này không bị ô nhiễm bởi con người, lớp băng trên mặt hồ vô cùng tinh khiết, trong vắt đến mức có thể nhìn thấu xuống làn nước bên dưới. Cao Phi nhìn một lúc, chợt thấy dưới hồ băng có vật gì đó đang bơi. Anh tiến lại gần hơn một chút để nhìn kỹ.
"Có cá!"
Cao Phi kinh ngạc phát hiện dưới lớp băng này lại có cá bơi lội. Anh thấy rất nhiều cá, trong đó còn phát hiện ra vài con dài bằng cả một cánh tay đang bơi qua.
Trong điều kiện khắc nghiệt thế này mà vẫn có cá sinh tồn, điều này thật sự khiến người ta bất ngờ. Nhìn thấy những con cá lớn như vậy bơi qua, trên mặt Cao Phi không khỏi lộ ra nụ cười, đây chính là nguồn thực phẩm tuyệt vời.
Trong lòng Cao Phi đã nảy ra ý định đánh bắt cá, nhưng hiện tại chưa thể thực hiện vì anh không mang theo dụng cụ, hơn nữa tay còn đang bị thương.
Cao Phi cảm thấy chuyến đi đến hồ băng này thật đúng đắn, không hề uổng phí, giúp anh phát hiện ra nguồn thực phẩm khá tốt.
Vì nơi này không có gì bất thường, cái bóng vụt qua lúc nãy chỉ là ảo giác, vậy thì không cần ở lại lâu thêm nữa, quay về thôi. Cao Phi xoay người, trong lúc vô tình, anh nhìn thấy bên bờ hồ băng có hai dấu chân rất rõ ràng.
Đó là dấu chân do động vật để lại. Cao Phi theo bản năng bước tới, cúi người nhìn kỹ mới phát hiện không phải hai dấu, mà là một chuỗi dấu chân, từ đằng xa đi tới rồi mất hút trên mặt hồ.
"Xem ra cái bóng mình thấy lúc nãy không phải ảo giác, chắc là một loài động vật nào đó đã đi ngang qua đây."
Cao Phi thầm nghĩ, lại nhìn về phía hồ băng một cái, tuy nhiên nhìn mãi cũng chẳng thấy bóng dáng con vật nào.
"Chắc là nó đã chạy xa rồi." Cao Phi nghĩ bụng, bắt đầu quay trở về.
Mà Cao Phi không hề chú ý rằng, tại vách đá nơi anh leo xuống, có một con vật họ chó màu xám đang ngửi đi ngửi lại những vệt máu đỏ trên mặt đất, sau đó, ánh mắt nó nhìn về phía hồ băng.
Cao Phi không đi theo con đường lúc nãy leo xuống, mà đi về phía bên kia. Ở đó, vách đá cao hơn một chút nhưng độ dốc lại thoải hơn. Tuy nói leo lên đó tốn nhiều thời gian hơn chỗ cũ, nhưng độ an toàn cao hơn. Tay phải của Cao Phi đang bị thương nên cần đi con đường an toàn hơn.
Cao Phi đã leo lên được vách đá, lúc này, con vật họ chó màu xám kia đang từng bước từng bước cẩn thận tiến về phía vách đá nơi Cao Phi đang leo. Bước chân của nó rất nhẹ, mỗi bước đặt xuống đều không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Cao Phi không hề phát hiện ra sự xuất hiện của con vật họ chó trong khu vực này, anh đã leo lên được vách đá, đang chậm rãi leo lên phía trên.
Khi con vật họ chó đến dưới vách đá, Cao Phi đã leo được hơn nửa đường. Không phải Cao Phi leo nhanh, mà là con vật họ chó này quá chậm, nó quá mức cẩn trọng.
Con vật họ chó đến dưới vách đá nơi Cao Phi đang ở, nó thử leo lên nhưng phát hiện mình không có khả năng leo núi, vì vậy nó ngẩng đầu nhìn Cao Phi đang leo lên trên, rồi xoay người đi về phía xa.