Trở lại nhà bếp, Cao Phi định bụng sẽ làm một bữa thật ngon để tự thưởng cho bản thân.
Thế nhưng vừa bước vào, Cao Phi phát hiện Tiểu Hắc đã biến mất. Bảo rằng nó có thể chạy ra ngoài thì hoàn toàn không có khả năng, đừng nói đến việc nó không lọt qua nổi khung cửa, mà ngay cả khi lọt được thì cửa bếp vẫn đang đóng kín mít.
Không nói nhiều, anh bật đèn lên tìm kiếm. Cũng may là bây giờ đã có điện, nếu như giống như trước kia thì muốn tìm Tiểu Hắc quả thực quá khó, bản thân nó đã nhỏ bé lại còn có màu đen.
Cao Phi trước tiên cúi người xuống, tìm dưới tấm thớt, không có, không thấy đâu cả. Cao Phi tìm kiếm rất tỉ mỉ, vậy mà vẫn không thấy bóng dáng của tiểu gia hỏa đâu.
Nó ở đâu nhỉ? Cao Phi lại kiểm tra giá để rau, thầm nghĩ liệu có phải Tiểu Hắc quá đói nên tự mình đi tìm đồ ăn hay không.
Thế nhưng sau khi lật tung giá rau lên, vẫn chẳng thấy bóng dáng nhóc con đâu.
"Thôi bỏ đi, không tìm nữa, cứ đun nước lên đã." Cao Phi cũng đã mệt nhoài suốt cả buổi chiều, nếu tính cả việc đưa nhóc con đi hồi sáng thì coi như anh đã mệt cả ngày rồi, cũng nên ăn cơm trước đã. Anh quyết định đun nước trước vì bếp than đun nước khá chậm.
"Chết tiệt, quên thêm than rồi." Cao Phi đang định đặt nồi lên bếp mới phát hiện lửa trong lò trông như sắp tàn đến nơi.
Cao Phi đặt nồi sang một bên, anh vừa đưa kẹp than vào đống than để gắp thì chưa kịp kẹp đã thấy một vật gì đó đen sì sì bên cạnh đống than khẽ động đậy.
"Mày đúng là biết gây chuyện thật đấy, nhìn người mày xem kìa." Lúc này Cao Phi mới nhấc bổng Tiểu Hắc đang lấm lem toàn bụi than từ trong đống than ra. Thế mà tiểu gia hỏa này còn hung dữ, mổ cả vào tay Cao Phi.
Lúc này Tiểu Hắc quả thực "danh bất hư truyền", toàn thân từ trên xuống dưới đều đen thui, trông xấu không thể tả.
Tiểu Hắc không cam lòng bị Cao Phi xách, nó vỗ cánh vùng vẫy trong tay anh. Thế là hỏng bét, bụi than bay tứ tung khiến Cao Phi chỉ muốn ném luôn cái thứ này vào thùng nước mà rửa cho sạch.
Tất nhiên là anh sẽ không làm thế. Tiểu Hắc hiện vẫn đang trong giai đoạn ấu thơ, ném vào nước rửa thì đừng nói đến chuyện bị đông cứng thành que kem, dù có lau khô đi chăng nữa thì nó cũng khó lòng sống sót qua đêm.
Tiểu Hắc quá bẩn, Cao Phi đành phải ném nó lên chiếc bàn ăn bên cạnh. Với chiều cao của bàn ăn thì nó khó mà tự nhảy xuống được, dù nó là chim nhưng bộ lông thật sự còn chưa mọc đủ, càng không thể bay nổi.
Cao Phi rửa sạch tay rồi bắt đầu nấu cơm. Vốn dĩ anh định làm một bữa thịnh soạn, nhưng vì cơ thể quá mệt mỏi nên anh chẳng buồn nhúc nhích, chỉ làm qua loa vài món ăn cho xong chuyện, sau đó cho Tiểu Hắc ăn hai miếng thịt rồi mang nó về ký túc xá.
Có đèn, có ánh sáng, Cao Phi đương nhiên sẽ không đi ngủ sớm như vậy. Anh lấy một cuốn sách ra, ngồi bên mép giường đọc. Cuốn sách này là do người lớp trưởng cũ ở ban trinh sát gửi tặng, ghi chép về kiến thức cơ bản của máy tính.
Cao Phi đã có máy tính rồi, tự nhiên cũng muốn học hành tử tế, không thể phụ lòng tốt của lớp trưởng cũ.
Điều quan trọng nhất là ở vùng đất mà Cao Phi đang ở hiện tại, nếu bản thân không học hỏi thêm gì đó thì đợi đến khi xuất ngũ, anh sẽ thực sự tách biệt với xã hội, ngay cả kỹ năng hay kiến thức để tìm việc làm cũng không có.
Tiểu Hắc tuy rất nghịch ngợm nhưng còn chưa đến giờ nghỉ ngơi của Cao Phi, nó đã lăn ra ngủ, mà lại còn ngủ ngay trên sàn nhà.
Phải nói rằng Tiểu Hắc sống ở trạm gác 913 của Cao Phi vẫn rất thoải mái, dù sao cũng có Cao Phi chăm sóc. Anh đặt nó vào một chiếc hộp giấy rồi lại tiếp tục đọc sách, ghi chép lại một số vấn đề then chốt. Những kiến thức đó anh vẫn chưa hiểu rõ lắm, cần phải quay lại thực hành trên máy tính sau.
Đêm đã khuya, Cao Phi cũng đi ngủ. Đêm nay anh ngủ rất ngon, có lẽ là do ban ngày quá mệt mỏi.
Ngày hôm sau, Cao Phi lại bị đánh thức bởi cái lạnh. Anh mở mắt ra, thấy con sói hoang to xác lại đang đẩy cửa ký túc xá của mình. Nhìn bộ dạng lén lút, lại còn định thò chân vào trong, Cao Phi đoán rằng nó vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn ăn thịt Tiểu Hắc.
Đúng rồi, Tiểu Hắc!
Cao Phi lúc này mới nhớ ra, anh vội xem xét tình hình của Tiểu Hắc. Anh vô thức liếc nhìn xuống sàn nhà trong ký túc xá thì phát hiện Tiểu Hắc không có ở đó.
Việc này làm Cao Phi hoảng sợ tột độ. Anh tưởng rằng Tiểu Hắc đã bị con sói to xác kia ăn thịt làm điểm tâm rồi. Anh chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa, nhanh nhẹn mặc quần áo vào.
Cao Phi vừa cử động, con sói hoang bên ngoài thấy động tĩnh liền lủi mất. Nhìn dáng vẻ bỏ chạy của nó, Cao Phi càng tin chắc rằng nó đã ăn thịt Tiểu Hắc.
Cao Phi mặc xong quần áo, giày còn chưa kịp xỏ, chỉ xỏ gót đã định đuổi theo con sói. Anh đẩy cửa ra, thấy nó đang nằm im lìm trước cửa nhà bếp, trông bộ dạng rõ ràng là đang đợi ăn như mọi khi.
Cao Phi lúc này mới nhìn vào miệng con sói, không có vết máu cũng không có lông chim. Anh mới thở phào nhẹ nhõm, tự hỏi liệu có phải mình đã suy diễn quá nhiều hay không.
Cao Phi quay lại nhìn chiếc hộp giấy đặt ở đầu giường vẫn còn nguyên vẹn. Anh vừa định qua xem Tiểu Hắc có trong đó không, còn chưa kịp tới nơi thì đã thấy cái đầu nhỏ của Tiểu Hắc nhô ra.
"Tổ cha nhà mày, làm tao sợ chết khiếp." Cao Phi vỗ vỗ ngực mình rồi tiến về phía chiếc hộp giấy đang nhốt Tiểu Hắc.
Anh nhẹ nhàng lật nghiêng chiếc hộp, Tiểu Hắc liền chui ra. Cao Phi mặc kệ nó có muốn hay không, xách nó lên rồi rời khỏi ký túc xá, đi về phía nhà bếp.
Cao Phi vừa đến cửa bếp, con sói đang nằm dưới đất liền ngẩng đầu nhìn anh. Cao Phi nhìn bộ dạng lờ đờ của nó, không nhịn được mà mắng một câu: "Mày còn ra dáng sói không hả? Có thể giữ chút tôn nghiêm được không?"
Sói hoang không có phản ứng gì khác lạ, Cao Phi lắc đầu rồi bước vào trong bếp.
Lúc này thịt trong bếp đã chẳng còn lại bao nhiêu. Đây là thực phẩm của chính Cao Phi, đợt thịt gửi đến lần này anh còn chưa kịp ăn mấy thì đã hết sạch, gần như toàn bộ đều bị con sói to xác kia ăn hết.
Mới là thứ Tư, còn hai ngày nữa mới đến đợt tiếp tế tiếp theo, chẳng lẽ đợt thịt lần trước gửi đến ít quá sao?
Chắc là vậy, vì mỗi lần tiếp tế cho trạm gác 913, lượng thịt gửi đến cũng chỉ có 3 kg. Nghe thì có vẻ không ít, nếu chỉ một mình Cao Phi ăn thì quả thực ăn không hết, nhưng nếu có thêm con sói to xác chỉ biết ăn thịt này thì đúng là không đủ.
Nhìn miếng thịt chỉ còn lại bằng kích thước 8 ngón tay, Cao Phi cuối cùng vẫn cầm dao cắt ra một miếng cỡ bằng đầu ngón tay để lại, phần lớn còn lại anh ném hết ra ngoài cho con sói.
"Xem ra chiều nay mình phải đi dạo một vòng ở hồ băng, xem có bắt được hai con cá về không. Mình không có thịt thì không sao, nhưng hai tên Tiểu Hắc và con sói kia thì chúng nó lại chẳng ăn chay." Cao Phi lẩm bẩm, cắt mẩu thịt nhỏ còn lại thành nhiều sợi nhỏ, ném hai sợi cho Tiểu Hắc rồi mặc kệ nó.