Hà công công vừa nghe, vội đặt chén trà xuống, ba bước làm hai lao ra khỏi đại điện, đứng trên bậc thềm, tay che trán ngóng nhìn về phía xa, gương mặt già nua thoáng cái nở ra nụ cười như hoa cúc lần đầu nở: "Ai chà, đại vương đã trở về thật rồi, mau chuẩn bị nghênh giá."
Nhị Cẩu Tử hưởng ứng một tiếng, đang định đi theo Hà Thiện Công bước tới, liền thấy con phi long thu cánh, lao vun vút xuống quảng trường trước cung điện, đến được phân nửa, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, xòe đôi cánh, lại bay vút lên không trung, một đôi cánh dài rung vài cái, bay xa hơn.
Một cú lao xuống rồi đột ngột phóng lên cao, rõ ràng là thay đổi bất ngờ, đến con phi long cũng phải lảo đảo thân mình vài cái mới lấy lại thăng bằng giữa trời.
Hà công công thấy vậy, sững sờ cả người, Nhị Cẩu Tử đã kinh ngạc thốt lên: "A! Sao đại vương lại bay đi rồi?"
"Ớ! Đại vương bay về rồi!"
"Ớ! Đại vương lại bay mất rồi!"
Đầu óc Nhị Cẩu Tử chỉ một mối, biết rõ hô lên cũng chẳng ích gì, nhưng vẫn cứ như cái đồng hồ báo thức chỉnh giờ, hết lần này đến lần khác la hét ầm ĩ.
Hà công công chẳng rảnh hơi đâu mà để ý đến hắn. Ông ta tay che trán, nhìn lên trời xanh, trong lòng không khỏi lấy làm kỳ lạ: Đại vương… rốt cuộc đang làm trò gì thế? Hay là trong đó, ẩn chứa một hàm ý sâu xa nào chăng? Là tổng quản nội cung của đại vương, ta nhất định phải hiểu thấu tâm ý của đại vương mới được.
Trên trời, Dương Hãn chỉ đơn giản truyền cho phi long một mệnh lệnh bay vòng quanh trên không, rồi chẳng còn tâm trí nào mà làm việc khác, nào còn để ý đến nó bay thế nào nữa.
Đồ Hồ, đúng là một tuyệt thế yêu vật. Cô gái không biết một chút võ công nào, nhìn có vẻ yếu đuối như lau sậy, liễu rũ, thực ra ngoài cú ra tay mãnh liệt lúc đầu, phía sau cũng chẳng có hành động mạnh mẽ gì thêm, chỉ yếu ớt để mặc cho hắn thống khoái chế ngự.
Nhưng dù là nàng cắn nhẹ lọn tóc mây bằng hàm răng trắng ngà, quay mặt sang một bên, chỉ từ đuôi mắt quyến rũ hé ra một tia dịu dàng như tơ, hay là nhịn không nổi mà khêu gợi ưỡn tấm lưng, vùi gương mặt nóng bỏng của nàng vào lòng hắn.
Đặc biệt là khoảnh khắc này, cảm giác mới lạ ấy, khiến lòng hắn cũng giống như con phi long bay bổng bất định, không ngừng xoay vần, xoay vần...
Lại qua thật lâu, con phi long bay lượn giữa trời cuối cùng cũng hạ cánh, đáp thẳng xuống Đàm phi cung.
Các cung nữ và thái giám đều rất tò mò, không biết đại vương cưỡi phi long bay lượn giữa trời lâu như vậy, rốt cuộc có ẩn ý gì. Vấn đề là những người trong Đàm phi cung đều giữ kín như bưng, không một ai giải thích nguồn cơn.
"Nhìn kìa, em đẫy đà mềm mại, ta còn thấy thương thay."
Tiểu Đàm đưa tay vỗ nhẹ vào cặp mông vẫn còn đỏ hỏn như mông khỉ của Đồ Hồ, nhưng lại đẹp hơn mông khỉ gấp vạn lần, so sánh như quả đào tiên thì có vẻ thích hợp hơn nhiều, vỗ một cái, đổi lấy từ Đồ Hồ một tiếng rên khe khẽ như tiếng tiêu réo rắt.
"Thôi được rồi, ra đi thôi, đừng có sợ bí hơi mồ hôi. Ta và em đều là nữ nhân, có gì mà phải thẹn thùng chứ."
Tiểu Đàm vừa tức vừa buồn cười: "Em đấy, nhìn thì yếu đuối, nhưng lá gan lại to đến thế. Ta ngày xưa có được gan to bằng em đâu."
Tiểu Đàm lại vỗ vào mông Đồ Hồ một cái, nói: "Em mệt thì hãy nằm thêm chút nữa đi."
Tiểu Đàm kéo tấm chăn, vừa đắp cho nàng vừa nói: "Từ nay về sau, chúng ta là chị em thực sự rồi. Chị vẫn luôn kính sợ uy nghi của Thanh Nữ Vương, còn Thiên Tầm nương nương lại là người chẳng ra làm sao, nàng ta chỉ phục Thanh Nữ Vương mà thôi. Chị cô đơn lắm, sau này có em làm bạn, cũng có người để tâm sự giải khuây."
Đồ Đan tìm con gái, gần như phát điên lên mất rồi.
Bất kể hắn có tức giận đến đâu, với đứa con duy nhất này, vẫn vô cùng yêu thương. Nào ngờ, chỉ vì nhất thời nhịn không được mà tát cho nó một cái, thế mà đứa nhỏ đã bỏ nhà ra đi.
Từ chiều hôm trước phát hiện con gái mất tích, Đồ Đan đã đi tìm khắp nơi, hôm qua lại tìm suốt một ngày. Khi tại Vọng Long Thành nhìn thấy con phi long xòe cánh bay lượn trên không, hắn thậm chí đã nghĩ đến chuyện sang nhờ đại vương cho mượn phi long để tìm kiếm con gái.
Chỉ là, nghĩ đến việc bay trên trời cao, nhìn xuống dưới, chúng sinh muôn dân có khác nào loài kiến, có thể từ trong đó phân biện ra điều gì chứ? Cho nên, cuối cùng cũng bỏ đi ý nghĩ ấy.
Hắn đã sai gia nhân đi tìm dọc các ngả đường lớn nhỏ, nhưng vẫn không có tin tức của con gái. Theo lý mà nói, con gái chẳng mang tiền, lại không cưỡi ngựa, không có khả năng đi xa như thế, chẳng lẽ...
Đồ Đan bất chợt nhớ đến vụ án Thời Hoa quán xảy ra không lâu trước đây. Trong vụ án đó, đã có rất nhiều nữ tử nhà lành bị bắt cóc vào lầu xanh, bị ép buộc làm việc buôn hương bán phấn, chẳng lẽ con gái hắn lại...
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Đồ Đan lạnh toát cả sống lưng. Nếu con gái thực sự rơi vào hoàn cảnh này, Đồ Đan hắn cũng chẳng muốn sống nữa.
Bởi vậy, ngay từ sáng sớm hôm nay, đám lầu xanh thanh lâu lớn nhỏ ở Vọng Long Thành, Phượng Cầu Thành đã gặp họa. Đồ Thái úy, kẻ đã suốt hai mươi mốt năm không bước chân vào lầu xanh, đã viếng thăm lần nữa, chỉ trong vòng một buổi sáng liền dạo khắp tất cả các phường nha trà viện ở Vọng Long Thành.
Cách đây hai mươi mốt năm, là cái năm trưởng nữ Đồ Doanh của hắn chào đời, thuở trẻ cũng phong lưu tiêu sái Đồ Đan, đúng là từ ngày đó, không còn lần nào bén mảng đến lầu xanh.
Mà lần này lại vào lầu xanh lần nữa, hắn mang theo hơn hai mươi nhà tướng, đào sâu ba thước đất, lục soát sạch sành sanh cả tòa lầu xanh. Còn nói thật, Vọng Long Thành lớn nhỏ tất thảy mười sáu tòa lầu xanh, trong đó có tới năm tòa, quả thật có việc cưỡng ép người lành làm kỹ nữ.
Lầu xanh là hợp pháp, cưỡng ép người lành làm kỹ nữ lại là trọng tội. Cho nên trong các lầu xanh trà viện, rất nhiều cô nương là vì cảnh nhà nghèo khó mà tự bán thân, hoặc từ nhỏ bị cha mẹ bán vào lầu xanh, do mụ tú bà từ nhỏ dạy dỗ mà lớn lên.
Chiến loạn, nghèo đói, muốn dưỡng nhi phòng lão nhưng lại không muốn nuôi con gái. Những yếu tố ấy, khiến lầu xanh từ trước đến nay chẳng thiếu nguồn cung, đa số lầu xanh thật sự chẳng cần phải liều mạng cưỡng ép người lành làm kỹ nữ.
Con người rốt cuộc cũng phải tiếp khách, phải tiếp xúc với rất nhiều người ngoài, nếu như bị ép buộc, một khi tin tức tiết lộ, sẽ phải chịu hình phạt, tính trả giá quá thấp.
Đương nhiên, vẫn có người dựa vào quan hệ rộng rãi hoặc là tham lam tiện lợi, tự mình hoặc nhận mua bán của bọn buôn người. Một mẻ này lại đều bị Đồ Đan vơ ra hết.
Nghe có người gây chuyện, vội vàng chạy đến quan sai gặp Đồ Đan làm loạn, trong lòng liền có chút run sợ. Người này chẳng phải là quan, nhưng danh tiếng chẳng nhỏ, mà rất nhiều bộ hạ cũ của hắn, hiện đều là đại thần trong triều, há có thể dễ dàng bắt hay sao?
Nhưng nếu không bắt, với cương vị là sai, e là lại quá mất mặt. Kết quả là Đồ Đan cứ lục soát từng gia từng túp lầu xanh, không ngờ lại phát hiện ra một số hành vi cưỡng ép người lành làm kỹ nữ. Những tên sai này như trút được gánh nặng, ngược lại bắt luôn cả bọn đòi báo quan để bắt Đồ Đan đi.
Ở Vọng Long Thành không tìm thấy con gái, Đồ Đan càng thêm nóng lòng.
Đã là ngày thứ ba rồi, vẫn không thấy tung tích con gái đâu, Đồ Đan hai mắt đỏ hoe, đầu bù tóc rối, tay cầm thanh kiếm, lên ngựa liền dẫn mấy chục nhà tướng xông đến Phượng Cầu Thành.
Thế là, lầu xanh trà viện Phượng Cầu Thành, cũng rơi vào cảnh gà bay chó chạy.
Phượng Cầu Thành Thành Thủ Khấu Hắc Y, đang tự mình tiễn hai vị khách ra thành. Hai vị khách này là một đôi cha con. Người cha hiện nhờ làm Đường quan của Hộ bộ, tên là Tô Hữu Đạo, còn thanh niên hai mươi hơn tuổi kia, là thứ tử của hắn, Tô Bang Xương.
Không biết Tô Đường quan nghe từ kênh nào tin tức Dương Hãn sắp tổ chức Ngự Sử Đài, muốn Lý Thục Hiền đưa ra danh sách đề cử, liền muốn đào môn khoét mạch mà đưa con trai của hắn vào.
Tô Hữu Đạo là quan lại chuyển từ Nam Mạnh đến, hiện là chức Đường quan của Hộ bộ. Hắn đã đưa trưởng tử của hắn vào Hộ bộ, nhưng thứ tử Tô Bang Xương của hắn vẫn ở nhà. Nay có cơ hội này, tất nhiên không thể sai lầm.
Tô Hữu Đạo đương nhiệm Hộ bộ, đã cùng với Khấu Hắc Y có từng giao thiệp. Hắn biết Khấu Hắc Y là thân tín của tể tướng Lý Thục Hiền, đi nhờ cửa của hắn, thêm vào một cái tên, kiếm cho con trai mình một chân quan chức, vẫn còn dễ dàng. Vậy nên hôm nay sắp sẵn lễ hậu, đến tận nhà bái phỏng.
Khấu Hắc Y rất vui mừng, Tô Đường quan này biết ăn nói, làm cho hắn lâng lâng tưởng chừng như muốn chết ngạt. Lại nói, Lý tướng đã nói, lần này sẽ trọng dụng một mạch quan lại từ Nam Mạnh, đối lập nhất phái của tể tướng Tây Sơn phái là Cao. Hắn muốn tiến cử Tô Bang Xương xuất thân từ Nam Mạnh, bất quá là đưa đẩy thuận buồm xuôi gió mà thôi, cớ sao không làm?
Đang đi trên đường lớn, bỗng nhiên thấy mấy tiểu lại tuần thành hốt hoảng chạy đến, vừa gặp Khấu Hắc Y, liền vội vàng đến quỳ lạy, cuống quít tâu lên: "Thành Thủ lão gia, xảy ra chuyện lớn rồi! Có người náo loạn, Phượng Cầu Thành chúng tôi, đã bị lục soát sạch năm tòa lầu xanh liên tiếp rồi."
Khấu Hắc Y sửng sốt, lầu xanh là hộ nộp thuế lớn, thân là thành thủ, thì phải duy trì quyền lợi chính đáng của người ta. Bất quá... nghĩ tới việc Thời Hoa quán, Khấu Hắc Y lại có chút hổ thẹn, chẳng lẽ lại có lầu xanh vì tư lợi mà phạm pháp?
Khấu Hắc Y vội hỏi: "Sau khi Thời Hoa quán xảy ra chuyện, chẳng phải sai các ngươi chỉnh đốn tất cả các lầu xanh rồi sao, lẽ nào lại có việc cưỡng đoạt dân nữ xảy ra?"
Tiểu lại tuần thành kêu khổ nói: "Lão gia, tiểu nhân đã xét qua rồi, chẳng còn chuyện gì nữa. Kẻ này chỉ là mất con gái, phát điên mất rồi, chẳng thèm đếm xỉa gì, lầu xanh nào cũng tra, xé nát cả, làm cho gà bay chó chạy..."