Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 186
hôn lễ của chúng ta

❊ ❊ ❊

Thẩm Thanh Huyền đầy lòng chờ mong, thậm chí tưởng tượng vô số khả năng suốt đường đi.

Ấn tượng của y dành cho trò chơi toàn tức này vô cùng tốt, cũng rất thích bối cảnh trong thế giới hư ảo này.

Tây huyễn đại lục, dị vực phong tình, đây là những thế giới Thẩm Thanh Huyền chưa từng tiếp xúc, cho nên chúng vô cùng mới mẻ đối với y.

Hai người đến bờ biển, Nine nói: “Chúng ta cần băng qua đại dương này.”

Thẩm Thanh Huyền: “Ngồi thuyền?”

Nine: “Bay qua.”

Thẩm Thanh Huyền nhìn khoảng cách rồi nói: “Có phải hơi xa không?” Thánh tinh linh có thể bay, nhưng xa thế kia, y sợ mình không đủ thể lực, rớt xuống biển thì mất mặt lắm.

Nine: “Chỗ tôi có tọa kỵ hai người.”

Thẩm Thanh Huyền thầm nghĩ cũng phải, đây là người tạo ra trò chơi, có được vật trong truyền thuyết cũng là chuyện bình thường.

Thẩm Thanh Huyền chờ mong: “Là tọa kỵ gì thế?”

Nine mỉm cười, giơ tay vẽ lên hư không.

Cầu vồng đột nhiên xuất hiện, theo sau là tiếng hí của ngựa, một con thú có sừng với đôi cánh to lớn giẫm lên đằng vân đến trước mặt bọn họ.

Nó có cơ thể thuần trắng, đôi mắt xanh thẳm như biển, nó ngẩng đầu đạp móng, tư thái tao nhã, mị lực phi phàm.

Thẩm Thanh Huyền chẳng thích nổi màu này, nhưng buộc phải thừa nhận, đây là thần thú độc nhất vô nhị, chỉ có thể dùng từ xinh đẹp để hình dung.

Nine nắm tay Thẩm Thanh Huyền: “Đi thôi.”

Cùng ngồi cùng cưỡi là một chuyện vô cùng lãng mạn.

Môi mỏng Thẩm Thanh Huyền khẽ nhếch, tâm tình ngày càng phơi phới.

Lồng ngực Berserker rộng lớn, y ngồi vào lòng hắn, gió thổi bên tai đều bị che kín, mang đến cảm giác hoàn toàn xa lạ.

Thẩm Thanh Huyền là người cường thế, cho đến giờ chưa từng có ý nghĩ sẽ để ai bảo vệ.

Chỉ có điều lúc này đây, y lại bằng lòng dựa vào ngực Cố Kiến Thâm, hưởng thụ ấm áp mà người yêu mang đến.

Thật thư thái, bởi vì họ là bến cảng của nhau.

Dường như đã bay rất lâu, gần như sắp đến “nơi tận cùng thế giới”.

Thẩm Thanh Huyền: “Khoảng cách quá xa, xem ra Chung cốc không phải nơi người thường có thể tới.”

Biển là nơi vô cùng hiểm nguy, nếu ngồi thuyền, tỷ lệ gặp nạn có thể cao tới 100%.

Mặc dù tọa kỵ phi hành cũng có, nhưng cũng không thể bay lâu tới vậy.

Huống chi trong phần lớn cảm nghĩ của người chơi, mặt biển này đã là nơi cuối cùng của trò chơi, nào ngờ còn có một mảnh thiên địa chiếm diện tích lớn đến thế.

Nine: “Muốn đến thì đến.”

Thẩm Thanh Huyền nghe xong, chẳng hiểu vì sao lại có một cảm giác quái dị.

Cứ như Nine đóng cửa Chung cốc, muốn đến này có lẽ không phải nói người chơi, mà là hắn.

Hắn muốn đến, có thể đến; hắn không muốn, dù có người chiếm được loài thú có sừng này, muốn xông qua hải vực vô danh này, chỉ sợ cũng không đến được Chung cốc trong truyền thuyết.

Đương nhiên Thẩm Thanh Huyền sẽ không hỏi ra điều đó, dù sao Nine vẫn chưa biết y đã phát hiện thân phận của hắn.

Chung cốc rốt cuộc là nơi nào?

Thẩm Thanh Huyền tò mò chờ đợi.

Khi thái dương nơi chân trời hạ xuống, Nine nói: “Đến rồi.”

Hắn cất giọng vô cùng bình tĩnh, cứ như đang nói một chuyện không quan trọng; lại như thượng đế vô tình, tuyên bố sự ra đời của thế giới.

Thẩm Thanh Huyền không dằn lòng được mà nhìn Nine, khoảnh khắc rơi vào đôi mắt hắn, y bị chấn động.

Nine không nhìn y, hoặc nên nói Nine không nhìn gì cả.

Ánh sáng chói lọi rọi vào mắt hắn, trong con ngươi màu đỏ như có ngọn lửa thiêu đốt, nhưng vì nhiệt độ quá cao nên lửa không còn mang sắc đỏ đơn thuần, mà là màu trắng xanh quỷ dị.

Trái tim Thẩm Thanh Huyền nhảy dựng, y quay đầy, nhìn thấy “Chung cốc”.

Đây là Chung cốc ư?

Chung cố thực sự thuộc về 《Chung cốc》.

Bởi vì Chung cốc là Chung cốc.

Thời khắc ý thức trở nên mơ hồ, Thẩm Thanh Huyền nghe Nine bảo rằng.

“Thích không, thế giới của chúng ta.”

Thẩm Thanh Huyền không thốt được câu nào, cứ vậy mà hôn mê.

Đến khi tỉnh lại, Thẩm Thanh Huyền không kịp thích ứng.

Quá trình nhập thế lần này có vẻ lâu … Dường như y đã mất đi ý thức trong một thời gian.

“Đại nhân, ngài tỉnh rồi!” Một giọng nói lanh lảnh vang lên bên tai y.

Thẩm Thanh Huyền mở mắt ra, nhìn thấy sinh vật mảnh khảnh với làn da trắng và đôi tai nhọn.

Đây … đây là con gì thế?

Thẩm Thanh Huyền thở chậm: “Có thể cho tôi một ly nước không?”

Tai nhọn vui mừng: “Vâng!”

Chẳng mấy chốc, nó bưng một chén vàng hoa lệ đựng nước đi tới.

Thẩm Thanh Huyền không kiềm được nhìn cái chén ấy thêm mấy lần.

Rất tốt, thẩm mỹ không có vấn đề.

Y vừa uống nước, vừa nói mấy câu vu vơ, tai nhọn cực kỳ ngây thơ, cơn bản là hỏi một nói ba, Thẩm Thanh Huyền rất nhanh đã hiểu được đại khái.

Thánh tinh linh? Berserker? Người lùn? Yêu tinh?

Đây là cái gì với cái gì? Lần trước nhập thế không phải vẫn là văn minh nhân loại ư, sao giờ lại xuất hiện nhiều giống loại kỳ quái thế này?

Thẩm Thanh Huyền lại hỏi chi tiết những thứ liên quan đến lịch sử.

Tai nhọn hiểu biết rộng rãi, kể cho y nghe từng cái một.

Thẩm Thanh Huyền nghiền ngẫm, tuy rằng nhân loại ở phàm thế bị giới hạn trong thế giới của mình, nhưng chung quanh có rất nhiều tiểu thế giới, cũng chính là hành tinh trong miệng người thế kỷ 21.

Có lẽ là vô tình rơi vào một hành tinh khác.

Thẩm Thanh Huyền vẫn không để tâm quá nhiều, dù gì điều kiện đặt ra trước khi nhập thế quá ít, tách khỏi xã hội loài người cũng chẳng tính là bất ngờ.

Mặc dù y luôn nhấn mạnh đều là đàn ông, nhưng cũng chỉ là khái niệm đàn ông của riêng phàm nhân, ở một ý nghĩa nào đó, tu sĩ không được xem là nhân loại, cho nên đàn ông trong lời họ giống với khái niệm giống đực hơn.

Tinh linh à? Thật thú vị.

Thẩm Thanh Huyền cực kỳ tò mò không biết Cố Kiến Thâm thuộc chủng tộc gì.

Nếu như là người lùn cao một mét – hãy để y cười to ba tiếng.

Y đang suy nghĩ vẩn vơ, tai nhọn đột nhiên chêm thêm một câu: “Đại nhân, ngài mau thu xếp đi ạ, đội nghi lễ sắp tới rồi.”

Đội nghi lễ? Họ định làm gì?

Thẩm Thanh Huyền sợ lộ nên không hỏi nhiều, đành đi theo tai nhọn quần quật với bao nhiêu việc.

Bọn họ ở trong một ngồi nhà bằng cây, song rất giàu, quần áo được chế từ một loại nguyên liệu thần kỳ, trơn mướt và rất đỗi xinh đẹp.

Ngoại hình tinh linh vốn đã đẹp, người nào cũng da trắng tóc ánh kim, đôi mắt xanh lam như bảo thạch hoa mỹ, bởi vì quá đẹp nên không phân biệt được nam và nữ.

Thể xác của Thẩm Thanh Huyền không thể nghi ngờ là người xuất chúng trong số đó, bất kể là dung mạo hay dáng người đều thuộc hàng đầu.

Một bọn tai nhọn đến hỗ trợ, giúp y thay đồ đỏ.

Vì quần áo quá đẹp nên Thẩm Thanh Huyền không so đo điều chi.

Lúc chúng lấy áo choàng lấp lánh sắc đỏ ra, hai mắt Thẩm Thanh Huyền sáng lên, cực kỳ kinh diễm vì bộ trang phục ấy.

Tai nhọn thận trọng bảo: “Đại nhân thật may mắn.”

Thẩm Thanh Huyền cũng biết mình quá may mắn, sao có thể nhìn thấy một chiếc áo choàng đẹp đến nhường này!

Sau khi ăn vận chỉnh tề, bọn họ bay lên trời.

May thay Thẩm Thanh Huyền vốn biết bay, bằng không bất chợt treo giữa trời chỉ sợ không thích ứng kịp.

Bên ngoài rất náo nhiệt, Thẩm Thanh Huyền rốt cục mới kịp phản ứng chậm nửa nhịp.

Hình như đây là hôn lễ.

Hôn lễ của y với ai? Trái tim Thẩm Thanh Huyền nhảy dựng, nhất thời nảy sinh ý định đào hôn.

Sao vừa nhập thế đã kết hôn? Tỷ lệ Cố Kiến Thâm là bạn đời không cao hơn 1% đó biết chưa!

Đáng tiếc đã chậm, hôn lễ lần này y trốn không thoát.

Đầu Thẩm Thanh Huyền bắt đầu rối bời, trong lòng đều là xong đời* rồi.

* raw là thuốc (药丸 yàowán) bắt nguồn từ cụm từ “吃枣药丸” chī zǎo yàowán = uống thuốc, đồng âm với 迟早要完 chízǎo yàowán = sớm muộn gì cũng chết, nên mình dịch hẳn là xong đời

May mà đội ngũ đón dâu đã tới.

Thẩm Thanh Huyền vừa nhìn liền nhận ra người to con dẫn đầu.

Cố Kiến Thâm …

Thật đúng là Cố Kiến Thâm!

May mắn tới vậy cơ á? Vừa nhập thế liền đúng ngay hôn lễ của hai người?

Nghĩ kĩ lại, sau khi họ lưỡng tình tương duyệt, dường như chưa từng có một hôn lễ đàng hoàng.

Thẩm Thanh Huyền dám chắc tám phần là Cố Kiến Thâm lại lén đặt điều kiện, bằng không sao lại trùng hợp như thế?

Thôi bỏ đi, kết hôn cũng tốt, như vậy cũng tiện cho tiến triển của nhiệm vụ.

Thẩm Thanh Huyền phải ngửa đầu mới nhìn được Cố Kiến Thâm.

Ngờ đâu Cố Kiến Thâm đã ôm chầm y, Thẩm Thanh Huyền giật mình kêu lên, Cố Kiến Thâm đã đặt vững y lên cánh tay mình.

Thẩm Thanh Huyền vòng tay qua cổ hắn, Cố Kiến Thâm dựa sát vào hôn y: “Vui không?”

Thuận lợi thế luôn cơ! Thẩm Thanh Huyền quả thực hoài nghi mình rơi vào thế giới giả!

Y cười tít mắt: “Vui.”

Mắt đỏ Cố Kiến Thâm sáng ngời, phản chiếu cả bóng hình y: “Tôi cũng rất vui.”

Bên cạnh là những tiếng ồn ào và lời chúc tụng náo nhiệt, mọi người đều chân thành chúc phúc cho họ.

Thẩm Thanh Huyền khẽ nói: “Thả em xuống.”

Cố Kiến Thâm: “Tôi muốn ôm em.”

Thẩm Thanh Huyền ngượng ngùng: “Đừng nghĩ mình đã lên chức thì làm càn!”

Cố Kiến Thâm: “Không làm càn, hãy để tôi ôm em.”

Giọng của hắn quá đỗi êm tai, khiến Thẩm Thanh Huyền nghe mà mắc cỡ quá chừng: “Có gì hay mà ôm.”

Cố Kiến Thâm: “Sợ em chạy.”

Thẩm Thanh Huyền: “Sao em lại chạy?”

Cố Kiến Thâm khẽ cười, nụ cười vô cùng thư thái: “Đúng ha, em chạy không được.”

Thẩm Thanh Huyền trừng hắn: “Mau thả em xuống!”

Cố Kiến Thâm vẫn không chịu buông tay, trái lại còn ôm eo rồi hôn lên môi y.

Chung quanh có nhiều người lắm đó!

Thẩm Thanh Huyền bị hắn hôn cho mặt đỏ tai hồng, song vẫn không nỡ đẩy hắn ra.

Hôn lễ.

Là một trải nghiệm tuyệt diệu.

Suốt cả quá trình Cố Kiến Thâm chưa từng buông y ra. Bọn họ rời khỏi lãnh địa tinh linh, đến Phượng Hoàng hạp cốc.

Nghe nói nơi đó là nhà mới của hắn, hoặc là nơi hắn tự mình chọn.

Thẩm Thanh Huyền chỉ mới nhìn thoáng quá đã bị nơi xinh đẹp ấy mê hoặc.

Hôn lễ được cử hành trong hạp cốc, sau khi yến hội kết thúc, mọi người đều bị đuổi ra ngoài.

Cố Kiến Thâm nói với y: “Đây là nơi của tôi và em.”

Thẩm Thanh Huyền làm sao chống đỡ được, trong lòng muốn thích bao nhiêu thì có bấy nhiêu, y vòng tay qua cổ hắn: “Anh yêu em không?”

Cố Kiến Thâm đẩy y ngã lên giường hoa màu đỏ, khẽ nói một cách thành kính: “Tôi yêu em.”

Thân thể Thẩm Thanh Huyền khẽ run, bất lực nắm chặt cánh tay rắn chắc của hắn.

Sự khác biệt lớn về hình thể khiến hoan ái trở nên tiêu hồn một cách dị thường.

Song chỉ cần Cố Kiến Thâm gọi y một tiếng: “Liên Hoa.”

Thẩm Thanh Huyền sẽ khó thể khống chế, ngay cả sức để đẩy hắn ra cũng không có, cả người mềm mại như giọt sương trong suốt trên đóa hoa màu đỏ.

Cố Kiến Thâm sợ làm y bị thương, song ngày càng không thể kiểm soát bản thân.

Đêm tân hôn, bị đảo điên chăn đỏ, việc bọn họ có thể làm chính là liên tục đòi hỏi lẫn nhau.

Cuối cùng, Thẩm Thanh Huyền ngủ say trong ngực Cố Kiến Thâm.

Lúc ngủ y đã nghĩ: Nhập thế lần này thuận lợi ghê, đầu tiên là hôn lễ, sau đó là ân ái, xem ra lần này họ thật nhẹ nhõm.

Y ngủ ngon ơi là ngon, Cố Kiến Thâm thì ôm chặt y không hề buông tay.

Hắn đã thực sự có được y rồi, nhưng vì sao trong lòng vẫn trống trải thế này.

Đây là y ư? Hắn thật sự giữ được y ư? Hay chỉ là vọng tưởng của hắn.

Cố Kiến Thâm dùng sức ôm y.

Thẩm Thanh Huyền bị đâm cho tỉnh giấc.

Y mơ mơ màng màng, vừa thích vừa trướng, sau đó chỉ còn sót lại mấy tiếng lầm bầm.

Xong xuôi, Cố Kiến Thâm ôm y vào nước suối ấm áp.

Thẩm Thanh Huyền tỉnh lại khỏi cơn mê, bỗng nhiên phục hồi tinh thần.

Y mở to mắt nhìn Cố Kiến Thâm, mềm mại nói: “Em đói bụng.”

Cố Kiến Thâm ngẩn người, vội nói: “Để tôi chuẩn bị đồ ăn cho em.”

Thẩm Thanh Huyền: “Ừ, vậy em ngâm thêm một lát.”

Cố Kiến Thâm tất nhiên chiều theo y, đứng dậy rời khỏi ao.

Thẩm Thanh Huyền yên lặng nhìn mặt nước, vươn tay chạm vào – dòng nước ấm áp chảy khỏi lòng bàn tay, chân thật đến không thể chân thật hơn.

Y nhắm nghiền mắt, ngửa người tựa vào thành ao, khẽ thở dài.

Đây là Chung cốc ư?

Làm cho ký ức ở hiện thực của y biến mất, rồi vĩnh viễn khóa y ở 《Chung cốc》.

Không chỉ có y, mà còn vô số người chơi, đáng tiếc chỉ có y mới có thể “tỉnh” lại.

Suy cho cùng y không phải là nhân loại thực sự.

Vậy thì Nine là cái gì.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »