Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 116
lần này vào đời, hắn có được tình yêu xinh đẹp nhất, thuần khiết nhất của y

❊ ❊ ❊

Tôn chủ đại nhân thẹn quá thành giận, lập tức trừng Cố Kiến Thâm: “Để ngươi đi làm nhiệm vụ, ngươi lại không biết nhiệm vụ hoàn thành thế nào?”

Cố Kiến Thâm bị một câu của y chặn họng không thể chen mồm, đành “hổ thẹn” sờ mũi.

Thẩm Thanh Huyền tiếp tục “sỉ vả” hắn: “Sa sút chây lười, không bắt được trọng điểm, ngươi đi làm ta ghen, kết quả thì sao? Ngươi đã làm được gì!”

Cố Kiến Thâm trịnh trọng đáp: “… Yêu em.”

Trái tim Thẩm Thanh Huyền hơi dao động, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm túc răn dạy: “Mẹ chiều con hư!” Nói xong Thẩm Thanh Huyền mới thấy câu này quá sai.

Nhưng lời đã nói như bát nước đổ đi, muốn thu lại cũng không được, Cố Kiến Thâm cười tươi rói: “Bảo bối, ta cùng lắm làm phụ thân em, chứ mẫu thân không được đâu.”

Thẩm Thanh Huyền tặng hắn một chữ: “Lăn!”

Dứt lời y đứng dậy, vòng ra sau ngâm ôn tuyền.

Tuy thân thể không vướng bụi, nhưng ngồi thiền trong thời gian dài, được ngâm ôn tuyền thì sảng khoái biết chừng nào.

Y chân trước vừa đi, Cố Kiến Thâm đã đuổi kịp theo sau.

Lăn gì gì đó, hàm nghĩa thực sự chính là lăn tới bên cạnh vợ, Đế tôn đại nhân hiểu mà.

Thẩm Thanh Huyền muốn chuyển đề tài nhằm ém nhẹm lịch sử đen tối của mình, cho nên liên tục vứt nồi cho Cố Kiến Thâm, để hắn đừng nhắc lại nữa.

Linh tuyền phía sau Duy Tâm cung rất đẹp, vách tường bằng noãn ngọc, làn sương mịt mờ trôi nổi, trong dòng nước ồ ạt ẩn chứa linh khí mênh mông, quả là một nơi thích hợp để thư giãn.

Chỉ tiếc trông quá giống ao linh truyền trên Vạn Tú sơn, vì vậy Thẩm Thanh Huyền chẳng thấy có gì đẹp.

Ao linh tuyền mới do chính tay y tỉ mỉ thiết kế, phần đáy làm bằng hồng ngọc, có thể ánh nước suối trong suốt thành màu đỏ nhạt, vừa tưởng tượng đã thấy cảnh đẹp ý vui.

Nhìn ánh mắt của y, Cố Kiến Thâm biết tỏng y đang nghĩ gì, hắn búng tay, linh tuyền thanh lãnh lập tức trở nên dập dờn hân hoan.

Hắn từng xem bản vẽ của Thẩm Thanh Huyền, biết hồ linh tuyền mới do y thiết kế có dáng dấp ra sao, giờ phút này vì khiến y vui mà hắn dùng huyễn thuật.

Thẩm Thanh Huyền tất nhiên có thể nhìn thấu huyễn thuật của Cố Kiến Thâm, nhưng lúc này không cần thiết, y hạn chế tu vi, đắm chìm trong cảnh sắc xinh đẹp do người yêu ban tặng.

Y trút bỏ y phục, bước vào trong ao, Cố Kiến Thâm theo sát sau y, đến khi y ngừng lại mới ôm y từ sau.

Thẩm Thanh Huyền vỗ vào tay hắn: “Sang một bên.”

Cố Kiến Thâm kề sát tai y thỏ thẻ: “Đã lâu không làm, em không muốn sao?”

Đúng là đã lâu thân thể họ không thân mật, nhưng ở thế gian …

Thẩm Thanh Huyền nói: “Muốn cái đầu ngươi.”

“Sao lại muốn đầu ta, ta là …” Môi mỏng Cố Kiến Thâm khẽ nhếch, trêu y, “… Phu quân của em mà.”

Thẩm Thanh Huyền: “…”

Thế nào gọi là vạch áo cho người xem lưng? Ban đầu Thẩm Thanh Huyền còn định này nọ với hắn, vừa nghe câu này liền xù lông, hung tợn một cước đá văng hắn.

Cố Kiến Thâm không biết nguyên do, cứ tưởng y thẹn thùng bèn tiếp tục xáp tới: “Gọi một tiếng thôi.”

Thẩm Thanh Huyền trừng hắn: “Cút!”

Cố Kiến Thâm là người rất giỏi quan sát sắc mặt, hắn nghiền ngẫm thái độ y, khó hiểu hỏi: “Giận thật à?”

Nhắc mới nhớ khi còn ở nhân gian, Thẩm Thanh Huyền rất ghét hắn nhắc chuyện này, rõ ràng lần đó hai người say rượu rất hưởng thụ, sao vừa tỉnh lại đã không vui?

Mới đầu hắn còn tưởng y ngại, về sau phát hiện y bài xích thật nên không nhắc nữa, dù gì ở nhân gian Thẩm Thanh Huyền cũng là vua một nước, chú trọng thân phận là điều có thể hiểu.

Nhưng vì sao về rồi mà vẫn giận? Rõ ràng chỉ là chút tình thú thôi mà.

Chỉ có điều y không thích thì Cố Kiến Thâm sẽ không miễn cưỡng, hắn dỗ dành: “Là ta không tốt, em không thích nghe thì sau này ta không nói nữa.”

Nghe hắn nói vậy, tâm trạng Thẩm Thanh Huyền chợt phức tạp không thôi.

Y không thích nghe sao? Y … khụ khụ … thật ra cũng không ghét, hai người ngọt ngào, nói vài lời tình thú trên giường để gia tăng tình cảm, y cũng thấy rất thú vị.

Nhưng khi ở nhân gian, chính vì một tiếng “phu quân” này mà đổi lấy câu “Thanh Huyền của ta” – trở thành trói buộc suốt nửa đời người của Thẩm Thanh Liên.

Mỗi khi nhớ đến y lại đau khổ tột cùng, thành thử cũng bài xích hai chữ phu quân này, nó giống như tàn nhẫn vạch ra vết thương, khiến y chảy máu đầm đìa, khổ nỗi y không dám hỏi, không dám nhắc, cũng chẳng dám biểu hiện ra ngoài.

Khi đó y cảm thấy lòng rất đau, pha lẫn trong ngọt ngào chỉ toàn là chua xót, mỗi khi hoảng hốt tỉnh giấc sau cơn mơ chỉ thấy trống rỗng … Mơ màng ngược bản thân đến tột cùng, hôm nay nhớ lại, Thẩm Thanh Huyền không muốn nhấc lên dù chỉ là chút bụi tàn, chỉ mong chôn giấu mọi thứ thật sâu, ai cũng không được chạm vào!

Mất mặt quá chừng … Sao y phong bế ký ức lại đáng sợ đến vậy?

Nếu Cố Kiến Thâm thật sự xem y là thế thân, y phải nên đâm một dao vào tim hắn, nhân nhượng một cách miễn cưỡng hết nửa đời là cái quỷ gì!

Thẩm Thanh Huyền hiện giờ không cách nào hiểu nổi tâm tình của mình khi ấy, song y nghiêm túc nghĩ … Nếu Cố Kiến Thâm thật sự của hiện giờ xem y là thế thân, liệu y có đâm một dao xuyên tim hắn không?

Giả thuyết không tồn tại, y vẫn đừng nghĩ quá nhiều làm gì.

Cố Kiến Thâm tiếp tục nói: “Vậy … gọi em là Liên Hoa ca ca nhé?”

Một câu chọc thẳng vào trái tim Thẩm Thanh Huyền, y vốn giả vờ giận, giờ phút này bị hắn thấp giọng gọi như thế, cả trái tim như hóa thành dịch mật, y cố kìm khóe miệng sắp cong lên nói: “Gọi sư thúc.”

Cố Kiến Thâm ngậm môi y kêu: “… Ca.”

Một luồng tê dại vọt thẳng xuống eo, Thẩm Thanh Huyền nào cầm lòng cho đặng? Chưa kể Cố Kiến Thâm đã trút bỏ y phục, nhìn thấy cấm ấn đã lâu không gặp, y càng thêm say mê quyến luyến.

Hai người ở trong linh tuyền sảng khoái tràn trề mà làm một phát.

Nói sao thì bản thể vẫn tốt hơn, Thẩm Thanh Huyền có thể chịu nổi, mặc hắn giày vò ra sao y đều có thể phối hợp hoàn mỹ, Cố Kiến Thâm cũng không cần sợ làm y bị thương.

Có điều đến cuối Thẩm Thanh Huyền vẫn lười biếng dựa vào ngực hắn, mặc hắn tắm rửa.

Cũng không phải do mệt, y chỉ lười nhúc nhích mà thôi.

Mỗi khi hoan ái xong, y luôn có cảm giác mệt nhoài và trống rỗng … May mà được người yêu ôm ấp, y cũng ôm lại người yêu, lười biếng và trống rỗng vì có người chở che mà trái tim bình yên đến lạ.

Bọn họ ngọt ngào đòi hỏi lẫn nhau.

Thẩm Thanh Huyền được hầu hạ đến là thoải mái, thế rồi nói với Cố Kiến Thâm: “Lần này đến phàm thế, là ta sai.”

Cố Kiến Thâm nói: “Không sao, luôn có những chuyện không lường trước được mà.”

Điều kiện Thẩm Thanh Huyền đặt ra rất tốt, nếu thành công hai người sẽ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, sau đó vun vén tình yêu, được vạn người chúc phúc, hạnh phúc ở quốc gia màu vàng …

Nghĩ sao cũng thấy ngọt ngào, kết quả … toàn là thứ tào lao!

Nửa phần trước y bị hắn độc chiếm, nửa đoạn sau là thế thân, chua tới mức thoại bản còn chẳng dám viết kiểu đó …

Cố Kiến Thâm rất tò mò y đã ghen kiểu gì, thế là dụ dỗ: “Chúng ta trao đổi đi.”

Thẩm Thanh Huyền nhìn hắn: “Hửm?” Trao đổi gì?

Cố Kiến Thâm vốn định giấu việc này trong lòng suốt đời, nhưng lúc này có việc cần lấy ra nhử mồi, hắn nói: “Em có biết vì sao trước khi em đăng cơ ta không chạm vào em không?”

Thẩm Thanh Huyền khó hiểu hỏi: “Vì sao?”

Cố Kiến Thâm toét miệng cười: “Vậy em nói ta biết vì sao em ghen đi.”

Thẩm Thanh Huyền: “…”

Thấy y không lên tiếng, Cố Kiến Thâm tiếp tục dụ y: “Thật sự không muốn biết sao?”

Thẩm Thanh Huyền suy tư: “Chẳng lẽ không phải vì khiến ta yêu ngươi?” Khi đó y là vật độc chiếm của hắn, nếu Cố Kiến Thâm cưỡng ép y thì sau này đừng mong có thể yêu nhau.

Cố Kiến Thâm nói: “Em đã câu dẫn ta trắng trợn thế kia, em cho rằng ta nhịn được?”

Thẩm Thanh Huyền tò mò cực kỳ: “Vậy đã xảy ra chuyện gì?”

Cố Kiến Thâm nói: “Em nói ta biết trước em đã ghen thế nào đi.”

Thẩm Thanh Huyền lại trầm mặc.

Cố Kiến Thâm dịu giọng: “Nói ta biết đi, ta muốn biết, sau này cũng tiện tránh.” Hắn không nỡ khiến Thẩm Thanh Huyền đau lòng.

Thẩm Thanh Huyền do dự cả buổi, cuối cùng vẫn lí nhí: “Chuyện kia … lần đó chúng ta cá cược say rượu, ngươi còn nhớ không?”

Cố Kiến Thâm đương nhiên nhớ chứ, một đêm tốt đẹp như thế làm sao hắn quên được.

Thẩm Thanh Huyền tiếp tục nói: “Lúc ấy … ngươi uống say, gọi ta là Thanh Huyền.”

Cố Kiến Thâm ngớ ra, trong mắt đều là khó thể tin nổi: “Chỉ … chỉ vậy thôi?”

Đã nói ra rồi, Thẩm Thanh Huyền hạ quyết tâm vò mẻ chả sợ nứt: “Khi chọn thể xác ta có đặt thêm một điều kiện …”

Y kể rõ chuyện hai huynh muội Thanh Huyền và Liên Hoa, phải nói vì hoàn thành nhiệm vụ mà Thẩm Thanh Huyền đã hao hết tâm tư.

Mới đầu y cho rằng, có một người tên Thanh Huyền, Cố Kiến Thâm nhất định sẽ thấy hứng thú, đến lúc đó y có thể mượn cơ hội để ghen, nhưng không ngờ Cố Kiến Thâm không biết sự tồn tại của Thanh Huyền này, hại y uống giấm chua của chính mình hết nửa đời người.

Đúng là …

Thẩm Thanh Huyền nói xong đã thấy mất mặt chết luôn!

Cố Kiến Thâm mất thật lâu mới phục hồi tinh thần, hắn nhìn Thẩm Thanh Huyền nói: “Em … tưởng mình là thế thân?”

Thẩm Thanh Huyền gật đầu …

Cố Kiến Thâm bắt đầu khó chịu: “Vậy mấy chục năm qua chẳng phải em …”

Hắn cho rằng đó là những tháng ngày ngọt ngào của bọn họ, nào biết Thẩm Thanh Huyền luôn sống trong giày vò? Sợ hắn khôi phục trí nhớ, sợ mình là thế thân, không dám hỏi không dám nhắc, cưỡng ép sợ hãi lẫn bất an để ở bên hắn?

Cả đời … suốt cả đời y đều không nói ra, cho đến chết vẫn không hỏi hắn.

Cố Kiến Thâm kinh ngạc, trái tim co rút đau đớn!

Thẩm Thanh Huyền ngượng ngùng nói: “Được rồi, ta nói rồi ngươi cũng nên …”

Cố Kiến Thâm ôm cổ y, dùng sức ôm y, chặt đến mức muốn ghìm y vào huyết nhục của mình.

Thẩm Thanh Huyền mở to mắt, cảm nhận được đau đớn trong lòng hắn … Y ngớ người một lúc mới hiểu: “Ta không sao!” Mấy chục năm nhân gian với y chẳng qua chỉ là giấc mộng hoàng lương, sao có thể thật sự đau lòng?

Thế mà y lại đau lòng thật.

Đối với Thẩm Thanh Huyền phong bế ký ức, thì đó là đau lòng cả đời.

Mà Thẩm Thanh Huyền khóa ký ức vẫn là Thẩm Thanh Huyền, một Thẩm Thanh Huyền tháo bỏ lớp ngụy trang của sự mạnh mẽ.

Y cho rằng mình là thế thân, ngỡ đâu hạnh phúc chỉ là hư ảo, đến tận cuối cuộc đời vẫn chưa từng thẳng thắn.

Vì sao?

Bởi vì y yêu hắn.

Dùng hết cả đời mà yêu hắn, bỏ đi kiêu ngạo và tự tôn để yêu hắn.

Mấy chục năm nhân gian, Cố Kiến Thâm cho rằng mình là người bảo vệ và yêu Thẩm Thanh Huyền một đời, thực ra thì ngược lại.

Là Thẩm Thanh Huyền yêu hắn bảo vệ hắn cả đời.

Đây là Thẩm Thanh Huyền, con người thật của Thẩm Thanh Huyền, một Thẩm Thanh Huyền không hề luyến tiếc trả giá cho tình yêu.

Cố Kiến Thâm không cách nào nói thành lời, nhưng hắn cảm nhận được, chạm vào được tình yêu xinh đẹp nhất, thuần túy nhất đời này mà Thẩm Thanh Huyền dành cho hắn.

Thấy Cố Kiến Thâm như thế, trong lòng Thẩm Thanh Huyền cũng nóng hôi hổi, y vốn cảm thấy rất mất mặt, song thấy Cố Kiến Thâm còn mất mặt hơn mình y liền nguôi ngoai.

“Được rồi, chút chuyện nhỏ này ngươi cần gì phải khóc?” Thẩm Thanh Huyền trêu hắn.

Cảm xúc của Cố Kiến Thâm dâng trào, việc có thể làm là dùng sức hôn y, truyền đạt tình cảm xoay cuồng của mình cho y, dù là chút ít cũng hài lòng thỏa dạ.

Thẩm Thanh Huyền khẽ đẩy hắn: “Vừa tắm xong …”

Nhưng Cố Kiến Thâm đã chiếm giữ thân thể y rồi.

Thẩm Thanh Huyền đành ỡm ờ thuận theo …

Không rõ người này lại nổi điên gì, dù sao cũng rất hưởng thụ, Tôn chủ đại nhân đành điên với hắn.

Lần thứ hai tắm rửa, Thẩm Thanh Huyền chợt nhớ chuyện mình băn khoăn.

Y nói: “Đừng hòng giở trò, tới lượt ngươi nói.”

Cố Kiến Thâm trầm mặc.

Thẩm Thanh Huyền hỏi hắn: “Vì sao lúc ấy không chạm vào ta, đồng chí Đại Thâm có bản lĩnh thế à?”

Cố Kiến Thâm đành vạch trần sự sỉ nhục của đời này: “Nó không giơ được.”

❊ ❊ ❊

Hồi đó mình tình cờ đọc được 1 cmt đại loại thế này, giá mà Phi thăng dừng lại ở đoạn hai người cởi bỏ khúc mắc ở Vạn Pháp tông thì đã hay, những thế giới còn lại quá thừa. Nhưng mình không thấy vậy. Mỗi một lần xuống phàm thế, mỗi một lần khóa ký ức, họ lại vun vén thêm cho tình yêu của mình: ban đầu là tình thân, rồi sự tin tưởng trong tình yêu, rồi lại đến bỏ đi niềm kiêu ngạo của bản thân để yêu một người, hoặc sau này là yêu nhau bất chấp thân phận, địa vị … Nên mình thấy thế là đủ đầy với một Phi thăng rồi ( >w<) ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »