Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3560 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 110
tiền thế kim sinh (kiếp trước kiếp này)

❊ ❊ ❊

Bắt gặp cảnh tượng này, chuông cảnh báo trong lòng Cố Kiến Thâm vang lên mãnh liệt!

Nếu là thể xác nguyên bản, thằng ngốc Ấn Cửu Uyên nhất định sẽ đắc ý khoe với các huynh đệ đây là mỹ nhân của mình, nhưng Cố Kiến Thâm làm sao có thể? Lúc này hắn vội chắn trước mặt Thẩm Thanh Huyền, ngăn cản tầm mắt của bát hoàng tử.

Bát hoàng tử giật mình hoàn hồn, nhìn hoàng huynh nhà mình nửa ngày mới mở miệng: “Vừa … vừa nãy …” Không phải hắn nhìn thấy thần tiên đó chứ!

Thấy hắn lộ ra đức hạnh này, Cố Kiến Thâm giận tới mức đau gan, hắn lại trải mắt nhìn, hay lắm, đám đi theo không một ai không ngây người.

Bọn họ không nhận ra đó là Thẩm Thanh Liên, nguyên nhân chủ yếu do đã hơn một năm, Thẩm Thanh Huyền đã đồng hóa với thể xác, ngoại hình cũng bắt đầu thay đổi.

Hơn nữa Thẩm Thanh Huyền khóa ký ức, không cố ý giảm thiểu tốc độ biến đổi, thành ra bẵng một thời gian không gặp, những kẻ này nào còn nhận ra y là ai? Chỉ tưởng là thần tiên hạ phàm.

Cố Kiến Thâm không để Thẩm Thanh Huyền ăn giọt giấm chua nào, nhưng bản thân lại bị ngâm trong cả vại giấm chua.

Hắn khó chịu nói: “Xem cũng xem rồi, về hết đi!”

Hắn dẫn đầu rời đi, những người khác đương nhiên vội đuổi theo, song bát hoàng tử bị mê đảo tâm thần, đi bước nào thì quay đầu bước đó, hiềm nỗi Cố Kiến Thâm chắn rất kín làm hắn không nhìn được gì hết …

Cố Kiến Thâm giận tới đau răng, bước chân lại đi nhanh hơn.

Bát hoàng tử không thấy được gì nhưng vẫn không từ bỏ ý định, truy vấn: “Hoàng huynh, mỹ nhân vừa rồi …”

Cố Kiến Thâm lườm hắn, ngoài cười nhưng trong không cười đáp: “Mỹ nhân gì? Gọi đại tẩu.”

Bát hoàng tử: “!”

Cố Kiến Thâm nói xong lại hối hận, hắn nhớ rõ nhân gian có một câu thô ngữ là “Ăn không ngon bằng bánh chẻo, chơi không vui bằng tẩu tử” …

Mẹ nó, nếu con rùa này dám nhìn nhiều thêm cái nào, hắn liền chém cho một đao.

Cố Kiến Thâm khó chịu phát tợn, bảo đảm trong đầu bát hoàng tử đang nghĩ lung tung, thành thử nhịn không nổi muốn rửa não cho hắn!

Không thể không nói, Thẩm Thanh Huyền không có ký ức gây chuyện rất lợi hại, ngay cả hắn cũng không kịp phòng bị.

Thử tưởng tượng, Cố Kiến Thâm cũng biết xảy ra chuyện gì.

Đơn giản là Thẩm Thanh Huyền thấy hắn làm thái tử, địa vị ổn định, muốn nhân cơ hội diệt trừ mấy hoàng tử phụ thuộc vào hắn.

Bởi vì toàn bộ vương thất Ấn quốc đều là kẻ thù của Thẩm Thanh Huyền, có thể chết người nào hay người đó, đừng hòng giữ lại kẻ nào.

Trận tranh quyền đoạt vị trước đó, Thẩm Thanh Huyền đã lật đổ một đảng của lục hoàng tử, phế bỏ mấy vị đại thần, hiện giờ thái bình, y lại muốn xuống tay với những người bên cạnh Cố Kiến Thâm.

Nghe bảo phía trước thiết yến, y liền sai người tiết lộ cảnh đẹp sen đỏ nở rộ ở hậu viện, ngu ngốc như bát hoàng tử lập tức cắn câu, nháo nhào muốn đến xem.

Thẩm Thanh Huyền đã sớm đợi đằng kia: Làm gì có kinh ngạc, tất cả kinh ngạc đều là giả vờ, ván cờ do y bố trí, nào có gì đáng kinh ngạc?

Nhưng hiển nhiên không cần làm gì nhiều, chỉ thoáng nhìn đã thuận lợi khiến bát hoàng tử mất hồn mất vía.

Nếu thật sự là Ấn Cửu Uyên, màn sau nhất định là cảnh hai huynh đệ trở mặt thành thù, cuối cùng đấu đến lưỡng bại câu thương.

Dù sao ai xui xẻo mà chẳng được, Thẩm Thanh Huyền đều vui như mở cờ.

Dễ dàng khiến hai kẻ thù chém giết nhau, có thể nói buôn bán rất lời.

Tuy Cố Kiến Thâm hiểu điều đó, nhưng vẫn uống hết nửa vại giấm chua!

Thẩm Thanh Huyền chỉ có thể tính kế mình hắn, còn những kẻ khác … đều cút sang một bên.

Yến hội qua loa chấm dứt, Cố Kiến Thâm âm trầm trở về, Thẩm Thanh Huyền vừa thấy hắn liền hành lễ: “Điện hạ, vừa nãy ta …”

Y chưa kịp dứt lời, Cố Kiến Thâm liền ngăn môi y, dùng sức mà hôn.

Trái tim Thẩm Thanh Huyền nhảy dựng, thời khắc này cứ tưởng tâm tư mình bại lộ, chuyện mình làm đều bị hắn biết.

Cố Kiến Thâm không ừ hử gì, rời môi y rồi bắt đầu cởi y phục của y.

Thẩm Thanh Huyền hoảng sợ, hơn một năm nay hai người chung sống hòa thuận, y sắp quên mất giữa họ sẽ còn xảy ra chuyện này.

Y khẩn trương, cố gắng không chọc giận hắn mà gọi: “Điện hạ …”

Cố Kiến Thâm cắn vành tai y: “Gọi tên ta.”

Vành tai Thẩm Thanh Huyền bị ngứa, vậy mà thân thể cũng nhộn nhạo theo, chữ Ấn sắp được thốt ra, rồi lại đột nhiên thay đổi thành hai chữ mềm mại: “Cửu Uyên …”

Môi mỏng Cố Kiến Thâm cong lên, đẩy y ngã xuống giường, hôn lên thân thể y.

Tuy đã khóa ký ức, nhưng hai chữ Cửu Uyên này vẫn có ảnh hưởng đến y.

Cố Kiến Thâm cố ý trêu y, dùng cách y quen thuộc nhất mà hôn môi y, tuy không làm được đến cùng, nhưng khiến y sảng khoái thì không thành vấn đề.

Thẩm Thanh Huyền sao mà chịu nổi, bị hắn vuốt ve như thế chỉ thấy cơ thể tê dại, cõi lòng run rẩy kịch liệt, tựa như trong giấc mộng xa xôi cũng có một người đợi y như thế, cẩn thận chở che, hôn môi ngọt ngào, y và hắn ở bên nhau, hạnh phúc đến thiên trường địa cửu.

Thẩm Thanh Huyền dùng sức mở to mắt, y không dám nhắm lại, vì nếu tiếp tục y sẽ rơi vào giấc mộng, sẽ bị hương thơm ngọt ngào ấy bao phủ, chân chính rơi vào tay giặc ……

Không thể, tuyệt đối không thể.

Lưng đeo quốc hận gia cừu, y nào có tư cách nghĩ đến nhi nữ tình trường.

Cố Kiến Thâm không ngừng cọ xát, hỏi y: “Ta là ai?”

Thẩm Thanh Huyền nhìn hắn, cố gắng nhìn hắn.

Khóe miệng Cố Kiến Thâm cong lên, trong mắt là thâm tình say lòng người, hắn dùng chất giọng trầm khàn dẫn lối y: “Nói cho ta biết, ta là ai?”

“Cửu …” Thẩm Thanh Huyền há môi, gọi danh tự khiến trái tim y run rẩy một cách khó hiểu, “Cửu Uyên.”

Rõ ràng ba chữ Ấn Cửu Uyên đi liền nhau chỉ khiến y thờ ơ, song khi bỏ họ chỉ còn lại danh tự, trái tim y lại đập thật nhanh, khát vọng khó thể diễn tả lan tràn về trước, khiến y … khiến y …

“Đừng khóc.” Cố Kiến Thâm nhất thời tay tê chân loạn, hắn muốn trêu y, nhưng cũng không muốn khiến y đau khổ, hắn lo lắng nói, “Được rồi, được rồi, không làm khó em nữa …”

Hắn cúi đầu ngậm vật đó, Thẩm Thanh Huyền chỉ thấy đầu óc trống rỗng, trí nhớ hỗn độn như lông chim bay múa, thấy rõ nhưng không dám nhìn, bắt được nhưng không dám chạm vào.

Rốt cục đó là gì … rốt cục xảy ra chuyện gì …

Y …

Trái tim Thẩm Thanh Huyền nặng trĩu, vì cao trào mà cũng bị tình cảm cuồn cuộn không thể phát tiết kia.

Cố Kiến Thâm ôm y vào dục thất, trái tim ngứa cào cào, chỉ tiếc thể xác này …

Cái thể xác thối nát này! Chẳng lẽ thật sự muốn hắn không giơ cả đời?

Muốn về Duy Tâm cung, muốn về Duy Tâm cung, muốn về Duy Tâm cung.

Nhịn nào!

Cố Kiến Thâm thở sâu, cẩn thận tắm rửa cho Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền có một giấc mơ, trong mơ y vẫn còn khá trẻ, y gặp gỡ một thiếu niên, cùng hắn yêu nhau, nắm tay nhau …

Khi mộng tỉnh, y bất giác gọi tên hắn: “Cửu Uyên …”

Thẩm Thanh Huyền ngồi phắt dậy, trán đổ mồ hôi lạnh.

Bên cạnh y không một bóng người, y dùng sức bấu chặt chăn, muốn ngăn trái tim đang đập kịch liệt.

Là mơ, nhất định là mơ.

Y không quen Ấn Cửu Uyên, thời niên thiếu chưa từng gặp hắn, hơn nữa y cũng chưa bao giờ thích bất luận kẻ nào.

Khi y còn nhỏ … Thẩm Thanh Huyền ngẩn người, chợt phát hiện ký ức thuở thiếu thời của mình chỉ toàn mơ hồ và xám trắng.

Y khi còn trẻ là như thế nào?

Ngay sau đó, thiếu niên tên Cửu Uyên kia lại xông vào ký ức y …

Thiếu niên cong môi cười: “Ngươi muốn ăn gì thì ta làm cái đó.”

Y hỏi hắn: “Ta muốn ăn gì ngươi đều biết làm hết sao?”

“Không biết ta sẽ cố học.”

“Chỉ làm cho ta ăn?”

“Chỉ làm cho ngươi ăn.”

Thẩm Thanh Huyền cong môi lộ ra nụ cười ngọt ngào …

Giây tiếp theo, nụ cười biến mất, Thẩm Thanh Huyền mê man … đó không phải thời niên thiếu của y, đó không phải ký ức của y … Y không quen Ấn Cửu Uyên, sao y có thể quen loạn thần tặc tử hại y nước mất nhà tan!

Thẩm Thanh Huyền xuống giường, đi tới trước án, cầm bút viết chữ tĩnh tâm.

Cảm xúc rốt cục bình tĩnh, song khi thấy chữ mình viết, y lại chấn động không thôi.

“Cửu Uyên … Cửu Uyên … Cửu Uyên …” Tràn ngập trên trang giấy toàn là hai chữ này.

Tại sao … tại sao!

Cảm xúc khó chịu dâng lên trái tim, Thẩm Thanh Huyền dùng sức xé nát tờ giấy.

Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!

Y phải đồ sát cả hoàng thất Ấn quốc, y muốn giết Ấn Cửu Uyên, y muốn tính hết mọi huyết hải thâm cừu với bọn hắn!

Cố Kiến Thâm mẫn cảm cỡ nào? Sợ đỉnh đầu mình xanh mượt nên vội vàng thay vợ làm chuyện muốn làm.

Muốn xử bát hoàng tử hả? Không thành vấn đề!

Còn những hoàng tử công chúa khác tham dự diệt quốc? Cũng không phải việc gì khó!

Hắn ra sức như thế, nhưng Thẩm Thanh Huyền vẫn luôn buồn bực, thậm chí gầy yếu với tốc độ mắt thường có thể thấy, Cố Kiến Thâm suy tư: Chẳng lẽ phải diệt luôn lão quốc vương? Không khó.

Thẩm Thanh Huyền lại không màng tới, chẳng biết vì sao, kể từ hôm ấy y luôn bị “ác mộng” quấn thân.

Vừa nhắm mắt lại rơi vào mộng, mà trong mộng chỉ có một người.

Ấn Cửu Uyên.

Không, hắn trong mộng không phải họ Ấn, hắn tên là … hắn tên là Cố Cửu Uyên.

Nhưng dù có đổi họ, y vẫn biết đó là Ấn Cửu Uyên.

Trong giấc mơ, lần đầu gặp gỡ là khi hai người còn nhỏ, bọn họ sống ở một nơi kỳ quái, trải qua tháng ngày thanh mai trúc mã, tràn đầy ngọt ngào và ấm áp, vọng tưởng thiên trường cùng địa cửu.

Sau này trưởng thành, họ không nhận ra nhau, nhưng một lần tương phùng, y lại đem lòng yêu hắn, yêu nồng nàn như số mệnh an bày, bọn họ triền miên bên nhau, thân mật gắn bó hơn bất kỳ tình lữ nào trên thế gian.

Giấc mơ đứt quãng, hỗn độn và rải rác, ban đầu Thẩm Thanh Huyền rất sợ hãi, song khi tỉnh dậy lòng chỉ đọng lại bất an và hoảng hốt, còn có tự trách nặng nề.

Nhưng dần dà …

Y ngày càng thích giấc mơ đó, ngày càng khát vọng trời mau tối, ngày càng không muốn tỉnh khỏi cơn mơ.

Y thích hắn, thích thật lòng, trong mơ y không hề cố kỵ, yêu bằng cả tấm chân tình, nhưng trong hiện thực …

Thẩm Thanh Liên sao có thể thích Ấn Cửu Uyên?

Tuyệt đối không có khả năng.

Nhưng chìm ngập trong phế phổi y đều là người này, đều là Cố Cửu Uyên trong giấc mơ.

Vì sao lại có giấc mơ này? Vì sao để y có giấc mơ này?

Nghe có vẻ hoang đường, nhưng dường như đó là kiếp trước của y và hắn —— kiếp trước, bọn họ yêu nhau, thương nhau, bên nhau.

Vậy mà kiếp này …

Nếu đó thực sự là kiếp trước, vì sao lại để y trải qua kiếp này!

Đã có kiếp này, thì tại sao lại muốn y nhớ chuyện kiếp trước!

Người chết đèn tắt, vì sao lại có ký ức hỗn loạn này?

Thẩm Thanh Huyền không giải được khúc mắc kiếp này, vì vậy ngày càng trầm mê trong giấc mộng kiếp trước.

Cố Kiến Thâm sắp đoạt vương vị tới tay, kết quả Thẩm Thanh Huyền vẫn không vui.

Chẳng lẽ thực sự muốn giết hắn, y mới có thể nguôi ngoai?

Cũng không phải không được, nhưng cứ vậy từ bỏ nhiệm vụ, sau khi trở về … luôn có cảm giác sẽ ngủ đáy giường.

Thời gian Thẩm Thanh Huyền ngủ ngày càng nhiều, Cố Kiến Thâm từ bên ngoài về, lại thấy y vẫn đang ngủ.

Hắn không đánh thức y, nhưng lo cho thân thể y.

Nào ngờ hắn vừa tới gần, Thẩm Thanh Huyền bỗng mơ màng mở mắt ra.

Cố Kiến Thâm dịu dàng nói: “Em …”

Vậy mà Thẩm Thanh Huyền lại mỉm cười ngọt ngào với hắn.

Cố Kiến Thâm chưa kịp nói tròn câu, cả tâm thần đều trở nên nhẹ bẫng.

Thẩm Thanh Huyền ngồi dậy, tóc dài như thác tản tác, cổ tay trắng nõn ôm hắn, dâng tặng đôi môi mềm mại.

Cố Kiến Thâm hoàn toàn ngây dại, ngọt ngào bất thình lình khiến hắn trở tay không kịp.

Thẩm Thanh Huyền hôn hắn, chủ động và nhiệt tình, châm lửa thiêu đốt toàn thân hắn.

Càng chết người là y tự mình cởi y phục, hôn môi đón ý nói hùa với hắn.

Cố Kiến Thâm làm sao chịu nổi? Hận không thể ăn người vào bụng ngay lập tức.

Sau một hồi vuốt ve trêu chọc, Thẩm Thanh Huyền sắp sửa bắn lại đột nhiên đẩy hắn.

Cố Kiến Thâm nghi hoặc nhìn y.

Thẩm Thanh Huyền mang gương mặt ửng đỏ, cắn môi dưới nói: “… Tiến vào đi, ta muốn hòa làm một với ngươi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »