Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 170
nhất diện phật nhất niệm ma

❊ ❊ ❊

Từ đó Thẩm Thanh Huyền quên mất Cố Kiến Thâm, cũng hoàn toàn từ bỏ.

— Vì vướng bận thời niên thiếu mà lãng quên, mà từ bỏ.

— Vì quyến luyến thâm tình trước khi thành thánh mà lãng quên, mà từ bỏ.

Phong Tâm quyết hoàn toàn đột phá gông xiềng, đưa Thẩm Thanh Huyền thành thánh!

Hai năm ngắn ngủi, dị tượng phủ khắp trời, ánh sáng bạc gột rửa diễm sắc lưu lại nơi chân trời …

Cả Vạn Tú sơn như được sống dậy, tinh vân lượn lờ, biển xanh trời quang, cảnh đẹp không gì sánh bằng cùng lắm chỉ là một màu trắng rất nhẹ.

Mà người đứng trên núi, rực rỡ như trăng sáng trên trời.

Tất cả mọi người đều biết thế gian lại có thêm một vị thánh nhân.

Thẩm Liên Hoa của Vạn Pháp tông, rốt cục cũng đã thành thánh.

Cứ vậy, Thẩm Thanh Huyền và Cố Kiến Thâm bỏ lỡ nhau, quên mất nhau, buông lẫn nhau, hướng về một cuộc đời dài dằng dặc lại không hề có mục đích.

Thẩm Thanh Huyền mở mắt, đặt tay lên ngực mình, nhưng đâu đâu cũng là nỗi đau chằng chịt như bị kim đâm.

Tuyệt vọng trong ký ức dường như gần ngay trước mắt, thống khổ khi bị lừa gạt, bị vứt bỏ như thể vẫn còn trỗi dậy một cách sống động trong huyết dịch.

Y cho rằng mình bị Cố Kiến Thâm đùa bỡn, cho rằng tất cả tình cảm mình đánh đổi đều bị lừa dối và xem là trò cười, cho rằng bản thân không tiếc từ bỏ mọi thứ để cố chấp sánh đôi cùng một người lại chính là ma quân lạnh tâm lạnh tình của Tâm Vực.

Y liều lĩnh bao nhiêu, thì bị tổn thương càng nghiêm trọng bấy nhiêu.

Điều đó khiến y hoàn toàn quên tình tuyệt dục, hoàn toàn vượt qua rào cản vẫn không thể bước qua, hoàn toàn hiểu rõ Phong Tâm quyết.

Trả giá một lòng, đổi lại chỉ toàn tổn thương, vậy không bằng phong kín nó rồi giấu đi, đừng để cho ai nhìn thấy.

Sau khi thành thánh, Thẩm Thanh Huyền luôn lạnh tình hời hợt.

Rất nhiều người lầm tưởng đó là di chứng của Phong Tâm quyết, chính y cũng cho là thế, nhưng thực ra y đã khóa mình lại, dù không có tâm pháp này, y cũng không nguyện lại trải qua mùi vị sống không bằng chết ấy nữa.

Nói thật, dù là y hiện giờ vẫn còn thấy sợ hãi.

Thẩm Thanh Huyền không hối hận vì đã tìm lại đoạn ký ức này, nhưng cả người y như bị trút hết sức, hoàn toàn hư thoát.

“Quay về đi.” Một giọng nói vang vào tai y giữa khoảng không.

Thẩm Thanh Huyền ngẩn người.

Giọng Cố Kiến Thâm vang lên lần thứ hai: “Ta xin lỗi.”

Là Cố Kiến Thâm ở ngoài tâm cảnh, hắn tỉnh rồi.

Y đã nhớ lại, nói vậy hắn cũng nhớ ra tất cả rồi.

Thẩm Thanh Huyền không thoát khỏi tâm cảnh, y khẽ nói: “Ta muốn đi gặp ngươi.”

Cố Kiến Thâm: “… Ta đã quên em rồi.”

Thẩm Thanh Huyền biết: “Là vì cứu các sư huynh sao?”

Cố Kiến Thâm đáp: “Ừ.”

Thẩm Thanh Huyền: “Có thể để ta xem đoạn ký ức kia của ngươi không?”

Cố Kiến Thâm ngập ngừng, rồi nói: “Được.”

Vì chủ nhân của tâm cảnh đã tỉnh, ảo cảnh này cũng sẽ tùy tâm sở dục.

Trong nháy mắt, Thẩm Thanh Huyền đứng trên phế tích ở Lan Phất quốc, trong trận chiến mà y đã bỏ lỡ.

Y nhìn thấy Cố Kiến Thâm, một Cố Kiến Thâm thất hồn lạc phách không hề có sự sống.

Y có thể tưởng tượng được, nhưng khi thực sự chứng kiến, trái tim vẫn đau đớn không sao đành lòng.

Cố Kiến Thâm hiện giờ đã hoàn toàn mất hết mọi hy vọng.

Vì Phong Tâm quyết, vì thân phận của mình, càng bởi vì thân thể vạn huyết … Hắn hiểu lời Thượng Tín chân nhân, hiểu vô cùng.

Hắn không thể hại chết Thẩm Thanh Huyền, chỉ có thể buông tay.

Nhưng sau khi buông tay thì thế nào? Hắn không biết nữa.

Việc hắn có thể làm bây giờ, cũng chỉ có hồi sinh các sư huynh đã mất, hồi sinh các đệ tử Vạn Pháp tông, hồi sinh những người uổng mạng.

Hắn biết Thẩm Thanh Huyền rất quan tâm họ, hắn biết Thẩm Thanh Huyền yêu Vạn Pháp tông.

Máu của hắn có thể giúp cho người sắp chết sống lại.

Chỉ mong hiện giờ vẫn còn kịp.

Năm đó, Cố Kiến Thâm còn chưa tới trúc cơ đã có thể giúp Thẩm Thanh Huyền sắp chết sống lại, hiện giờ nam nhân sắp thành thánh, dùng máu cả người để gọi về vô số linh hồn quẩn quanh, giúp họ sống lại lần nữa.

Dùng cách này cứu người chỉ có một kết cục.

Hắn sẽ mất ký ức, người được hắn cứu cũng sẽ quên.

Hắn quên Nghiêm Thiên Thụy, quên thất sư huynh, quên những gì đã trải qua ở Lan Phất quốc, cũng quên trận chiến này.

Lẽ ra hắn không nên quên Thẩm Thanh Huyền, nhưng hắn cứu quá nhiều người, mà những người này đều có liên quan tới Thẩm Thanh Huyền, tựa như một xâu chuỗi khép kín, tất cả đều bị chặt đứt, sợi xích vẹn toàn ấy không còn nữa, cuối cùng phần liên quan đến Thẩm Thanh Huyền cũng biến mất.

Vì đã quên, cho nên mới còn sống.

Mặc dù sống không biết chốn về, sinh không biết sở cầu, nhưng cuối cùng hắn vẫn sống.

Thế nhân đều coi Cố Cửu Uyên Tâm Vực là sát nhân trong trận chiến này, dùng máu để thành thánh.

Nhưng thực chất hắn ở trong vực sâu tuyệt vọng nhất, cứu quá nhiều người, nên đắc đạo phong thánh.

Nhất diện phật, nhất niệm ma.

Ma mà Thiên Đạo nhận định, thực ra là phật giúp đỡ chúng sinh.

Thẩm Thanh Huyền nhìn nam nhân đứng giữa biển máu, nhìn bầu trời đầy sắc đỏ, nhìn thế giới bị nhiễm thẫm, nhìn thấy trái tim mềm mại nhất kia.

Cố Kiến Thâm của y, có trái tim dịu dàng nhất thiên hạ này.

— Dù thân vùi trong địa ngục, dù lưng đeo bêu danh, dù gánh chịu bao tội ác.

Cố Cửu Uyên của y, người nam nhân vận hồng y ấy là người tốt đẹp nhất y từng gặp.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »