Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3592 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 118
kẻ ba phải của thiên đạo!

❊ ❊ ❊

Thẩm Thanh Huyền vẫn mang mạng che, che kín dung mạo mình, ngay cả mặt mình Loạn Ưng còn chưa thấy, làm sao nhận định được y là ai?

Chẳng lẽ ai mang mạng che đều là Mộc Huân?

Chưa kể trước khi hạ phàm, y từng gặp Loạn Ưng một lần, trò chuyện với hắn đôi câu, khi đó hắn đâu có xem y là Mộc Huân.

Lúc đó y là mỹ nhân được Đế tôn của bọn hắn che chở, cho nên Loạn Ưng cực kỳ cung kính với y.

Tạm thời Thẩm Thanh Huyền không nghĩ rõ nguyên do trong đó, nhưng nếu Loạn Ưng đã xem y là Mộc Huân, có phải y nên nói vài câu khách sáo không?

Thẩm Thanh Huyền ngập ngừng, mở miệng bảo: “Ta và Đế tôn không có quan hệ đặc biệt gì.” Không đặc biệt đâu, chỉ có cùng lăn giường vô số lần mà thôi.

Loạn Ưng nhíu chặt mày: “Vậy ngươi có thể rời khỏi Duy Tâm cung không?”

Thẩm Thanh Huyền xem không ít thoại bản, lại hạ phàm mấy chuyến nên hiểu khá nhiều, y đắn đo nói: “Ngươi cho rằng vì sao ta ở lại đây?”

Ngữ điệu mập mờ của y đâm trúng tim Loạn Ưng, hắn nói: “Ta không biết.”

Thẩm Thanh Huyền biết ngay hai đứa này có chuyện, vì vậy không ngừng cố gắng: “Bởi vì ngươi.”

Loạn Ưng ngẩng phắt đầu, đôi mắt sẫm màu nhìn thẳng vào y.

Thẩm Thanh Huyền bị hắn dọa sợ, tu vi tiểu tử này không thấp, đương nhiên vẫn còn cách xa y cả đoạn —— đừng mong nhìn thấu dung mạo y sau lớp mạng che mặt này.

Giọng Loạn Ưng thấp hơn rất nhiều, mang theo mệt mỏi nặng trĩu: “Mộc Khinh Nhiễm, rốt cục ngươi muốn thế nào?”

Thẩm Thanh Huyền cũng không biết đồ đệ ngốc nhà mình muốn gì, y tiếp tục hỏi Loạn Ưng: “Ngươi thấy sao?”

Loạn Ưng bất thình lình túm áo Thẩm Thanh Huyền: “Ta …”

“Các ngươi đang làm gì đó.” Giọng nói lạnh lùng của Cố Kiến Thâm vang lên, Loạn Ưng cùng Thẩm Thanh Huyền đều sửng sốt.

Loạn Ưng buông tay, rũ mắt đứng bên cạnh hành lễ.

Thẩm Thanh Huyền lui về sau mấy bước không dám nói gì.

Ngờ đâu Loạn Ưng ăn gan hùm mật báo, mở miệng nói: “Bệ hạ, có thể bảo y rời khỏi Duy Tâm cung không?

Cố Kiến Thâm đột nhiên nheo mắt lại, dùng đôi mắt lạnh giá nhìn chằm chằm thuộc hạ: “Ngươi nói cái gì!”

Loạn Ưng toan nói tiếp, Thẩm Thanh Huyền lập tức mở miệng xen lời: “Tướng quân Loạn Ưng có chút hiềm khích với ta, ngươi đừng để ý.”

Loạn Ưng liếc nhìn bàn tay đang nắm của hai người, nhất thời một cảm giác tuyệt vọng khôn tả trỗi dậy trong lòng.

Y nói y vì hắn mà ở lại Duy Tâm cung, vậy mấy chục năm qua thân mật gắn bó với Bệ hạ cũng là vì hắn sao?

Vì hắn chỗ nào? Vì khiến cho hắn hết hy vọng ư?

Hắn chết tâm, hoàn toàn tuyệt vọng, nhưng hắn sẽ không để y tiếp tục trêu đùa người khác!

Cố Kiến Thâm nào ngờ mình chỉ ra ngoài một chuyến rồi về lại bắt gặp cảnh này.

Vốn là cái vại giấm chua, hiện giờ vị chua xông lên tận trời, có thể bao trùm cả Duy Tâm cung.

Lý trí nói hắn biết chuyện này nhất định có nguyên do, nhưng thấy Loạn Ưng cứ nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Huyền bằng cặp mắt chiếm giữ đầy tính xâm lược, hắn lập tức muốn băm thuộc hạ trung tâm với mình cho chó ăn!

Thẩm Thanh Huyền kéo tay Cố Kiến Thâm nói: “Bọn họ không thích ta cũng là lẽ thường, ngươi đừng để trong lòng, ta thấy hơi khát, chúng ta …”

Y chưa kịp dứt lời thì Cố Kiến Thâm đã cúi đầu hôn y.

Tuy nói đây là mạng che mặt, nhưng thực chất chỉ là huyễn thuật, Cố Kiến Thâm muốn hôn thì hôn, chẳng có gì trở ngại.

Thẩm Thanh Huyền cười khổ, vốn định thăm dò Loạn Ưng, kết quả lại lật đổ bình giấm nhà mình.

Y mặc Cố Kiến Thâm hôn, khi buông ra y dứt khoát bỏ “mạng che” trên mặt.

Lại nói đến Loạn Ưng, giờ khắc này bước chân của hắn giống như sa vào hố sâu đầy lưỡi kiếm sắc bén.

Trường kiếm cứng rắn xuyên qua thân thể hắn, đâm sâu vào trái tim, phá vỡ hết mọi ảo tưởng, gõ nát tất cả mộng đẹp, lôi hiện thực tàn khốc đẫm máu từ sâu trong tối ra, trắng trợn phơi bày trước mặt hắn.

Đế tôn thích Mộc Huân, rất thích, cực kỳ thích.

Mộc Huân … có lẽ cũng sẽ thích Đế tôn.

Suy cho cùng do hắn không giữ được y, nhưng Đế tôn lại có thể.

Loạn Ưng không rõ vì sao mình còn sống, tại sao lần tẩu hỏa nhập ma khi đó không chết đi cho rồi!

Thấy Cố Kiến Thâm sắp sửa hôn tới mức không chơi không ngừng, Thẩm Thanh Huyền bèn đẩy hắn: “Đủ rồi đấy.” Loạn Ưng còn đứng ở kia kìa.

Tâm trạng Cố Kiến Thâm vô cùng kém, hắn hỏi y: “Tháo mạng che mặt ra làm gì?” Chẳng lẽ y và Loạn Ưng thực sự có gì? Nếu không sao lại để lộ dung mạo trước mặt hắn.

Thẩm Thanh Huyền hùng hổ trừng hắn, sao cái người này cứ không tin y vậy!

Nhiệm vụ tin tưởng trên ngọc giản đã hoàn thành chẳng lẽ là giả!

Chẳng qua tin tưởng này không phải tin tưởng kiểu kia … Cố Kiến Thâm bị y trừng cho chột dạ bèn thu lại cảm xúc.

Thẩm Thanh Huyền đẩy hắn rồi nói với Loạn Ưng: “Thật có lỗi, vừa nãy lừa ngươi.”

Giọng nói lạnh lùng, xa lạ mà quen thuộc của Thẩm Thanh Huyền vang lên bên tai, Loạn Ưng ngẩng đầu nhìn y, sau đó … sửng sốt.

Thẩm Liên Hoa!

Kẻ ba phải của Thiên Đạo!

Y lại dám xông vào Duy Tâm cung!

Thân là một trong những thần tướng Tâm Vực, Loạn Ưng tức khắc vứt bỏ nhi nữ tình trường, rút bội kiếm, thề chết hộ chủ!

❊ ❊ ❊

Hai vị đại lão hết chuyện làm sẽ đi ân ái, ân ái xong thì đi đốt nhà đồ đệ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »