Triển lãm của Taeko kéo dài ba ngày, lần này tổ chức tại một phòng tranh ở Kobe. Nhờ Sachiko giỏi quan hệ mà phần lớn búp bê đều bán được vào ngày khai trương. Sachiko đã rủ Yukiko và Etsuko đến vào ngày thứ ba để phụ Taeko dọn dẹp.
“Etsuko này, chị Út có khi phải khao cả nhà đi ăn tối nay,” Sachiko gợi ý sau khi mọi người đã dọn dẹp xong. "Chị ấy có nhiều tiền lắm.”
“Ý tưởng rất hay,” Yukiko chêm vào. “Đi đâu Etsuko nhỉ? Nhà hàng Tây nhé? Hay nhà hàng Tàu?”
“Mọi người cứ lên kế hoạch đi. Nhưng mà nhớ nhé, em chưa thu lại được tiền đâu đấy.” Taeko không giỏi ra vẻ nghèo khổ. Dù không muốn những cô vẫn mỉm cười.
“Không sao, không sao. Cứ để chị trả trước, rồi em gửi chị sau cũng được.” Biết rằng sau khi thanh toán hết chi phí Taeko vẫn có thể thu lại được món lời đáng kể, Sachiko quyết phải dụ em gái mời người nhà một bữa ăn tối. Đúng như Itani nhận định, không như chị gái Sachiko, Taeko là người có óc tính toán. Không dễ gì mở ví cô nàng.
“Mình đi Togaro nhé.” Taeko bảo.”Nhà hàng Togaro là chỗ rẻ nhất mà em biết.”
“Thật không đầy Út? Ít ra cũng phải mời bọn chị đến nhà hàng nướng Oriental chứ?”
Togaro vừa là một tiệm bán thịt, vừa là nhà hàng Quảng Đông.
“Xin chào.” Một người đàn bà ngoại quốc trẻ tuổi đang thanh toán hóa đơn lúc họ bước vào.
“Rất vui được gặp cô, Katarina.” Taeko nói. “Đây là cô người Nga em kể với chị đấy. Còn đây là các chị của tôi.”
“Hân hạnh gặp. Tôi là Katarina Kyrilenko. Hôm nay tôi đi triển lãm. Cô bán hết. Chúc mừng” Tiếng Nhật của người đàn bà này chẳng đâu vào đâu.
“Cô Tây kia là ai thế chị Út?” Lúc sau Etsuko hỏi.
“Học trò của chị Út đấy.” Sachiko nói. “Mẹ thường trông thấy cô ấy trên tàu.
“Cô gái xinh đẹp quá.”
“Cô Tây có thích đồ ăn Trung Quốc không?” Etsuko hỏi.
“Cô ấy lớn lên ở Thượng Hải, ẩm thực Trung Quốc cái gì cũng biết. Cô ấy nói những nhà hàng bẩn nhất mà hầu hết người ngoại quốc không bén mảng tới là những nhà hàng ngon nhất, và đây là nhà hàng ngon nhất Kobe.”
“Cô ấy là người Nga ạ?” Yukiko hỏi. “Hình như trông cô ấy không Có nét Nga lắm nhỉ.”
“Cô ta theo học một trường dạy Anh ngữ ở Thượng Hải, đã từng là y tá trong nột bệnh viện của Anh và từng lấy một người Anh. Trông cô ta trẻ vậy, ai mà nghĩ là đã có con cơ chứ.”
“Có thật không? Cô ta bao nhiêu tuổi?”
“Đoán xem nào, cỡ như chị chăng? Hay trẻ hơn một chút?”
Taeko kể rằng gia đình Kyrilenko theo phe Bạch Vệ, họ có một ngôi nhà nhỏ hai tầng với tổng cộng bốn phòng, ở cách xưởng búp bê của cô không xa mấy. Nơi đó Katarina sống cùng mẹ già và em trai. Taeko đã quen mặt Katarina một thời gian, rồi một ngày nọ, chừng đầu một, hai tháng, cô gái Nga xuất hiện ở xưởng và tuyên bố muốn học làm búp bê, nhất là búp bê Nhật. Taeko ngay lập tức bị gọi là “giáo sư”. Bối rối, cô đề nghị gọi Taeko thì hợp lý hơn, và hai người họ nhanh chóng thân nhau. Taeko thỉnh thoảng ghé qua nhà Kyrilenko trên đường đi về xưởng.
“Cô ấy nói là cách đây chưa lâu đã thấy chị trên tàu điện. Cô ấy bảo thấy chị quyến rũ và muốn được gặp mặt.”
“Họ sống bằng gì vậy?”
“Hình như cậu em có kinh doanh, nhập khẩu len thì phải. Nhưng nếu nhìn nhà cửa mà đánh giá thì họ không giàu có gì. Katarina được chia lại một ngôi nhà sau khi li dị chồng, cô ấy nói mình cũng đủ sống. Chị thấy đó, cô ấy xoay sở được nên trông khá chỉn chu.”
Họ nói về gia đình Kyrilenko trong bữa ăn, bên những bát đĩa bằng kim loại đựng món tàu, có tôm và canh trứng cút mà Etsuko thích, có cả da vịt quay bóng nhẫy mà Sachiko thích. Con gái Katarina, nhìn trong ảnh thì đoán chừng ba hay bốn tuổi, đã theo bố sang Anh quốc. Taeko không biết Katarina làm búp bê theo sở thích hay có ý định một ngày kia đem kỹ năng này đi làm búp bê bán lấy lời. So với một người ngoại quốc, cô vừa khéo léo vừa tiếp thu nhanh, chẳng bao lâu đã thạo hết các bí quyết phối hoa văn và màu sắc.
Gia đình họ ly tán vào thời điểm Cách Mạng tháng Mười. Bà ngoại đưa Katarina tới Thượng Hải nuôi nấng. Anh trai được mẹ đưa sang Nhật, nghe nói đã đi học cấp hai ở Nhật và có chút kiến thức về văn chương Nhật. Trái ngược với Katarina, một người sử dụng tiếng Anh, mẹ và anh trai cô đặc biệt thân Nhật. Ở một trong hai căn phòng tầng trệt nhà họ có treo ảnh Thiên Hoàng và Hoàng Hậu, có cả những bức tranh khác vẽ hình Sa Hoàng cuối cùng và vợ ông. Người em trai dĩ nhiên là lưu loát tiếng Nhật, về phần Katarina mới đặt chân lên nước Nhật không lâu nhưng đã thành thạo nhiều điều. Buồn cười nhất là tiếng Nhật của bà mẹ già. Ban đầu bà làm Taeko ngẩn ra.
“Nghe bà cụ nói tiếng Nhật mới ghê chứ! Bà ấy nói chậm phát sợ, những từ quan trọng thì bỏ sót. Hôm em trả lời nhà em ở Osaka, bà ấy trông hơi ngạc nhiên, mãi một lúc sau bà ấy mới bảo là cô cứ tự nhiên như ở nhà.”
Taeko rất có tài bắt chước. Cô thích mua vui cho mọi người bằng cách giễu nhại những cử chỉ đặc trưng mà cô đã nhanh nhẹn để ý. Cô diễn vai “bà cụ” hết sức nhập tâm. Cứ như thể bà người Nga chưa hề gặp mặt nọ đang ở trước mặt mọi người vậy.
“Bà cụ có vẻ cá tính lắm. Hồi ở Nga bà là tiến sĩ Luật đó. Bà nói chuyện kiểu: Tiếng Nhật, nói không tốt. Pháp, Đức tôi nói được.”
“Khi xưa chắc bà ta cũng có của ăn của để. Bà ta bao nhiêu tuổi?”
“Theo em thì ngoài sáu mươi. Nhưng chẳng đoán được đâu chị. Bà ấy nhí nhảnh như thiếu nữ ấy.”
Ba hay bốn hôm sau Taeko lại về nhà với một câu chuyện khác về “bà cụ”. Taeko đi mua sắm ở Kobe, cô đang uống trà tại tiệm Jucchem thì bà cụ ghé vào với Katarina. Họ bảo là sắp đi trượt băng đấy, Taeko nếu rảnh thì có muốn đi cùng không? Tuy chưa trượt băng bao giờ nhưng Taeko rất tự tin vào thiếu thể thao của mình. Cô quyết định thử xem sao, hai mẹ con thì cam đoan họ dạy cho Taeko một loáng là trượt được ngay. Mới có khoảng một tiếng mà Taeko đã trượt êm ru, bà cụ tấm tắc khen.
“Cô giỏi rất. Tôi nghĩ không phải lần đầu.”
Nhưng điều đáng kinh ngạc là ở chính bà cụ kia. Ba người vừa lên sân bằng, bà cụ đã lướt đi với sự tự tin hoàn hảo, thân hình căng tràn kiêu hãnh, thỉnh thoảng lại cho hai cô gái chiêm ngưỡng một màn trình diễn đẹp nín thở. Tất cả những người khác trên sâu trượt đều dừng lại thán phục.
Một hôm Taeko tối muộn mới về, cô nói: “Em ăn tối ở nhà Katarina rồi.”
Taeko mới khám phá ra là người Nga ăn thùng uống vại. Đầu tiên là món lạnh khai vị, sau đó là đủ loại bánh mì, rồi hết món ăn nóng này đến món ăn nóng kia, thịt thà rau củ chất như núi mà Taeko mới ăn hết món khai vị đã no rồi. Thôi, cám ơn, tôi không ăn thêm được nữa - nhưng nhà Kyrilenko thì vẫn miệt mài. Sao cô ăn nhỏ nhẹ thế? Món này, món này nữa, ăn thêm một tí nhé? Với cả họ vừa ăn vừa uống bia, sake Nhật lẫn rượu vodka ừng ực. Cậu em trai thì Taeko không ngạc nhiên, nhưng cả Katarina cũng không kém cạnh, còn bà cụ thì ăn uống nhịp nhàng với cả hai thanh niên. Đã 9 giờ tối, Taeko phải đi về. Nào, gượm đã chưa về được đầu - họ lỗi bài ra đánh phải đến một tiếng đồng hồ. 10 giờ hơn họ lại ăn tối thêm một lượt. Taeko ngán tận cổ không buồn nhìn ra món gì, nhưng mấy người kia thì vẫn ăn uống say sưa, vui vẻ như ban nãy - phải nói là uống như hũ chìm. Dạ dày họ chắc khủng lắm, Taeko nghĩ. Người Nga giải thích rằng rượu sake Nhật và ngay cả rượu mạnh như vodka đều phải uống thật nhanh mới thưởng được cái ngon. Taeko thấy đồ ăn không có gì đặc sắc, mặc dù cô khá thích món súp, mà theo như cô mô tả có thể hiểu đó là súp ravioli.
“Cô ấy bảo lần sau rủ cả chị gái và anh rể đến chơi. Chị có muốn đến xem thử không?”
Katarina đang loay hoay với con búp bê Nhật tay áo dài thượt, tóc búi kiểu cổ với một tay cầm cây vợt đánh cầu năm mới. Vì Taeko vốn là hình mẫu cho con búp bê, nên thỉnh thoảng Katarina sang nhà Ashiya để làm việc, và hiển nhiên trong thời gian đó Cô đã trở nên quen thân với các thành viên khác trong nhà. Teinosuke nhật xét quả thực Katarina nên thử vận ở Hollywood xem sao, nhưng thật thà mà nói cô không có nét Yankee hoang dại nào cả. Tác phong của cô nết na, hiền thục giúp cô dễ dàng làm thân với phụ nữ Nhật Bản.
Ngày 11 tháng Hai, kỷ niệm ngày Lập Quốc, Katarina xuất hiện trước cửa cùng với em trai, cậu em mặc quần ống túm. Katarina bảo họ sắp đi thác Koza, và ghé qua chào một tiếng. Hai chị em đi bộ qua khu vườn ra thềm, uống một hai ly cốc-tai và nói chuyện nửa tiếng với Teinosuke.
“Mình phải gặp bà cụ ngay mới được.” Teinosuke nói.
Sachiko đồng tình. “Nhưng nghe Út kể xong em thấy như đã quen biết bà ta từ lâu lắm.”