Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 14695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 55
(¯`•._) ô ngộ (4)

❊ ❊ ❊

Tôi vứt cái ghế, cúi xuống muốn xông lên, nhưng những con chim ấy như hiểu được ý của Ngôn Viễn, bọn chúng cứ đánh úp tôi, như một tấm lưới màu đen, ngăn tôi lại.

Không kịp rồi!

Ngôn Viễn đã nắm lấy đầu Chu Trọng Lăng, lộ ra nụ cười như bi thương như châm biếm giống như Hứa Tử Phong, ánh dao xẹt qua cổ của Chu Trọng Lăng, lộ ra vết máu.

“Bành.”

Cửa bị người ta đá văng ra, tiếng súng đồng thời vang lên, nét mặt Ngôn Viễn hơi chậm lại, sau đó hắn cúi đầu nhìn lỗ thủng máu trước ngực mình, bầy chim lập tức thu hẹp, vây quanh bên cạnh hắn, khắp tay và người tôi đều đầy máu, tôi ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Thời Nhạn đang lạnh lùng cầm súng đi vào, phía sau là Đảm Giảo.

Cô ấy chạy về phía tôi, lo lắng hỏi: “Anh có sao không? Có sao không?”

Tôi nắm chặt tay cô nói: “Không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi.”

Cảnh sát xông vào, cứu anh em nhà họ Chu, Thẩm Thời Nhạn thu súng lại, còng tay Ngôn Viễn ngã trên mặt đất, nhanh chóng đỡ hắn dậy rồi quát lên: “Mau gọi xe cứu thương, hắn không xong rồi!”

“Ào ào.” Bầy chim nhao nhao bay ra ngoài cửa sổ, trong nháy mắt bay ra hết, nhưng bọn chúng vẫn chưa rời đi, mà lẩn quẩn ở trên nóc nhà phát ra tiếng kêu khiến người khác sởn tóc gáy. Nhóm cảnh sát đều kinh ngạc, Thẩm Thời Nhạn ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi.

Ngôn Viễn ở trong ngực anh ta, chính là Chu Thúc Quân chân chính, ánh mắt hắn khép hờ, sắc mặt tái nhợt.

Trong lúc nhất thời, tôi cuối cùng cũng cảm nhận được vận mệnh, bất kể là Chu Thúc Quân giả hay Chu Thúc Quân thật đều có kết cục giống nhau

Tôi với Đàm Giảo đi qua.

Chu Thúc Quân giương mắt nhìn chúng tôi, ánh mắt rã rời gần như sắp chết.

Chợt, hắn mở to mắt, như nhìn thấy chuyện gì đó rất sợ hãi, hoặc tinh thần đột nhiên bị kích thích, hắn đưa tay chỉ vào bọn tôi: “Anh….Anh….Sao lại như vậy?”

Lời còn chưa dứt, ánh mắt hắn đã mất ánh sáng, như chìm vào trong ảo tưởng nào đó, gắt gao nhìn chằm chằm, ánh mắt không nhúc nhích, rồi chậm rãi buông tay xuống.

Tôi không để ý đến sự ngăn cản của cảnh sát, sải bước xông lên nắm lấy cánh tay của hắn: “Anh muốn nói cái gì? Anh nhớ ra cái gì?”

Nhưng trong ánh mắt hắn đều là nỗi sợ hãi, toàn thân run rẩy, hắn co quắp, vùng vẫy hai chân giây lát ánh mắt trắng bệch rồi bất động.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, tôi bị cảnh sát kéo ra, từ từ đứng lên, Đàm Giảo nhào vào trong ngực tôi, nghẹn ngào hỏi: “Hắn chết rồi sao? Sao lại như vậy? sao bỗng nhiên biến thành bộ dạng đó?”

Tôi im lặng một hồi rồi nói: “Có lẽ…trước khi chết, tinh thần hắn đã sụp đổ, hắn không nhìn thấy chúng ta mà chỉ nhìn thấy nỗi sợ hãi trong lòng.”

Đàm Giảo nghe thấy thế, sắc mặt hơi buông lỏng, nhưng vẫn sợ hãi: “Ừ…”

Tất cả đã kết thúc rồi, bầy chim đã rời khỏi. Tất cả người nhà họ Chu hấp hối đều được cảnh sát cứu ra, tôi với Đàm Giảo được cảnh sát hộ tống, rời khỏi nhà họ Chu.

Trời đã tối, đèn báo hiệu lấp lóe, tôi quay đầu nhìn lại, chỉ có Chu Thúc Quân nằm trên sàn nhà, ánh mắt trợn to vì sợ hãi, Đàm Giảo cũng muốn quay lại nhưng bị tôi phát hiện và đè đầu cô ấy trở về.

Mãi đến rất lâu sau này, chúng tôi mới biết được nguyên nhân thực sự trước khi chết Chu Thúc Quân lại hoảng sợ, sụp đổ như vậy.

Bởi vì những người bước lên con thuyền đó, có được siêu năng lực, chỉ có khoảnh khắc trước khi chết, thời gian ngừng lại, hoặc có thể cho là giây phút vĩnh hằng, từ đấy, mới nhớ được tất cả những chuyện xảy ra trên thuyền ngày hôm sau.

Tôi với Đàm Giảo cũng vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »