Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13675 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 31
(¯`•._) ô ngộ (2)

❊ ❊ ❊

Tôi không biết mình đã hôn mê bao lâu, tôi cảm giác có người chạm vào thân thể của tôi, tôi giật mình rồi tỉnh táo lại.

Nhìn thấy đầu tiên là ánh trăng trên bầu trời, nửa vầng trăng trong trẻo sáng ngời, treo trên ngọn cây cao. Sau đó tôi cảm thấy có đôi tay dịu dàng đang nâng đầu tôi lên, nhét thứ gì đó mềm mại vào sau ót.

Lúc này đến lượt tôi ngây ngẩn cả người.

Mặt của tôi áp vào cổ của cô, hơi thở trên thân thể mềm mại của cô, ấm áp ngọt ngào. Cô khẽ nói: “Ô Ngộ, anh đừng chết, xe cứu thương hai mươi phút nữa mới tới, nếu anh cứ chết như vậy. Tôi…tôi sẽ không chịu nổi đâu.”

Mặc dù trên người vẫn rất đau, nhưng tâm tình tôi thay đổi rất nhiều, ma xui quỷ khiến sao tôi lại hôn lên xương quai xanh mềm mại gầy gò của cô.

Hôn xong rồi, tôi lại hơi hối hận, tôi đang làm cái gì vậy?

Cô ấy lập tức ngồi yên bất động. Tôi gọi: “Đàm Giảo!”

Cô ấy buông tôi ra, nét mặt mừng rỡ: “Anh tỉnh rồi?”

Tôi nói: “Nếu không tỉnh, cô cho là tôi đã chết rồi sao?”

Tôi vịn cánh tay cô, lảo đảo đứng lên, cô ấy lo lắng nhìn tôi: “Phía sau đầu anh sưng to lắm, hơn nữa còn chảy rất nhiều máu.”

Tôi nói: “Không sao đâu, chỉ đụng một tí thôi mà.” Hai tay cô nắm lấy cánh tay tôi, mở to mắt, không nói lời nào, dáng vẻ kiêu ngạo, hung hăng bình thường đã không còn nữa, khẩn trương như con vật nhỏ, tôi không nhịn được bật cười, cô ấy lộ ra nét mặt im lặng nói: “Anh còn cười? Đụng tới ngốc luôn rồi à?”

Tôi hỏi cô: “Sao cô tìm đến được đây?’

Cô ấy nói: “Ai bảo anh chạy nhanh như thế làm gì? Anh muốn làm anh hùng can đảm à, xe của tôi có định vị GPS, tôi nhìn thấy anh dừng xe của tôi ở đây mãi không di chuyển, tôi mới tìm tới, sau đấy tôi ở dưới chân núi gọi điện thoại cho anh, nhưng anh không nhận, tôi cảm thấy có vấn đề nên tôi tìm lên, may là tôi đến kịp.”

Tôi nhìn về phía bắp chân cô, quả nhiên có rất nhiều bụi gai còn kèm theo những vết máu li ti, trên cổ tay mơ hồ cũng có nhưng cô ấy hình như chẳng để ý.

Tôi để trong lòng.

Tôi cầm chặt một tay cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hỏi: “Không sợ?”

Cô ấy vẫn không nhúc nhích đáp: “Ở đâu lo nhiều như vậy?”

Trong ánh sáng mờ mờ, ánh mắt cô trong trẻo như vậy, một lát sau cô rút bàn tay bị tôi nắm lấy về, như chưa từng xảy ra chuyện gì, hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?’

Tôi để cô ấy đỡ mình đi về phía cánh rừng, quả nhiên chỗ ấy đã bị tiêu diệt, người và chim tất cả đều biến mất chẳng thấy bóng dáng.

Tôi bảo cô ấy gọi điện cho Thẩm Thời Nhạn tới rồi kể cho cô ấy nghe những chuyện mình đã nhìn thấy.

Trong thời gian chờ cảnh sát, chúng tôi ngồi cạnh nhau dựa vào tảng đá lớn, chung quanh vẫn tối tăm, chỉ có đèn pin trong tay cô vẫn còn mở, ánh sáng lấp lóe.

“Chu Tử Hàn đó, có gì đặc biệt?” Cô hỏi.

Tôi nói: “Đứa bé ấy trông không có gì đặc biệt.”

Cô ấy nhíu mày: “Nhất định có nguyên nhân.”

“Ừ.”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn trời, tối nay rất ít sao, màn trời mãi không thay đổi ấy lộ ra vẻ cô đơn sâu thẳm, tôi từ trong túi lấy ra điếu thuốc, vừa định châm lửa, cặp mắt cô ánh lên ánh lửa, luồng ánh sáng ấy chuyển sang nhìn tôi, cô hỏi: “Anh không hút thuốc không được sao?”

Tôi ngậm thuốc đáp: “Cô thấy anh thợ nào không hút thuốc không?’

Cô cười, nét cười có ý sâu xa gì đó. Tôi lấy thuốc lá xuống, hỏi: “Có muốn thử một chút không?’

Cô ấy lắc đầu: “Tôi không thích phụ nữ hút thuốc.”

Tôi nói: “Rất tốt, tôi cũng không thích.”

Sau đó tôi phát hiện tay cô ấy nhúc nhích, cô ấy nắm nhúm cỏ trên mặt đất, bóp nát rồi vứt đi, tôi nhìn thấy hành động lén lút của cô, nói: “Chẳng phải cô nói mọi thứ có cô, cô đến phá án sao? Bây giờ đại thám tử có giải thích gì không?”

Cô ấy phủi tay sạch sẽ rồi nói: “Anh xem, người đàn ông này bắt cóc trẻ con không phải vì tiền, nếu như vì tiền, sao anh ta không bắt cóc con nhà có tiền? Như anh nói, không có dấu vết ngược đãi rõ ràng, không phải vì thỏa mãn dục vọng của chính mình, nếu như hắn chỉ là kẻ rối loạn tâm thần muốn bắt cóc trẻ con, nhưng mỗi lần hắn hành động đều rất linh hoạt gọn gàng, khả năng hành động và sức phán đoán rất mạnh.

Hơn nữa, hắn bắt cóc trẻ con đều có quy luật, những đứa trẻ qua tay hắn đều không bị bán đi, mà được giấu ở chỗ này. Anh nói xem, rốt cuộc hắn muốn làm gì?”

Tôi nói: “Không phải vì tiền, cũng không phải vì dục vọng, hành động lại rất tỉnh táo, hoặc là vì tình hoặc là vì trả thù.”

Đàm Giảo hơi sửng sốt, cô ấy bất ngờ khi nghe tôi nói vậy, cô ấy nói: “Ừ, anh nói vậy…cũng có thể. Chúng ta có thể thông qua quan sát hành vi của hắn để phán đoán một ít tâm tư của hắn. Anh xem, tôi phát hiện hắn chọn người bị hại cũng rất đồng nhất, ví dụ như hai đứa trẻ 7 8 tuổi cũng nhỏ gầy như 5, 6 tuổi, cho nên khi hắn lựa chọn cũng rất tập trung vào số tuổi, cùng là những đứa con trong những nhà bình thường, hắn tốn nhiều tâm tư như vậy, nhốt bọn chúng ở đây, càng giống như...bầu bạn với hắn.”

Tôi với cô ấy nhìn nhau, trong bụi cỏ có tiếng dế kêu, xa xa dưới chân núi có đèn báo hiệu lập lòe, hình như cảnh sát đã đến rồi.

Tôi nói: “Trong tài liệu cảnh sát có nhắc đến, hắn là kẻ trộm từng tiếp nhận huấn luyện chuyên nghiệp, đã lâu lắm rồi.”

Đàm Giảo nói: “Những tên trộm bị băng đảng tội phạm trộm cướp khống chế chủ yếu đều không có nhà… Cho dù có, cũng là những đứa trẻ bị lừa bán.”

Hai chúng tôi yên lặng một hồi, cô ấy nói: “Thế nhưng, hắn có liên quan gì với con thuyền và với chuyện của chúng ta?”

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh khi hắn chỉ huy đàn chim, trên mặt hắn lộ ra nụ cười vặn vẹo như vui như buồn, tôi hỏi: “Đàm Giảo, khi cô ở trên thuyền có từng gặp người này không?”

Đàm Giảo ngây ngẩn cả người nói: “Chưa, tôi không có ấn tượng.”

Tôi nói: “Tôi cũng không có, chỉ có bắt được hắn, mới biết được chân tướng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »