Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 14684 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 44
(¯`•._) ô ngộ (1)

❊ ❊ ❊

Trong đầu tôi, đã chắp vá được đại khái câu chuyện

Hắn, chính là Chu Thúc Quân.

Hai mươi lăm năm trước, Chu Thúc Quân 5 tuổi bị bắt cóc. Nhưng trời sinh hắn bị thiếu hụt về trí tuệ, vì thế ngày thường hắn đều sống trong nhà họ Chu. Dựa theo cách nói của hắn, nhà họ Chu tìm hắn mấy ngày, sau đó dứt khoát không tìm nữa.

Mà hắn lại rơi vào băng nhóm trộm cướp, học được bản lĩnh trộm cướp, sau đó hắn trở về.

Hắn tìm về chỗ ở khi còn bé, bắt lấy bốn đứa bé, trong đó Chu Tử Hàn là cháu ruột của hắn, theo như lời Đàm Giảo, hắn bắt nhiều đứa bé như vậy, chỉ để làm bạn với mình, để phóng thích thứ tình cảm nào đó, hoặc chỉ vì che giấu.

Hắn đòi tiền chuộc từ một gia đình khác để thu hút sự chú ý của cảnh sát, rồi lúc đó hắn âm thầm thông báo cho người nhà họ Chu mà không ai chú ý, gọi cả nhà họ đến đây.

Thiết kế cạm bẫy để bắt bọn họ. Sau đấy, hắn ngược đãi rồi trêu đùa tinh thần bọn họ, đầu tiên hắn dọa giết chết thằng bé Chu Tử Hàn – cháu trai duy nhất của nhà họ Chu. Rồi hắn dọa muốn giết ba người, sau đó đến giết một người, mục đích của hắn là vì trả thù, cũng là thử thách.

Hắn nói, người nhà họ Chu cuối cùng không có ai chịu ‘hi sinh’ vì đứa bé, không có ai vượt qua thử thách.

Bây giờ hắn muốn giết cả nhà bọn họ, tôi tin đây mới là mục đích thật sự của hắn, trước đó chỉ là giày vò mà thôi.

Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ, Chu Thúc Quân móc súng từ bên hông ra, kiểu 46, rất cũ nhưng nòng súng sáng lên.

Hắn xuất thân từ băng đảng trộm cướp, nên trộm được một khẩu súng như thế không có gì bất ngờ. Nhưng vì thế, người nhà họ Chu hết đường sống rồi, tôi thấy hắn cười khổ, EQ của hắn thấp sao? Cả quá trình được hắn tính toán rất chu toàn, không lộ ra chút sơ hở nào.

Ngoại trừ sự xuất hiện của tôi với Đàm Giảo, nhiều lần ra tay ngăn cản là nằm ngoài dự liệu của hắn.

Hắn giơ súng lên, những người dưới đáy hố kêu lên sợ hãi, hắn cười rất ngây thơ: “Bắt đầu...Bắt đầu từ người nào đây? Bố, anh, chị dâu hay là em gái?”

“Thúc Quân...Con là Thúc Quân?” Giọng của Chu Phụng Tiên vang lên: “Con hiểu lầm rồi, chúng ta vẫn luôn tìm con, nhưng tìm không được, con không được giết chúng ta, chúng ta là người thân của con.”

Chu Thúc Quân dùng sức mở to mắt, dường như hơi mê mẩn, nhưng hắn lập tức lắc đầu, nói: “Ông nói dối…Ông là một …tên lừa gạt…Ông biết…tôi cũng biết, tôi mất tích ngày 15/8/1992…Bị…bị bắt cóc…ở quầy bán đồ ăn vặt. Ông tìm….tìm được ba ngày, ông nói với mẹ…đừng tìm nữa…một đứa thiểu năng…chỉ là gánh nặng thôi….mẹ không chịu. Ông đã đánh, đánh bà ấy nhiều lần, …. Vì thế…mẹ mới chết…chết sớm như vậy….

Tôi, tôi bị bắt làm ăn trộm, làm ăn mày, mỗi ngày bị đánh. Khi tôi mười tuổi, tôi đã lén trốn đi…. Lén đến tìm ông….Tôi nói bố, bố, là con, ông nhận ra tôi, nhận ra tôi! Ông không nhận tôi, ông đuổi tôi đi! Nhưng tôi nhận ra ánh mắt của ông, ánh mắt của ông…”

Chung quanh rất yên tĩnh, chỉ có thanh âm đang khóc hoặc như đang cười của Chu Thúc Quân. Hai hàng nước mắt rơi xuống từ khóe mắt hắn.

“Thúc Quân thật đáng thương….Chu Thúc Quân thật tội nghiệp…” Hắn lẩm bẩm nói.

Hắn nói không sai, Chu Thúc Quân quả thật rất đáng thương, mà có người cha như Chu Phụng Tiên thì hắn càng đáng thương và đáng buồn hơn. Có người thân ở bên cạnh nhưng ngại hắn thiểu năng, ngại hắn là gánh năng, hai lần vứt bỏ hắn. Mà tôi lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, Chu Thúc Quân đã rời khỏi nhà họ Chu nhiều năm, khi ấy hắn còn nhỏ, sao hắn biết nhiều như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »