Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 26
(¯`•._) đàm giảo (4)

❊ ❊ ❊

Lúc này thức ăn được bưng lên, tôi lập tức động đũa, không biết do tôi quá đói, hay đồ ăn trong cái quán nhỏ như con ruồi này quá ngon, khiến tôi ăn đến muốn cắn đầu lưỡi của mình.

“Ăn ngon quá.” Tôi cảm thán nói.

Anh nở nụ cười nói: “Hương vị không tệ đúng không?’

“Sao anh tìm được chỗ này hay thế?” Tôi hỏi.

“Không phải tôi tìm, mà bọn họ dẫn tôi tới.”

Anh dừng một chút rồi nói: “Trước đây tôi học ở Bắc Kinh, không bao giờ ăn ở những quán như thế này. Bây giờ tôi mới biết, chỉ do tâm lý con người thôi, tự mình tìm đủ mọi lý do. Bà chủ quán ăn này, chính là người bên kia đấy, chồng dì ấy mất sớm, dì ấy tự mình dẫn theo hai đứa con mở cái quán này. Đồ ăn của ở đây của dì vừa sạch vừa ngon, xung quanh đây có bán đồ ăn, nhưng mọi người trả không nổi, vì thế đều đến đây ăn.”

Tôi ngắm nhìn chung quanh, quả nhiên đều là những người làm công và mặc đồ nông dân. Một cô gái trẻ như tôi, cũng thật khác loài, ở đây mang đến cho tôi cảm giác hoàn toàn khác biệt với những nhà hàng tôi đã từng đến, náo nhiệt, gần gũi và thân thiết.

Tôi nhịn không được bật cười, vừa quay đầu mới phát hiện Ô Ngộ đang nhìn tôi chằm chằm, sau đó anh cúi đầu, nét mặt bình tĩnh xem tài liệu.

Trái tim của tôi nảy lên một cái, tôi cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Tôi nghĩ đến tối hôm qua tôi hỏi anh rốt cuộc một năm nay anh đã trải qua những gì, anh trả lời tôi: “Nhân sinh.”

Tôi không hiểu từ nhân sinh lắm, nên lên mạng gõ tìm ‘Ô Ngộ’ chỉ có tin tức giới thiệu sơ lược lúc trước anh là thạc sĩ ngoài ra không còn tin tức nào khác. Trước đây, anh là người đàn ông đứng trên đám mây, tôi còn mắng anh sống quá xem trọng mục đích, xem trọng hiệu quả và lợi ích, nhưng bây giờ anh giống như hai người khác, trải qua tất cả, hai chân đạp đất. Anh lúc trước, nhà hàng như vậy, bà chủ như vậy, chỉ sợ anh cũng không liếc mắt nhìn, nhưng bây giờ anh nói anh là người sống thực tế. Hơn nữa tối hôm qua chúng tôi nhìn thấy đứa bé bị bắt cóc, anh đã không ngần ngại xông lên cứu người, còn bị người ta đánh.

Đoạn đường ấy chính là rơi vào vòng xoáy hủy diệt cuộc sống, sau đó mới được trùng sinh.

Tôi nhìn mái tóc đen ngắn của anh, cái trán đầy đặn, còn có đôi mắt đen nhánh giống như ngày xưa. Sao tôi không nhận ra anh ấy ngay nhỉ? Trên đời này làm gì có người thứ hai, có phong thái như vậy? Mặc dù bây giờ anh có râu phúng phính, khuôn mặt cũng sần sùi hơn, trên cổ anh hơi ửng đỏ do phơi nắng, anh ấy chỉ mặc áo thun và quần jean đơn giản, trên bàn tay anh vẫn lưu lại vết sẹo do sửa xe. Nhưng nếu như so sánh với anh của trước đây, tôi cảm thấy anh của bây giờ khiến người ta say mê hơn.

“Đừng nhìn tôi.” Ô Ngộ bỗng nhiên nói, vẫn chưa ngẩng đầu lên.

Lòng tôi nhảy dựng lên, lập tức nói: “Không có.”

Anh nói: “Tôi không còn là tôi trước đây.”

Tôi chưa hiểu ý anh, anh nói thêm: “Không còn cân nhắc thiệt hơn và thể diện nữa, chỉ dễ dàng từ bỏ thôi.”

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, trái tim tôi như bị phỏng, tôi nghe rõ lời anh nói.

Tôi nói: “Ngày đó ở trên thuyền, sau khi chúng ta cãi nhau, anh cũng dễ dàng bỏ qua sao?”

Anh im lặng một lát rồi nói: “Tôi đã đứng đợi cô ở cửa nhà hàng cả buổi tối nhưng cô vẫn không đến.”

Trong lòng tôi dâng lên cảm giác đắng chát, ngày đó đúng là tôi rất ghét anh, đương nhiên sẽ không vác mặt đến nhà hàng được rồi, nên tôi gọi đồ ăn về phòng. Sau đó tôi đi ngủ, rồi sau nữa, tôi không còn nhớ gì cả.

Bọn tôi đều im lặng trong chốc lát, tôi buông đũa nói: “Hình như tôi ăn không hết.” Anh nói: “Vậy gói lại mang về đi.”

Tôi nói: “Được, buổi tối tôi sẽ ăn tiếp.”

Anh cười. Tôi nói: “Nói về vụ án đi, bây giờ chỉ có giúp cảnh sát phá vụ án này, mới có thể tìm được người đàn ông kia, mới có thể tiếp cận chân tướng.”

Mặc dù trước đây tôi chưa từng phá án, nhưng vì sáng tác, tôi đã nhiều lần suy đoán và thiết lập dựa trên những vụ án có thật. Hơn nữa tôi vẫn ôm tâm lý: Ba anh thợ da họp lại thành Gia Cát Lượng, tôi, anh ấy cộng thêm Tráng Ngư luôn ủng hộ những đề tài khoa học viễn tưởng, không phải ba anh thợ đánh giày sao? Ở thời điểm này, không thể sợ hãi, vì thế tôi bình tĩnh vỗ vai anh, nói: “Yên tâm, tất cả đã có tôi, tuy rằng có thể anh không hiểu suy luận nhưng anh có sức khỏe tốt, cũng có tác dụng rất lớn đấy, chúng ta có thể bổ sung cho nhau.”

Anh nở nụ cười: “Ừ” một tiếng.

Tôi cầm mấy tờ tài liệu, xem qua một lần rồi nhức đầu nói: “Chúng ta phải bắt đầu từ đâu đây? Có hai hướng phá án là Phân tích và dự đoán. Phân tích là chúng ta phân tích bối cảnh, quá khứ của người bị hại và hung thủ tìm ra quy luật và nguyên nhân, nói không chừng sẽ có manh mối về thân phận bí ẩn của hung thủ. Dự đoán chúng ta sẽ dự đoán quy luật hành động của hắn, người bị hại kế tiếp của hắn, sau đó tiến hành bắt lấy hắn. Đương nhiên hai cách này gắn kết chặt chẽ với nhau, không thể tách rời.”

“Phân tích.” Ô Ngộ mở miệng.

Tôi nói: “Vì sao?”

Anh nói: “Vì tôi thích những logic trực tiếp và ngắn gọn hơn.”

Tôi nói: “À, được.” Trong lòng tôi cảm thấy nhộn nhạo, sao thế? Bởi vì người đàn ông trước mắt có linh hồn học bá và có thân thể rắn rỏi ư?

Tôi không biến sắc nói: “Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?’

Chúng tôi liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của anh có ánh sáng rõ ràng.

“Chim.”

“Chim.” Chúng tôi đều đồng thanh nói ra chữ này.

Bởi vì những con chim đó xuất hiện ở hiện trường phạm tội, là dấu hiệu nào đó hay là gắn liền với bí mật nào đó muốn che giấu, hiện tại vẫn chưa biết. Nhưng sự thật chính là sự thật, cho dù rất khác thường bạn cũng phải lần theo nó mới biết được rõ ràng. Hiển nhiên, Ô Ngộ với tôi cùng nghĩ giống nhau.

“Cô lần trước nhìn thấy những con chim này ở đâu?” Ô Ngộ hỏi.

Tôi vừa muốn trả lời, đột nhiên sửng sờ, vấn đề của anh như ánh lửa mãnh liệt đột nhiên xẹt qua trong đầu tôi, tôi lập tức hiểu được, vấn đề dọc đường tôi đã bỏ quên đó là gì.

Tôi trợn mắt nhìn Ô Ngộ.

Anh ấy cũng nhìn tôi không chớp mắt.

Tôi nói: “Ô Ngộ, có thể tôi đã biết người bị hại tiếp theo sẽ là ai.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »