Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 14685 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 46
(¯`•._) ô ngộ (3)

❊ ❊ ❊

Đang lúc thất thần, tôi bỗng nhiên nhìn thấy họng sung màu đen đang chỉa vào tôi. Đầu óc tôi trống rỗng nhưng tôi không thèm đếm xỉa, tôi bắt lấy cổ tay của Chu Thúc Quân, liều mạng lắc mạnh một cái, tôi nghe tiếng khớp xương giòn vang lên. Trong lúc hỗn loạn, tôi với hắn bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt người đàn ông có vấn đề về trí tuệ này có hoảng sợ, có bi thương, có ngây thơ, và bừng tỉnh.

“Đùng.”

Tôi kinh ngạc, cúi đầu nhìn xuống, có lẽ hắn phản ứng không kịp nên vẫn bóp còi. Trước ngực hắn thủng một lỗ, tay hắn mềm nhũn, súng rơi xuống đất, tôi đá khẩu súng ra xa, sau đó cởi áo ra vò thành một cục, đè ngực hắn lại.

“Hắn đã chết! Đã chết rồi” Dưới hố có người kêu lên.

Những con chim kia, hình như cũng biết quan sát, bọn chúng ‘xôn xao’ một lát rồi vỗ cánh bay đi, toàn bộ đều bay mất không còn thấy bóng dáng. Sau lưng của tôi, Đàm Giảo ngơ một lúc rồi mới sức cùng lực kiệt ngã phịch xuống đất, hỏi tôi: “Anh không sao chứ?”

Tôi đáp: “Không sao.”

Phía sau, những người nhà họ Chu bắt đầu gào khóc: “Mau cứu chúng tôi lên, mau lên!” Mà xa xa dưới chân núi có thể nhìn thấy đèn xe cảnh sát lấp lóe.

Chu Thúc Quân nằm ở trước mặt tôi, sắc mặt tái nhợt, vẫn không nhúc nhích, ánh mắt khép hờ. Tôi đỡ anh ta nói: “Chịu đựng! Nói cho tôi biết những con chim đó từ đâu mà tới? Bọn chúng nghe theo lời anh sao?”

Chu Thúc Quân im lặng mở mắt, nói: “Chim…Chim….Có người cho tôi.”

“Ai cho anh?”

“Không…Không nói được.” Anh ta thật sự ngậm miệng.

Tôi lại hỏi: “Anh có phải là người để lại tờ giấy cho Đàm Giảo không?’

Hắn đáp: “Không…Không biết, tờ giấy…gì, Đàm, Đàm…là ai?’

Hắn chớp mắt một cái rồi rơi vào hôn mê, tôi thử lại lần nữa nhưng chỉ còn hơi thở yếu ớt, phía sau vang lên từng tiếng bước chân, cảnh sát đã lên đây. Tôi quay đầu lại nhìn Đàm Giảo, cuộc đối thoại vừa rồi cô ấy cũng nghe thấy, trong đôi mắt đen thẫm của cô như bừng lên ánh lửa.

__

Tôi ở trong cục cảnh sát cả rồi, rồi thêm một ngày.

Khi đêm đến lần nữa, tôi mới được thả ra, tôi biết mọi người nhà họ Chu đang ở đây, chân tướng sự việc đều rõ ràng rành mạch, cảnh sát sẽ không làm khó tôi.

Vụ án liên hoàn, xem như được phá.

Lúc được thả, tôi hỏi cảnh sát: “Cô gái đi chung với tôi đâu rồi?” Anh ta nói: “Ồ, cô ấy vẫn chưa xong, chắc sẽ nhanh thôi.”

Tôi đứng ở trước cửa cục cảnh sát, tôi nhớ xe của Đàm Giảo cũng bị bọn họ mang về, bọn họ muốn điều tra để thu thập chứng cứ, phỏng chừng trong chốc lát sẽ chưa kết thúc được.

Tôi gọi điện thoại cho Tiểu Hoa, bảo cậu ấy lái xe của tôi đến đem theo hai cái mũ bảo hiểm.

Nhà văn Đàm đi đâu cũng lái xe Audi, hôm nay để cô ấy ngồi thử xe máy cũ một lần, với tính tình của cô ấy chắc sẽ không bắt bẻ, ngược lại còn cảm thấy mới mẻ.

Tiểu Hoa nhanh chóng lái xe đến, tôi đuổi cậu ấy đi rồi dừng xe ở ven đường cửa cảnh sát. Tôi châm điếu thuốc chờ cô gái của tôi.

Vừa rồi nghe nói, Chu Thúc Quân được đưa đến bệnh viện không lâu sau đã qua đời. Vụ án đột nhiên ngừng lại, manh mối liên quan đến những điều kì bí chúng tôi đang điều tra cũng bị đứt đoạn. Tôi luôn cảm thấy vụ án liên hoàn này có rất nhiều điểm đáng nghi. Dựa vào một mình Chu Thúc Quân, có thể làm được những việc này, hoàn toàn không có sức thuyết phục.

Còn những con chim ấy, khi Chu Thúc Quân bị thương nặng, bọn chúng đều bay đi, bọn chúng sẽ xuất hiện nữa không?

Khi tôi đang tập trung suy nghĩ, có hai cảnh sát trẻ đi qua phía sau tôi, một trong số đó nói: “Này, thật không ngờ, tôi vừa mới nghe Thẩm Thời Nhạn báo cáo với đội trưởng, nói cô gái đó đã từng là bạn gái trước đây của anh ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang