"Gợi tình" sao? Cái này từ đâu mà ra vậy? Đinh Hải Hạnh nghe vậy thì ngẩn người, nhìn anh đầy khó hiểu.
Chiến Thường Thắng hít sâu một hơi rồi nói: "Em hứa với anh, sau này muốn mua hải sản thì đến hợp tác xã, không được phép ra biển đánh bắt nữa."
"Hóa ra chỉ vì chuyện này thôi sao? Anh nói sớm không được à? Cứ vòng vo mãi." Đinh Hải Hạnh chợt hiểu ra, trách móc.
"Em còn dám vừa ăn cướp vừa la làng à." Chiến Thường Thắng nhìn cô với vẻ mặt ôn hòa, nói: "Giờ biết rồi thì đừng ra biển nữa."
"Hải sản ở hợp tác xã không tươi. Đã ở gần biển thì phải tận dụng chứ, hải sản tươi sống đang bơi lội tung tăng ngay trước mắt, việc gì em phải bỏ tiền ra để tự làm khổ mình chứ." Đinh Hải Hạnh nhìn thẳng vào mắt anh.
"Vậy thì không ăn nữa." Chiến Thường Thắng dứt khoát nói.
Đinh Hải Hạnh đứng dậy ngồi cạnh anh, khoác lấy cánh tay anh mà nói: "Bọn trẻ đang tuổi lớn, dinh dưỡng không theo kịp thì làm sao được."
"Nhưng em quá vất vả rồi, trời sẽ ngày càng lạnh hơn đấy." Chiến Thường Thắng cúi đầu nhìn cô nói.
"Coi như là tập bơi mùa đông để rèn luyện sức khỏe thôi mà." Đinh Hải Hạnh lắc cánh tay anh làm nũng, giọng nói ngọt ngào đến mức khiến người ta phải nổi da gà.
Chiến Thường Thắng nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, cuối cùng khẽ thở dài: "Vậy chúng ta thỏa thuận, một tháng chỉ được phép một lần, thời gian còn lại phải mua ở hợp tác xã." Anh giơ ngón trỏ lên: "Nếu không thì miễn bàn."
"Như thế sao được, phải là một tuần một lần." Đinh Hải Hạnh nhìn anh mặc cả.
"Không được!" Chiến Thường Thắng kiên quyết lắc đầu.
Ánh mắt Đinh Hải Hạnh xoay chuyển, cô nhìn anh đầy tinh quái: "Vậy em đi câu cá nhé! Câu cá thì được chứ gì! Em làm cá không xương, làm cá viên... dù sao thì cách chế biến cá cũng nhiều vô kể."
"Em đấy!" Chiến Thường Thắng nhìn cô đầy nuông chiều rồi lắc đầu.
"Thế này nghĩa là đồng ý rồi nhé." Đinh Hải Hạnh nở nụ cười rạng rỡ, sau đó thu lại nụ cười, trầm tư: "Ừm..."
"Em muốn nói gì?" Chiến Thường Thắng nhìn cô hỏi.
"Thật ra..." Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn anh, giọng điệu dịu dàng: "Anh chắc cũng cảm nhận được, người tu luyện thích thiên địa linh khí, vốn dĩ phải là kẻ tham lam mới đúng. Sinh vật dưới biển tất nhiên cũng thích, cho nên em chỉ cần giải phóng một chút linh khí ra biển, đám hải sản đó giống như lũ mèo đánh hơi thấy mùi cá mà tự tìm tới. Cầm lưới vớt thôi, thực sự là đi vớt chứ không cần phải xuống biển. Anh hiểu không?"
Chiến Thường Thắng hiểu ra, gật đầu nói: "Thảo nào, hải sản ở đây lại dồi dào linh khí đến thế."
Đinh Hải Hạnh rũ mắt che đi vẻ sửng sốt thoáng qua, giải thích như vậy cũng được.
"Đang nghĩ gì thế?" Chiến Thường Thắng cúi đầu nhìn cô hỏi.
"Không có gì." Đinh Hải Hạnh lắc đầu lầm bầm, ngước mắt nhìn anh: "Anh không làm việc à?"
"Anh đi thư phòng đây." Chiến Thường Thắng rút cánh tay mình ra rồi đứng dậy.
"Vậy em đi giặt quần áo." Đinh Hải Hạnh cũng đứng dậy theo.
"Đúng rồi, Hạnh Nhi!" Chiến Thường Thắng đi được hai bước thì quay đầu lại nhìn cô.
"Chuyện gì vậy?" Đinh Hải Hạnh nghe vậy nhìn anh hỏi.
"Hay là chúng ta mua một cái đài radio đi, có tin tức gì cũng có thể biết ngay lập tức, đọc báo chậm quá." Chiến Thường Thắng nhìn cô hỏi ý kiến: "Hơn nữa trong đài còn có các chương trình khác, có cả kể chuyện bình thư nữa."
"Tin tức thì đúng là cần thiết, phải bám sát chính sách của Đảng." Đinh Hải Hạnh nhìn anh với đôi mắt sáng ngời, sau đó lại bĩu môi: "Còn về bình thư thì thôi đi! Toàn là cải biên từ các vở kịch mẫu, lời thoại chẳng thay đổi chút nào. Nếu là 'Tùy Đường Diễn Nghĩa' hay 'Thất Hiệp Ngũ Nghĩa' thì còn được, ít nhất cũng hiểu thêm về lịch sử."
Chiến Thường Thắng nhìn cô, nói một cách khoa trương: "Yêu cầu này của phu nhân thì chồng không làm nổi rồi, không có năng lực lớn đến thế."
"Mua đi! Nghe tin tức, nhất là mục điểm tin báo chí, thời gian phát sóng là lúc ăn sáng, chúng ta vừa ăn vừa nghe." Đinh Hải Hạnh cười nói: "À! Có phiếu không? Không có phiếu thì không mua được đâu."
"Tất nhiên là có phiếu rồi, không có phiếu thì anh nhắc đến làm gì?" Chiến Thường Thắng bật cười thành tiếng: "Vậy mai anh bảo Nguyễn Thành Giang ra cửa hàng khuân một cái về."
"Được!" Đinh Hải Hạnh nhìn anh, mày mắt chứa cười.
"Anh đi thư phòng đây." Nói xong, Chiến Thường Thắng xoay người đi về phía thư phòng.
Còn Đinh Hải Hạnh, sau khi bọn trẻ đã ngủ say, cô mang quần áo bẩn của chúng đi giặt, sau đó mới dập lửa, rửa mặt rồi đi ngủ. Còn anh về lúc nào, cô ngủ say quá nên không hay biết, chỉ biết sáng ra tỉnh dậy đã nằm trong vòng tay anh.
&*&
Tuyết rơi đầy trời, trắng xóa như lông ngỗng, bay lả tả. Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi trên mái nhà, trên những cành cây trụi lá, trên mặt biển. Chẳng bao lâu sau, mặt đất đã trắng xóa một màu, dường như cả thế giới đều biến thành một màu bạc lấp lánh.
"Chúng con về rồi đây." Thương Minh dậm chân ở cửa, phủi tuyết trên người mình.
Mấy anh em phủi tuyết trên lưng cho nhau rồi mới đẩy cửa bước vào.
"Mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm phải không?" Đinh Hải Hạnh đứng ở lối vào nhìn bọn trẻ.
"Mẹ ơi, bên ngoài tuyết lớn quá." Tiểu Cửu Nhi với khuôn mặt đỏ ửng nhìn Đinh Hải Hạnh: "Nếu tuyết rơi suốt đêm nay, ngày mai chúng con có thể ném bóng tuyết, đắp người tuyết được không ạ?"
"Được chứ!" Đinh Hải Hạnh nhìn ánh mắt đầy hy vọng của bọn trẻ mà khẳng định.
"Yeah! Tuyệt quá." Bọn trẻ thay giày bông vải, vui vẻ chạy vào nhà.
"Mẹ, mùi gì mà thơm thế ạ? Mẹ lại làm món ngon gì thế?" Bắc Minh khịt khịt mũi như cún con, đi vào bếp.
"Trời đổ tuyết nên mẹ nấu canh lòng cừu, ăn kèm với màn thầu mới hấp." Đinh Hải Hạnh đi theo sau bọn trẻ nói.
"Oa..." Đứa nào đứa nấy kêu lên: "Con muốn ăn ngay bây giờ quá."
"Đi làm bài tập trước đi, đợi bố và cậu, chị cả về rồi chúng ta cùng ăn cơm." Đinh Hải Hạnh xoa đầu từng đứa.
"Mẹ ơi, con thấy mẹ làm nhiều món ngon quá đấy ạ!" Bắc Minh tò mò hỏi: "Tại sao ạ?"
"Vì phải bồi bổ cơ thể cho các con, cũng vì các con ăn khỏe quá, mẹ phải nghĩ cách để lấp đầy bụng các con chứ." Đinh Hải Hạnh cúi người nhìn bọn trẻ: "Mau đi học đi."
"Mẹ ơi, có mẹ thật tốt." Tiểu Cửu Nhi ôm lấy cô nói.
"Sao lại cảm thán thế này?" Đinh Hải Hạnh xoa đầu con.
"Vì lòng đồng cảm trào dâng thôi ạ!" Quốc Anh hừ lạnh một tiếng: "Trong lớp con có một bạn, có mẹ mà cũng như không."
"Chuyện là thế nào?" Đinh Hải Hạnh dắt bọn trẻ lên tầng hai, ngồi vào bàn học rồi hỏi.
"Cũng không có gì đâu ạ. Mẹ bạn ấy không có trách nhiệm, suốt ngày chỉ biết ăn diện lòe loẹt khoe khoang, còn chê bố bạn ấy lương thấp. Chỉ cần không vừa ý là lấy bạn ấy ra trút giận, đánh bạn ấy, con đã nhìn thấy những vết bầm tím trên cánh tay bạn ấy rồi. Đã thế còn không nấu cơm, thường xuyên để bạn ấy bữa đói bữa no. Nhìn tội nghiệp lắm ạ." Quốc Anh nhanh nhảu kể: "Vì chuyện này nên Tiểu Cửu Nhi mới cảm thán đấy ạ!"
"Chị không có lòng đồng cảm gì cả." Tiểu Cửu Nhi lè lưỡi với chị.
"Lòng đồng cảm thì có ích gì, chẳng lẽ lại mời người ta về nhà mình ở à." Quốc Anh nhìn Tiểu Cửu Nhi cảnh cáo: "Tiểu Cửu Nhi, đừng tưởng chị không thấy em lén đưa đồ ăn cho bạn ấy. Cách đó chỉ chữa được triệu chứng chứ không chữa được gốc rễ, không giải quyết được vấn đề cơ bản đâu."
Đôi mắt màu trà của Đinh Hải Hạnh khẽ lay động, chà! Vậy mà cũng biết chữa triệu chứng không chữa gốc rễ cơ đấy.
"Vậy Quốc Anh nói xem phải chữa tận gốc thế nào?" Đinh Hải Hạnh nhìn con đầy hứng thú.
"Tìm bố bạn ấy thôi ạ!" Quốc Anh đáp một cách nhẹ tênh, như thể chuyện này chẳng có gì khó khăn.
"Bố bạn ấy không có nhà, đang ở dưới đơn vị huấn luyện, mấy tháng mới về một lần ạ." Tiểu Cửu Nhi lập tức nói.
"Vậy thì tìm Hội Phụ nữ hoặc các bác ở Ủy ban khu dân cư trong đại viện, dù sao thì cũng luôn có cách giải quyết mà." Quốc Anh suy nghĩ một chút rồi nói.
"Cô bé ngốc." Đinh Hải Hạnh đặt tay lên vai con nói: "Vạch áo cho người xem lưng là điều không nên."
"Người lớn thì giữ thể diện, chứ trẻ con thì đâu hiểu được ạ!" Quốc Anh nghe vậy thì lẩm bẩm.
"Nhưng đó là mẹ của bạn ấy, trước mặt người ngoài có thể nói năng tử tế, nhưng quay lưng lại thì lấy đứa trẻ ra trút giận thì sao? Rất đơn giản, chỉ cần đứa trẻ làm mẹ nó mất mặt trước người ngoài, rồi mẹ nó đánh con thì phải làm sao?" Đinh Hải Hạnh đặt ra những câu hỏi khiến Quốc Anh ngẩn người.
"Vậy... vậy mẹ bạn ấy chắc không đến nỗi xấu xa thế đâu ạ!" Quốc Anh trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
"Chẳng phải có câu: 'Trên đời không có cha mẹ nào sai' sao ạ." Thương Minh lên tiếng.
"Đúng vậy ạ!" Bắc Minh phụ họa theo.
"Đúng là mỗi người mỗi tính. Trên đời này thực sự có những người không xứng đáng làm cha mẹ." Đinh Hải Hạnh nhìn các con nói.
"À! Vậy phải làm sao ạ?" Tiểu Cửu Nhi lo lắng hỏi: "Cứ nhẫn nhịn như vậy sao?"
"Khi bản thân chưa có năng lực, mẹ luôn nghĩ rằng cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của ngoại lực." Quốc Anh lanh lợi nói: "Không để mẹ bạn ấy biết là được mà."
"Có tiến bộ." Đinh Hải Hạnh khích lệ, gật đầu.
Nghe được khen ngợi, trên mặt Quốc Anh nở nụ cười: "Mẹ, vậy mẹ bảo con phải làm thế nào ạ?"
"Đi hỏi bố con đi!" Đinh Hải Hạnh dứt khoát nói.
"Dạ?" Quốc Anh há hốc miệng, không thể tin được nhìn Đinh Hải Hạnh.
"Nhìn mẹ làm gì? Đi hỏi bố con thì có gì sai à?" Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn Quốc Anh đang ngây ra.
"Không sai ạ." Tiểu Cửu Nhi lập tức gật đầu: "Đợi bố về con sẽ hỏi bố."
"Được rồi, các con làm bài tập đi!" Đinh Hải Hạnh đứng dậy nhường chỗ cho bọn trẻ, nói xong liền xuống lầu.
Đợi Chiến Thường Thắng về, Tiểu Cửu Nhi lập tức chạy đến vây quanh, gọi bố không ngớt.
"Hôm nay Tiểu Cửu Nhi nhiệt tình đến mức khiến người ta chịu không nổi luôn." Chiến Thường Thắng nhìn về phía Đinh Hải Hạnh hỏi: "Có chuyện gì à?"
"Để con tự nói đi." Đinh Hải Hạnh bĩu môi về phía Tiểu Cửu Nhi.
"Chuyện gì thế?" Chiến Thường Thắng kéo Tiểu Cửu Nhi ngồi xuống ghế sô pha hỏi.
Tiểu Cửu Nhi nhanh nhảu kể lại đầu đuôi sự việc, Chiến Thường Thắng nghe xong liền nói: "Anh cứ tưởng chuyện gì to tát lắm. Bảo bác Trình đi, bác ấy sẽ xử lý được."
"Nhưng mẹ còn bảo..." Tiểu Cửu Nhi thuật lại những lời của Đinh Hải Hạnh cho Chiến Thường Thắng nghe.
"Ra là vậy! Anh sẽ nhắc bác Trình của con, bác ấy là người lão luyện trong việc xử lý những chuyện này rồi." Chiến Thường Thắng lập tức nói: "Đảm bảo đứa trẻ đó sẽ không phải chịu ấm ức, cũng sẽ không bị bạn của con đánh mắng nữa."
"Thật ạ?" Tiểu Cửu Nhi nhìn Chiến Thường Thắng với đôi mắt sáng ngời.
"Tất nhiên rồi!" Chiến Thường Thắng gật đầu.
"Bố ơi, bố mau chỉ cho chúng con cách làm đi ạ!" Thương Minh và các em đều sốt sắng hỏi.
Chiến Thường Thắng rất tận hưởng cảm giác được bọn trẻ vây quanh, chờ đợi anh giải quyết vấn đề, cảm thấy vô cùng thành tựu, mặc dù đây là giải quyết vấn đề cho người khác. Anh ngước mắt nhìn Đinh Hải Hạnh đầy biết ơn vì đã cho anh cơ hội này. Anh không hề tin rằng với trí thông minh của Hạnh Nhi, cô lại không nghĩ ra cách giải quyết.