Cao Tiến Sơn đang chuẩn bị tan tầm thì nghe báo cáo từ người lính gác, anh đứng bật dậy, vẻ mặt không thể tin nổi: "Cậu nói cái gì?"
"Đinh Hải Hạnh đồng chí đã lái xe mô tô thùng rời khỏi doanh trại rồi ạ." Người lính lặp lại một lần nữa.
Cao Tiến Sơn mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Cô ấy... cô ấy... biết lái xe sao?"
"Tôi không nhìn nhầm đâu, chính là cô ấy lái xe đi đấy ạ." Người lính đứng nghiêm báo cáo.
Cao Tiến Sơn truy vấn: "Muộn thế này rồi, cô ấy ra ngoài làm gì? Đi đâu?" Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của người lính gác, anh cầm lấy quân mũ đội lên rồi sải bước đi ra ngoài.
Cao Tiến Sơn đi một mạch đến nhà họ Chiến, nhìn ba đứa trẻ đang giặt quần áo liền gọi: "Hồng Anh!"
Ứng Tân Tân nghe tiếng gọi liền vỗ nhẹ vào Hồng Anh, nhìn cô bé quay đầu lại hỏi: "Có chuyện gì thế ạ?"
"Chú Cao đến kìa." Ứng Tân Tân nói với cô bé.
Ba đứa trẻ quay người lại đồng thanh: "Chú Cao."
"Mẹ các cháu đâu?" Cao Tiến Sơn nhìn bọn trẻ hỏi.
"Mẹ nói nhà bác cả có việc nên lái xe mô tô vào thành phố rồi ạ." Hồng Anh chớp chớp mắt trả lời.
"Nhà Quốc Đống thì có việc gì chứ?" Cao Tiến Sơn nhíu mày, "Mẹ các cháu biết lái xe mô tô từ bao giờ thế?"
"Mẹ bảo mẹ thấy anh Bác Đạt lái nên học theo là biết ngay ạ." Hồng Anh thành thật đáp.
Sắc mặt Cao Tiến Sơn tái mét, không nhịn được thốt lên: "Hồ đồ!"
Hồng Anh và các em bị dọa sợ, lo lắng nhìn Cao Tiến Sơn: "Chú Cao!"
"Chắc là đi chưa lâu, các cháu đừng lo, chú đuổi theo bây giờ vẫn còn kịp." Cao Tiến Sơn lập tức nói, rồi dặn dò: "Tự chăm sóc bản thân và trông chừng các em cho tốt." Dặn xong, anh gọi ngay Triệu Thự Quang đang đuổi theo phía sau cùng lái xe đuổi theo.
Lái xe mô tô, nhỡ đâu em dâu xảy ra chuyện gì, anh biết ăn nói thế nào với lão Chiến đây.
&*&
Đinh Hải Hạnh đang chật vật lái chiếc xe mô tô cà tàng này. Loại xe mô tô có thùng bên cạnh rất khó kiểm soát phương hướng, dễ bị chệch tay lái. Lúc nãy cô còn tự tin tràn đầy, giờ chỉ chực lao xuống mương.
Nếu không phải cô có sức lực lớn, gồng mình giữ chặt tay lái thì chiếc xe này quả thực rất khó điều khiển.
"Phạch phạch... phạch..." Đinh Hải Hạnh nhìn chiếc xe đang giảm tốc độ: "Này! Này! Đang gấp rút cứu người đấy, cậu đừng có mà dở chứng lúc then chốt thế chứ." Lời còn chưa dứt, chiếc xe mô tô đã hoàn toàn "đình công".
Đinh Hải Hạnh tức giận vỗ vào bình xăng: "Cậu làm thật đấy à! Tôi vừa mới khen cậu xong đấy."
Cô nhảy xuống xe, nhìn quanh: "Trước không thấy làng, sau không thấy quán, biết làm sao đây?" Cô ngước nhìn trời: "Vẫn chưa tối hẳn."
Trời chưa tối hẳn, nếu tối hẳn thì cô đã trực tiếp lấy phương tiện di chuyển từ trong không gian ra rồi. Đinh Hải Hạnh kiễng chân nhìn quanh, nếu có xe qua đường thì đi nhờ một đoạn cũng tốt.
Hiện nay xe cộ rất hiếm, Đinh Hải Hạnh cũng chỉ nghĩ vậy thôi chứ không dám hy vọng nhiều. Ông trời ưu ái, cô vừa phóng thích tinh thần lực ra thì cảm nhận được một chiếc xe đang chạy tới.
Từ hướng này tới chỉ có xe của doanh trại: "Tốt quá rồi."
Đinh Hải Hạnh đứng giữa đường, nhìn ánh đèn xe từ xa lại gần, điên cuồng vẫy tay.
"Là em dâu!" Cao Tiến Sơn từ xa đã nhìn thấy Đinh Hải Hạnh đứng giữa đường, anh thở phào nhẹ nhõm: "May mà đuổi kịp."
"Két..." Chiếc xe dừng lại, Đinh Hải Hạnh sải bước đến bên cửa sổ, cười tủm tỉm: "Chú Giải phóng quân..."
"Em dâu." Cao Tiến Sơn đẩy cửa xe ra, ngắt lời cô.
"Anh Cao." Đinh Hải Hạnh ngạc nhiên nhìn anh: "Sao anh lại ở đây?"
"Xe mô tô của cô đâu?" Cao Tiến Sơn nhìn cô hỏi.
"Tức chết mất! Đừng nhắc nữa, hỏng giữa đường rồi." Đinh Hải Hạnh sốt sắng hỏi tiếp: "Anh Cao, làm phiền anh đưa em vào thành phố với, cứu người như cứu hỏa ạ."
"Thự Quang, cậu xuống sửa xe đi, sửa xong thì trực tiếp về doanh trại, anh đưa cô ấy vào thành phố." Cao Tiến Sơn nói rồi bước xuống xe.
"Rõ!" Triệu Thự Quang đẩy cửa xe, nhảy từ ghế lái xuống.
"Dụng cụ sửa xe thì có sẵn, nhưng thiếu một cái đèn pin." Đinh Hải Hạnh nhìn họ nói, không có đèn pin thì dù kỹ thuật của Triệu Thự Quang có giỏi đến đâu cũng chịu thua.
Cao Tiến Sơn ngồi vào ghế lái, lấy đèn pin từ dưới bảng điều khiển ném cho Triệu Thự Quang đang mở cửa ghế phụ.
"Dì Đinh, lên xe đi ạ!" Triệu Thự Quang nhận lấy đèn pin nói.
"Cảm ơn." Đinh Hải Hạnh ngồi vào ghế phụ.
"Rầm..." Một tiếng, Triệu Thự Quang đóng cửa xe lại. Cao Tiến Sơn nhìn cậu dặn dò: "Sửa xong xe mô tô về doanh trại thì bảo với dì Phương của cậu là anh đưa em dâu vào thành phố."
"Rõ!"
"Em dâu, bám chắc vào." Cao Tiến Sơn liếc nhìn Đinh Hải Hạnh rồi khởi động xe rời đi.
"Sao thế? Đêm hôm khuya khoắt lại muốn vào thành phố?" Cao Tiến Sơn quan tâm hỏi.
"Chị dâu sắp sinh rồi, em sợ trình độ y tế ở bệnh viện không được như ý." Đinh Hải Hạnh nói một cách ẩn ý.
Cao Tiến Sơn hiểu ngay. Mặc dù Ủy ban Cách mạng đã thành lập, tình hình sản xuất và đời sống trong thành phố đã phục hồi phần nào, nhưng những bác sĩ chuyên môn vẫn chưa được quay lại vị trí công tác. Trình độ y tế của bệnh viện quả thực rất đáng lo ngại!
&*&
Buổi trưa, Thẩm Dịch Linh đang mơ màng ngủ thì cảm thấy phía dưới ướt át, cô giật mình tỉnh giấc: "Mẹ, mẹ ơi."
"Ơi! Mẹ đây, mẹ đây." Mẹ Thẩm vừa nghe tiếng gọi liền chạy vào hỏi: "Sao thế con?"
Đã từng sinh một lần nên Thẩm Dịch Linh rất có kinh nghiệm: "Vỡ ối rồi, con sắp sinh."
"Ông nó ơi, ông nó!" Mẹ Thẩm vội vàng gọi ra bên ngoài.
"Biết rồi, tôi đi mượn xe kéo đây." Hiệu trưởng Thẩm ở bên ngoài đáp ngay.
Mẹ Thẩm thì vội vàng thu dọn những thứ đã chuẩn bị sẵn cho việc sinh nở.
"Linh nhi, để mẹ làm chút gì cho con ăn nhé!" Mẹ Thẩm nhìn cô nói.
"Con vừa ăn cơm xong chưa lâu, chưa đói ạ." Thẩm Dịch Linh lắc đầu.
"Sinh nở còn cần một lúc nữa." Mẹ Thẩm an ủi: "Linh nhi đừng lo nhé! Mẹ chuẩn bị hết cả rồi."
"Mẹ, con không căng thẳng đâu, đâu phải lần đầu sinh." Thẩm Dịch Linh nhìn mẹ Thẩm đang có chút hoảng loạn, cười nói: "Ngược lại mẹ còn trông căng thẳng hơn con đấy ạ."
"Bà nó ơi, xe kéo đến rồi." Hiệu trưởng Thẩm hét lớn ngoài cổng.
"Đến ngay đây." Mẹ Thẩm mang đệm ra ngoài, trải lên xe kéo rồi mới đỡ Thẩm Dịch Linh nằm xuống xe.
Sau đó bà mới đi lấy túi đồ lớn đã thu dọn xong đặt lên xe.
"Đi thôi!" Hiệu trưởng Thẩm cúi người kéo xe.
"Đợi chút, để tôi khóa cửa cái đã." Mẹ Thẩm khóa cửa lớn lại.
Sau đó hai vợ chồng đưa Thẩm Dịch Linh đến bệnh viện.
"Hai người cứ kiểm tra ở đây trước đi, tôi đi tìm Hàn Dĩnh." Mẹ Thẩm đưa Thẩm Dịch Linh đến khoa sản, nhìn cô đang nằm trên giường bệnh và Hiệu trưởng Thẩm đang đứng bên cạnh nói.
"Đi nhanh đi! Đi nhanh đi! Tôi thật sự không yên tâm với bác sĩ ở đây chút nào." Hiệu trưởng Thẩm hạ thấp giọng: "Toàn là mấy cô bé trẻ tuổi ở trường y tá, không biết đã tốt nghiệp chưa nữa, mà dù có tốt nghiệp cũng chưa chắc được tính là bác sĩ, thế mà giờ nhìn phong thái của họ cứ như là bác sĩ thật vậy."