Lời Phong Vô Trần vừa thốt ra, cả Luyện Thuật Thần Cưng lại một lần nữa chấn động.
Vô số cặp mắt mở to, đổ dồn về phía Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần đang nói đùa sao?
Vân Phong Khiếu đã chết, làm sao có thể nói chuyện được?
"Chuyện đó... không thể nào!" Ba người Chu Nham Sơn kinh hồn bạt vía, tim đập loạn xạ.
Chu Nham Sơn hoàn toàn chắc chắn rằng Vân Phong Khiếu đã chết, hơn nữa còn tan thành tro bụi.
Tuyệt đối không thể sống lại!
Sau khi xác định lại lần nữa, ba người Chu Nham Sơn mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Vân Phong Khiếu thực sự sống lại, Chu Nham Sơn và Vương Khôn có lẽ đã bị dọa cho thành người thực vật rồi.
Nhưng lời nói của Phong Vô Trần chỉ khiến mọi người kinh ngạc mà thôi, chẳng ai tin cả.
Ngay cả Vạn Đan các chủ cũng không tin.
Sau cơn chấn động, cung chủ và các trưởng lão Luyện Thuật Thần Cung đều âm thầm lắc đầu.
Họ dĩ nhiên không tin Vân Phong Khiếu có thể hồi sinh.
"Phong Vô Trần, đừng ăn nói lung tung!" Một vị sư thúc giận dữ nói: "Vân Phong Khiếu đã chết rồi, làm sao nói chuyện được?"
"Phong Vô Trần, ngươi có biết mình đang nói gì không? Nếu ngươi có thể khiến Vân sư đệ sống lại, chúng ta đương nhiên vui mừng, nhưng chuyện đó căn bản không thể xảy ra. Đừng phí thời gian và làm trò nữa!" Một đại đệ tử lạnh lùng nói.
"Phong Võ Trần, ngươi có ngụy biện thế nào cũng vô ích, sự thật vẫn là sự thật. Ngươi giết Vân sư đệ, phải đền mạng!” Chu Nham Sơn hung tợn nói.
"Đúng vậy! Đền mạng!" Vương Khôn gào thét, lôi kéo đông đảo đệ tử cùng hô to.
Vân Phong Khiếu đã tan thành mây khói, muốn phục sinh hắn, chỉ có Luyện Thuật Sư cấp cao nhất của Hỗn Độn giới mới làm được.
Phong Vô Trần chỉ là Hỗn Độn Thiên Tiên Luyện Thuật Sư, căn bản không thể khiến người chết sống lại.
Không thể nào, Luyện Thuật Thần Cung có ai tin cho được?
Dĩ nhiên, Phong Vô Trần chăng quan tâm họ có tin hay không.
"Phong Vô Trần, ngươi vừa nói là vì Hỗn Độn Linh Thạch? Chuyện cụ thể là thế nào?" Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung hỏi.
Phong Vô Trần lấy ra những vật liệu luyện khí đã mua ở các cửa hàng, lạnh lùng nói: "Các ngươi tính xem chỗ vật liệu luyện khí này đáng giá bao nhiêu Hỗn Độn Linh Thạch?"
Cung chủ và các trưởng lão Luyện Thuật Thần Cung bắt đầu tính toán.
"Những vật liệu luyện khí này đều là loại bình thường, tất cả cộng lại không đến một trăm Hỗn Độn Linh Thạch." Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung nói.
Đại trưởng lão cau mày hỏi: "Tổng cộng tám mươi ba Hồn Độn Linh Thạch, có gì không đúng sao?”
"Đệ tử Luyện Thuật Thần Cung mỗi tháng đều có không ít Hỗn Độn Linh Thạch để tu luyện, Chu Nham Sơn bọn họ sẽ không lừa ngươi chút Hỗn Độn Linh Thạch này đâu." Một vị sư thúc bênh vực.
"Vậy sao? Nếu là mấy vạn Hỗn Độn Linh Thạch thì sao?" Phong Vô Trần cười lạnh, rồi nói: "Đáng tiếc, giá ta mua không hề rẻ. Diễm Hoàng Kim Sa Thạch, một khối một trăm Hỗn Độn Linh Thạch, hai mươi khối là hai nghìn Hỗn Độn Linh Thạch."
"Tử Kim Huyền Ngọc, một viên là năm trăm Hỗn Độn Linh Thạch, ta mua hai mươi viên là một vạn Hỗn Độn Linh Thạch, cộng thêm những thứ khác, tổng cộng hơn năm vạn Hỗn Độn Linh Thạch, mà chúng chỉ trả ta năm vạn."
Nghe Phong Vô Trần nói, tất cả mọi người kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
Vật liệu luyện khí chưa đến một trăm Hồn Độn Linh Thạch lại bị bán với giá năm vạn Hỗn Độn Linh Thạch?
Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung nghiêm giọng hỏi: "Chu Nham Sơn, có chuyện này không?"
"Cung chủ, hoàn toàn không có chuyện đó, đây đều là Phong Vô Trần bịa đặt, hắn giết Vân sư đệ nên mới vu khống cho chúng ta." Chu Nham Sơn hung hăng nói.
"Đúng vậy! Cung chủ, Phong Vô Trần ngậm máu phun người! Hắn đang nói dối!" Vương Khôn quát to.
Một đại đệ tử nói: "Cung chủ, trưởng lão, Chu sư đệ bọn họ bình thường đều có không ít Hỗn Độn Linh Thạch, không thể nào làm ra chuyện này. Hơn nữa, Chu sư đệ bọn họ không phải loại người tham lam, đệ tử thấy Phong Vô Trần đang ngậm máu phun người, ăn nói hồ đồ."
"Ngậm máu phun người? Ăn nói hồ đồ?" Phong Vô Trần cười lạnh nói: "Năm vạn Hỗn Độn Linh Thạch, ta chi mua được bấy nhiêu đó. Vốn nể mặt Vân đại ca, ta không so đo, tiếc là chúng còn chưa đủ, còn muốn thêm nữa, lợi dụng uy danh của Vân đại ca để tuy hiếp, đòi thêm hai mươi vạn Hồn Độn Linh Thạch. Nhưng cuối cùng, chúng lại giết người điệt khẩu, thủ tiêu chứng cứi”
"Cái gì? Hai mươi vạn?" Mọi người Luyện Thuật Thần Cung lại một lần nữa kinh ngạc.
Hai mươi vạn Hỗn Độn Linh Thạch không phải là một con số nhỏ.
Phong Vô Trần có thể lấy ra hai mươi vạn Hỗn Độn Linh Thạch sao?
Đệ tử Luyện Thuật Thần Cung căn bản không tin.
“Hai mươi vạn Hỗn Độn Linh Thạch?” Chu Nham Sơn cười lạnh nói: "Phong Vô Trần, ít quá, sao ngươi không nói một trăm vạn đi? Nói hai trăm vạn cũng được.”
"Cung chủ, nhẫn trữ vật của chúng ta có thể kiểm tra bất cứ lúc nào." Trương sư đệ vội vàng nói.
Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung ra hiệu cho một đệ tử kiểm tra.
Chỉ một lát sau, đệ tử kia cung kính bẩm báo: "Khởi bẩm cung chủ, không có."
Chu Nham Sơn lạnh lùng nói: "Cung chủ, Phong Vô Trần chỉ muốn vu oan cho chúng ta."
"Quả nhiên là ăn nói hồ đồi Phong Vô Trần! Ngươi đừng hòng nói dối nữa, giết người thì phải đền mạng, hôm nay đừng mơ sống sót rời khỏi đây." Một đại đệ tử phân nộ quát.
Bỏ qua vị đại đệ tử kia, Phong Vô Trần nói tiếp: "Mục đích Vương Khôn tiễn ta xuống núi là để giết ta, sau đó cướp nhẫn trữ vật. Đáng tiếc, thực lực hắn quá yếu, bị ta chém đứt hai tay. Đó là còn nể mặt Luyện Thuật Thần Cung, nếu không, ta đã giết hắn rồi. Nếu không phải Vương Khôn nhắc nhở, ta cũng không thể tin được họ Chu lại dám ra tay với đồng môn. Khi ta quay trở lại, Vân đại ca đã bị giết. Toàn bộ sự việc là như vậy."
"Phong Vô Trần, ngươi nói nhiều hơn nữa cũng vô ích. Ngươi không phải nói Vân sư đệ có thể nói chuyện sao? Ngươi nói là chúng ta giết Vân sư đệ, vậy ngươi đưa ra bằng chứng đi." Chu Nham Sơn cười khẩy, hắn biết Phong Vô Trần không thể đưa ra bằng chứng, nên chẳng hề lo lắng.
"Phong tiểu huynh đệ, nếu ngươi thực sự có bằng chứng, thì mau đưa ra đi." Vạn Đan các chủ vội vàng nói.
Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung nói: "Phong Vô Trần, chuyện này, bổn cung không tin ai cả, nhưng nhất định sẽ truy xét đến cùng. Nếu ngươi thực sự có thể đưa ra bằng chứng, bổn cung tuyệt đối không dễ dàng tha thứ."
"Người chết có thể nói chuyện, bổn thiếu chủ cũng là lần đầu tiên nghe nói, rất tò mò ngươi làm thế nào. Bổn thiếu chủ cũng muốn tận mắt chứng kiến." Một giọng nói có chút ngạo mạn đột nhiên vang lên trong điện.
"Cung chủ, Thiếu chủ Hỗn Độn Vô Thiên Thần Điện đã đến." Một vị đại đệ tử cung kính nói.
Trên không điện, một nam tử anh tuấn mặc gấm vóc hoa lệ màu trắng hiện ra, một luồng khí tức cường hoành lan tỏa.
Người này là Thiếu điện chủ Tô Viêm Phong của Hỗn Độn Vô Thiên Thần Điện.
Người này chính là thiên tài Luyện Thuật Sư muốn đến Luyện Thuật Thần Cung tỷ thí.
Ánh mắt mọi người Luyện Thuật Thần Cung đều hướng lên không trung.
Phong Vô Trần liếc nhìn Tô Viêm Phong, nhận ra Tô Viêm Phong là Hỗn Độn Thần Chủ cảnh Luyện Thuật Sư.
"Vãn bối Tô Viêm Phong, bái kiến Luyện Thuật cung chủ, chư vị trưởng lão." Tô Viêm Phong khách khí chắp tay hành lễ.
"Tô Viêm Phong, cuộc tỷ thí của chúng ta, đợi giải quyết xong chuyện này rồi tiến hành." Đại sư huynh nãy giờ im lặng, chậm rãi lên tiếng.
"Không vấn đề gì." Tô Viêm Phong tự tin cười, ánh mắt nhìn về phía Phong Vô Trần, nói tiếp: "Xem vị huynh đệ kia thi triển thần thông trước cũng không muộn."