Mười một vị Viễn Cổ Thần, bảy vị đã bị trọng thương, thần lực gần như hao cạn.
Bốn vị dị thú Hắc Long Viễn Cổ Thần bị huyết mạch của Phong Vô Trần trấn áp.
Trong tình huống này, mười một vị Viễn Cổ Thần đã không còn sức phản kháng.
Ba trăm khôi lỗi vẫn giữ nguyên sức mạnh đỉnh phong, việc chém giết Viễn Cổ Thần không còn là chuyện đùa.
"Phong Vô Trần, khoan đã! Ngươi đã biết phía sau chúng ta có cường giả Hỗn Độn giới, ngươi còn dám giết chúng ta, ngươi chán sống rồi sao?"
Hình Thiên Viễn Cổ Thần hung hãn hỏi, ánh mắt giết người gắt gao nhìn chằm chằm Phong Võ Trần.
"Nơi này là Bàn Cổ giới, Bàn Cổ giới có thiên địa trật tự, chẳng lẽ Hỗn Độn giới không có sao? Hơn nữa, ta chẳng phải đã giết một tên rồi sao? Các ngươi hủy diệt Trọng Thiên thứ 36 và 35, giết hết các ngươi thì có gì không thể?" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp.
"Thiên địa trật tự?" Hình Thiên Viễn Cổ Thần lộ vẻ khinh thường.
Thấy vẻ mặt khinh thường của Hình Thiên Viễn Cổ Thần, Phong Vô Trần cười lạnh khinh miệt: "Ta không tin tu giả Hỗn Độn giới dám bỏ qua thiên địa trật tự, ta ngược lại muốn xem bọn chúng có dám đến thật không, giết không tha!"
Ba trăm khôi lỗi không chút do dự ra tay, điên cuồng lao về phía mười một vị Viễn Cổ Thần.
"Phong Vô Trần! Ngươi dám!" Thái Âm Viễn Cổ Thần vừa sợ hãi vừa phẫn nộ gào thét.
"Phong Vô Trần! Chúng ta là Viễn Cổ Thần! Ngươi giết chúng ta, ngươi cũng không sống yên đâu!" Thiên Thanh Viễn Cổ Thần hoảng sợ kêu gào.
Hắc Long Viễn Cổ Thần phẫn nộ quát: "Phong Vô Trần, giết chúng ta, ngươi nhất định sẽ hối hận! Bàn Cổ giới nhất định diệt vong!"
Chứng kiến mười một vị cường giả Viễn Cổ Thần hoảng sợ phẫn nộ gào thét, Phong Vô Trần cười lạnh: "Sống cả ngàn vạn năm mà vẫn sợ chết như vậy, đến cả Hình Thiên Chí Tôn cũng không sợ hãi như các ngươi."
Trong chớp mắt, Long Tôn cùng hơn mười khôi lỗi khác đã hung hăng lao đến, sức mạnh khủng bố ngưng tụ.
Ngay lúc này, tại tầng thứ bảy của thứ nguyên không gian, phía trên hư không đen kịt, đột nhiên xé toạc ra một khe hở màu trắng, một luồng khí tức khủng bố vô song lan tỏa ra.
"Ầm ầm ầm!"
Trong nháy mắt, những đòn tấn công hung mãnh của Long Tôn sắp giáng xuống mười một vị Viễn Cổ Thần thì đột nhiên bị một luồng kình khí kinh khủng đánh bay ra ngoài.
"Đến rồi!" Thanh Hư Viễn Cổ Thần và những người khác mừng rỡ, như từ địa ngục trở về thiên đường.
Thấy khe hở màu trắng kia, bọn họ biết cường giả Hỗn Độn giới đã đến cứu.
"Khí tức thật đáng sợ!” Đông Hoàng Chí Tôn nhíu mày sâu.
"Khí tức Hỗn Độn giới!" Nguyên Thủy Chí Tôn ngưng trọng nói: "Hỗn Độn giới quả nhiên đã đến."
"Quả nhiên đã dụ được chúng ra!" Phong Vô Trần hơi cau mày, chợt vung tay, Long Tôn cùng 300 khôi lỗi toàn bộ trở về Thần giới.
Ánh mắt Phong Vô Trần và Bàn Cổ Hi đều hướng về đạo bạch quang kia.
"Phong Vô Trần, ngày tàn của các ngươi đến rồi! Chuẩn bị chết đi là vừa." Hình Thiên Viễn Cổ Thần cười lạnh trêu tức.
Phong Võ Trần liếc nhìn Hình Thiên Viễn Cổ Thần, lạnh lùng nói: "Ngươi có vẻ biết rõ cường giả Hồn Độn giới nhất định sẽ đến cứu các ngươi.
"Ta không biết, nhưng nhiệm vụ của chúng ta chưa hoàn thành, kẻ đứng sau sẽ không bỏ qua cho chúng ta." Hình Thiên Viễn Cổ Thần cười nhạt đáp.
"Nhiệm vụ?" Phong Vô Trần lại nhíu mày, không biết nhiệm vụ mà Hình Thiên Viễn Cổ Thần nói là gì.
Chỉ một lát sau, một thân ảnh từ trong khe nứt màu trắng bước ra.
Người tới là một nam tử trung niên mặc cẩm bào đen, khí thế bành trướng và khí tức khủng bố còn mạnh hơn Cửu Phong chân nhân lúc trước rất nhiều.
Một chân đạp lên hư không, thứ nguyên không gian chấn động dữ đội, nhẹ nhàng bước ra một bước suýt chút nữa khiến thứ nguyên không gian sụp đổ.
Những luồng khí hủy diệt không thể tưởng tượng cuồng quyển ra, tràn ngập cảm giác áp bức mãnh liệt, khiến Phong Vô Trần và Đông Hoàng Chí Tôn khí huyết sôi trào, hộc máu.
Quá mạnh! Mạnh đến mức phi lý!
Trung niên nam tử mặt mày ngạo nghễ, phảng phất trong mắt hắn, tất cả mọi thứ đều là sâu kiến.
Khí phách Duy Ngã Độc Tôn không hề che giấu phóng ra.
Kẻ này mà say xin, chắc chăn cả Hỗn Độn giới sẽ là của hắn.
"Thì ra là hắn! Cái tên khốn kiếp này!" Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú hung hãn nói, đôi mắt vĩ đại lóe lên sát khí khát máu.
Hỗn Độn lão tổ nhíu mày sâu, nghi hoặc nói: "Sao lại là Cổ Hoàng Thần Chủ?"
"Lão tổ, ta đi giết hắn!" Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú nghiến răng giận dữ.
Hỗn Độn lão tổ vội ngăn cản lại, thở dài: "Đừng nóng vội, cứ nhìn kỹ đã."
Nghe Hồn Độn lão tổ nói vậy, dường như không muốn tin người đến lại là Cổ Hoàng Thần Chủ.
"Thuộc hạ tham kiến! Cổ Hoàng Thần Chủ!" Hình Thiên Viễn Cổ Thần và những người khác cung kính quỳ xuống.
Nam tử được gọi là Cổ Hoàng Thần Chủ ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Hình Thiên Viễn Cổ Thần, mặt không biểu cảm nói: "Các ngươi quá khiến bản Thần Chủ thất vọng rồi, cả ngàn vạn năm, một cái Bàn Cổ giới nhỏ bé cũng không hủy diệt được, bản Thần Chủ không biết giữ các ngươi lại để làm gì."
"Cổ Hoàng Thần Chủ bớt giận." Hình Thiên Viễn Cổ Thần hoảng sợ bẩm báo: "Chúng ta năm xưa bị Bàn Cổ phong ấn, nay phá phong ấn mà ra, có thực lực tuyệt đối phá hủy Bàn Cổ giới, nhưng kẻ này có thần lực phi thường đáng sợ, có thể trấn áp Viễn Cổ Thần lực của chúng ta, thuộc hạ không biết đó là loại thần lực gì, hơn nữa hắn còn tu luyện ra Tối Cường Nhục Thân, có Bất Tử Chi Thân."
"Ồ? Tối Cường Nhục Thân? Còn có thể trấn áp thần lực của các ngươi?" Vẻ mặt cuồng ngạo của Cổ Hoàng Thần Chủ lộ vẻ kinh ngạc.
"Cổ Hoàng Thần Chủ, chắc chắn là hắn, hắn cũng là Long tộc.” Hắc Long Viễn Cổ Thần cung kính đáp, chợt giận dữ chi Phong Vô Trần.
Ánh mắt lạnh băng của Cổ Hoàng Thần Chủ quét về phía Phong Vô Trần, chợt cau mày: "Quả nhiên là Tối Cường Nhục Thân, khí tức thần lực phi thường cường đại, bản Thần Chủ lại không nhìn ra là loại thần lực gì."
"Tiểu tử, ngươi là ai? Thần lực từ đâu mà có? Ngươi đã tu luyện Tối Cường Nhục Thân như thế nào?"
Phong Vô Trần nhún vai, cười lạnh nói: "Ta tại sao phải nói cho ngươi biết? Ta thân quen với ngươi lắm sao?"
"Phong Vô Trần! Ngươi dám bất kính với Thần Chủ!" Hắc Long Viễn Cổ Thần phẫn nộ quát.
Hình Thiên Viễn Cổ Thần và những người khác trừng mắt nhìn Phong Võ Trần, nhưng trong lòng lại mừng thầm.
Chọc giận Cổ Hoàng Thần Chủ, Phong Vô Trần hẳn phải chết không nghi ngờ.
"Hắn là Thần Chủ của các ngươi, không phải Thần Chủ của ta, ta tại sao phải cung kính với hắn? Bất kính thì sao! Hỗn Độn giới không có thiên địa trật tự sao?" Phong Vô Trần mặt không đổi sắc nói.
Ngay khi Phong Vô Trần dứt lời, Cổ Hoàng Thần Chủ đã xuất hiện thần không hay quỷ không biết ở bên phải Phong Vô Trần.
"Tiểu tử, ngươi rất cuồng vọng, nhưng ngươi có thể đánh bại đám phế vật này, quả thực có vốn liếng để cuồng vọng."
Cổ Hoàng Thần Chủ lạnh lùng nói: "Nhưng có lẽ ngươi không biết thực lực của bản Thần Chủ, để ta nói cho ngươi biết, nói cho ngươi hay, bản Thần Chủ...”
Lời Cổ Hoàng Thần Chủ còn chưa dứt, Phong Vô Trần đã ngắt lời: "Được rồi, được rồi, ngươi không cần nói nữa, cũng không cần khoe khoang trước mặt ta, ta không muốn biết."
Hình Thiên Viễn Cổ Thần và những người khác đều ngây người.
Phong Vô Trần lại dám nói chuyện với Cổ Hoàng Thần Chủ Hỗn Độn giới như vậy, hoàn toàn không nể nang gì.
Thực sự là không coi Cổ Hoàng Thần Chủ ra gì.
Cổ Hoàng Thần Chủ cũng ngơ ngác.
Phong Vô Trần là kẻ ngốc sao?
Không biết hắn đến từ Hỗn Độn giới?
Không biết hắn là cường giả khủng bố?