"Cuồng vọng đến cực điểm!" Hắc Long Viễn Cổ Thần giận dữ hét.
Phong Vô Trần liếc nhìn Hắc Long Viễn Cổ Thần với ánh mắt lạnh băng, khinh thường nói: "Giết vài con sâu bọ thôi mà, có gì to tát."
Nghe Phong Vô Trần ngông cuồng nói vậy, Đông Hoàng Chí Tôn và Bàn Cổ Hi đều ngây người.
Phong Vô Trần có phải đã quá tự cao rồi không?
Dốc hết sức mới trọng thương được Ma Tinh Viễn Cổ Thần, có cần phải khoe khoang đến thế không?
Còn tận mười hai Viễn Cổ Thần nữa kial
Dứt lời, huyết mạch thần lực bá đạo bùng nổ, tập trung vào Hắc Long Viễn Cổ Thần, Tỳ Hưu Viễn Cổ Thần, Đào Ngột Viễn Cổ Thần và Xích Huyết Viễn Cổ Thần, trấn áp tàn nhẫn huyết mạch của chúng.
Huyết mạch Long Thần tộc của Phong Vô Trần đã được thăng hoa, hoàn toàn đủ sức trấn áp huyết mạch dị thú của đám Hắc Long Viễn Cổ Thần.
"Huyết mạch trấn áp!" Bốn người Hắc Long Viễn Cổ Thần biến sắc, thân thể run rẩy dữ dội.
Áp lực khủng bố như sóng thần ập đến, khiến chúng gần như không thở nổi.
"Huyết mạch áp chế!" Khuôn mặt Hình Thiên Viễn Cổ Thần và những người khác lại thêm vài phần âm trầm.
Ánh mắt hung ác ngập tràn sát khí đều dán chặt vào Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần cười lạnh: "Huyết mạch của các ngươi bị huyết mạch của ta áp chế, thần lực cũng bị ta trấn áp, trước mặt ta không phải sâu bọ thì là gì? Giờ còn thấy ta cuồng vọng sao?"
"Ngươi!" Hắc Long Viễn Cổ Thần tức giận nghiến răng, lòng đầy sát ý hơn bao giờ hết.
"Sao có thể như vậy!" Tỳ Hưu Viễn Cổ Thần giận dữ, mặt nổi đầy gân xanh, máu huyết dường như sắp vỡ mạch mà ra, nhưng lại bất lực.
Dưới song trùng trấn áp của huyết mạch và thần lực, bốn người Hắc Long Viễn Cổ Thần mặt mày trắng bệch, huyết mạch và thần lực phảng phất như mất kiểm soát.
Nếu không phải huyết mạch của bốn người Hắc Long Viễn Cổ Thần đủ mạnh, căn bản không thể chống đỡ lâu đến vậy.
Nhưng đúng lúc này, Hình Thiên Viễn Cổ Thần đột nhiên phát giác ra Kiếm Ý bá đạo, sắc mặt hắn đột ngột biến đổi.
"Ma Tinh, coi chừng sau lưng!" Hình Thiên vội vàng hét lớn.
"Cái gì?" Sắc mặt Ma Tinh Viễn Cổ Thần đột nhiên đại biến, lập tức cảm nhận được tử khí nồng nặc.
Kinh hãi tột độ, Ma Tinh Viễn Cổ Thần bản năng quay đầu lại.
Một đạo năng lượng kiếm Kiếm Ý bá đạo khủng bố, đột ngột xuất hiện từ phía bên phải không gian của Ma Tinh Viễn Cổ Thần, hung hăng oanh kích về phía hắn.
Nhưng ngay khi Ma Tinh Viễn Cổ Thần vừa nhìn lại, năng lượng kiếm Kiếm Ý đột nhiên biến mất.
"Biến mất rồi!" Khuôn mặt Ma Tinh Viễn Cổ Thần lần nữa đại biến.
"Đã muộn rồi!" Thanh âm lạnh băng của Phong Vô Trần đột nhiên vang lên bên tai Ma Tinh Viễn Cổ Thần.
"Xoetl”
Ngay khi Ma Tinh Viễn Cổ Thần quay đầu nhìn về phía năng lượng kiếm Kiếm Ý, Phong Vô Trần đã quỷ dị xuất hiện trước mặt hắn, Long Thần Kiếm trực tiếp xuyên thủng trái tim Ma Tinh Viễn Cổ Thần.
Lực lượng kiếm quang bá đạo trực tiếp phá hủy nguyên thần của Ma Tinh Viễn Cổ Thần.
"Phong Vô Trần!" Hình Thiên và Thanh Hư Viễn Cổ Thần quá sợ hãi, tất cả đều trừng lớn mắt nhìn.
Ngay cả Hình Thiên Viễn Cổ Thần cũng không ngờ rằng, công kích của năng lượng kiếm Kiếm Ý lại là nghi binh!
Phong Võ Trần cười lạnh nói: "Việc trấn áp huyết mạch của đám Hắc Long Viễn Cổ Thần chỉ là để phân tán sự chú ý của các ngươi, đồng thời cũng phân tán sự chú ý của chúng, tránh cho chúng ra tay ngăn cản. Công kích Kiếm Ý là để khiên ngươi khủng hoảng, mất đi phán đoán. Ngươi vốn đã bị trọng thương, giết ngươi sẽ bớt đi một cường địch.”
Dứt lời, Phong Vô Trần rút Long Thần Kiếm ra.
"Ngươi..." Ma Tinh Viễn Cổ Thần không thể tin được nhìn Phong Vô Trần.
Ma Tinh Viễn Cổ Thần ngã xuống, sinh mệnh khí tức nhanh chóng biến mất.
"Bản tọa lại chết dưới tay một kẻ hậu bối... Sao có thể như vậy..." Ma Tinh Viễn Cổ Thần không thể ngờ rằng, một cường giả Viễn Cổ Thần lại chết dưới kiếm của Phong Vô Trần.
Ma Tỉnh Viễn Cổ Thần vồ cùng không cam lòng, nhưng tất cả đã quá muộn.
"Khí tức của Ma Tinh biến mất..." Tướng Thần Viễn Cổ Thần ngốc trệ nói, căn bản không thể tin được.
Thái Âm Viễn Cổ Thần ngơ ngác nói: "Ma Tinh bị giết rồi... Cái này..."
Khuôn mặt Hình Thiên Viễn Cổ Thần cũng hóa đá.
Ma Tinh dù sao cũng là Viễn Cổ Thần!
Sao có thể bị một hậu bôi Bàn Cổ giới tiêu diệt?
"Ma Tinh Chí Tôn bị giết rồi..." Đông Hoàng Chí Tôn và Bàn Cổ Hi đều trợn tròn mắt.
Khí tức của Ma Tinh Viễn Cổ Thần đã hoàn toàn biến mất.
"Giết một con sâu bọ thôi mà, đâu cần kinh hãi vậy chứ?" Nhìn vẻ mặt kinh hãi của đám Hình Thiên Viễn Cổ Thần, Phong Vô Trần nhếch miệng cười lạnh.
"Ầm!"
Nghe Phong Võ Trần nói vậy, ngọn lửa giận trong lòng đám Hình Thiên Viễn Cổ Thần lập tức bùng nổ.
"Ông ông!"
Ngọn lửa giận ngút trời của đám Viễn Cổ Thần, thần lực hủy diệt và sát khí đáng sợ bùng phát, đôi mắt dường như phun ra lửa.
"Thằng nhãi ranh! Ngươi liên tục vũ nhục chúng ta, còn dám giết Viễn Cổ Thần! Hôm nay bản tọa sẽ nghiền xương ngươi thành tro!" Tướng Thần Viễn Cổ Thần điên cuồng gào thét, Viễn Cổ Thần lực khủng bố bùng phát toàn lực.
"Phong Vô Trần! Không giết ngươi, bản tọa thề không làm người!" Thiên Thanh Viễn Cổ Thần nghiến răng gào thét, hai mắt tràn đầy tơ máu.
Thái Âm Viễn Cổ Thần giận dữ hét: "Cùng lên, giết thằng nhãi này!”
"Ông ông!"
Một cỗ thần lực khủng bố bộc phát, khí thế cuồng bạo cực kỳ khủng bố, gần như muốn phá tan không gian thứ nguyên tầng thứ bảy.
Đáng sợ nhất là Hình Thiên Viễn Cổ Thần.
Đông Hoàng Chí Tôn và Bàn Cổ Hi đều bị uy áp khí thế bá đạo vô cùng chấn nhiếp, cảm giác như có một tinh cầu đè nặng lên người.
Hình Thiên Viễn Cổ Thần thò tay chộp lấy một cây búa lớn, hung ác nói: "Phong Võ Trần, không thể không nói, thần lực của ngươi phi thường cường đại, có thể trấn áp thần lực của chúng ta, nhưng lực lượng chênh lệch không phải thần lực của ngươi có thể bù đắp."
"Động thủ!" Hắc Long Viễn Cổ Thần điên cuồng gào thét, dù huyết mạch và thần lực bị trấn áp cũng không hề sợ hãi.
Hình Thiên Viễn Cổ Thần cầm Cự Phủ dẫn đầu xông lên, Thanh Hư Viễn Cổ Thần và những người khác liên tiếp xuất thủ.
"Đối phó một kẻ hậu bối mà lại lấy nhiều đánh ít! Các ngươi đám lão bất tử này còn biết xấu hổ không?" Vô Song Chí Tôn tức điên, nổi giận mắng lên.
Huyền Chiến lão tổ cố nén uy áp khủng bố, nghiến răng mắng: "Cái thứ Viễn Cổ Thần chó má gì! Đã biết lấy nhiều đánh ít! Bản lão tổ khinh bỉ các ngươi!"
"Câm miệng!" Tỳ Hưu Viễn Cổ Thần gào thét.
"Cùng tiến lên sao?" Khóe miệng Phong Vô Trần hơi nhếch lên, cười lạnh nói: "Cũng tốt, dù sao ta cũng không thiếu người giúp đỡ."
"Giúp đỡ? Chỉ bằng bọn phế vật này sao?" Huyền Không Viễn Cổ Thần giận dữ hét, căn bản không thèm để Đông Hoàng Chí Tôn vào mắt.
"Giết mấy con sâu bọ các ngươi, còn chưa cần sư tôn bọn họ ra tay." Phong Vô Trần cười lạnh nói, đôi mắt lóe lên sát khí tàn nhẫn.
"Vút vút vút!"
Ngay khi Phong Võ Trần đứt lòi, đột nhiên có mấy trăm bóng đen lách mình xuất hiện, mỗi một bóng đen đều tản ra thần lực bá đạo phi thường khủng bố.
Mỗi một khí tức thần lực khủng bố của bóng đen cũng chỉ yếu hơn Phong Vô Trần một chút mà thôi.
Chứng kiến mấy trăm bóng đen này, Hình Thiên Viễn Cổ Thần và những người khác lập tức tràn đầy khiếp sợ và không thể tin được.
Mấy trăm người đều vượt qua thực lực đỉnh phong Bàn Cổ cảnh!
"Cái này... Đây là khôi lỗi!" Hình Thiên Viễn Cổ Thần kinh hãi nói.