Phong Võ Trần chém giết Huyết Sát, đã trở thành cường giả mạnh nhất Bàn Cổ giới.
Dù là Bàn Cổ Hi cùng trăm vị Chí Tôn tu vi đạt tới Bàn Cổ cảnh đỉnh phong, thực lực cũng không địch lại Phong Vô Trần.
Vạn Cổ Thần Lực, Thái Dương Nhãn khủng bố, bọn hắn đều đã tận mắt chứng kiến.
"Chư vị, 36 trọng thiên đã khôi phục, kính mời đến Cổ Thần Các làm khách." Huyền Chiến lão tổ cao hứng nói.
Bàn Cổ Hi cười lớn: "Bổn tọa đã mấy trăm vạn năm không đến Cổ Thần Các, vừa hay dịp này đi xem."
Đại chiến kết thúc, các thế lực lớn lục tục rời đi.
Bàn Cổ giới khôi phục bình tĩnh.
Tin tức về trận chiến đỉnh phong ở Bàn Cổ giới cũng bắt đầu lan truyền.
...
Thứ nguyên không gian tầng thứ bảy.
"Đại chiến đã kết thúc rồi sao? Vừa rồi chuyện gì xảy ra, vì sao ta không thể nhìn thấy 36 trọng thiên?" Đông Hoàng Chí Tôn nghỉ hoặc.
Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú xuất hiện, thiết lập kết giới phong tỏa cường đại, Đông Hoàng Chí Tôn không thể nhìn thấy cũng là điều dễ hiểu.
Đông Hoàng Chí Tôn không hề hay biết sự tồn tại của Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú.
Càng không biết đến sự tồn tại của Hỗn Độn lão tổ.
Nếu không vì có chuyện trọng yếu, Đông Hoàng Chí Tôn đã không bỏ qua Hỗn Độn lão tổ cùng Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú.
"36 trọng thiên đã khôi phục, Huyết Sát khí tức biến mất, thực lực Phong Vô Trần quả nhiên đáng sợ." Đông Hoàng Chí Tôn lẩm bẩm.
"Đông Hoàng Chí Tôn, đại chiến ở Bàn Cổ giới nhiều lần trùng kích phong ấn Bàn Cổ, hiện tại đã ngày càng suy yếu, thứ nguyên lực lượng của ngươi không thể áp chế chúng ta được bao lâu nữa đâu. Với Thái Cổ Chí Tôn thần lực của chúng ta, rất nhanh sẽ xông phá phong ấn." Một giọng nói già nua vang lên.
Đông Hoàng Chí Tôn cau mày, lạnh lùng nói: "Dù ta chết, cũng không cho các ngươi thoát ra. Các ngươi đừng quên, Bàn Cổ giới đã xuất hiện một cường giả có thực lực trên ta."
"Thực lực của chúng ta chẳng phải đều trên ngươi sao? Kẻ mạnh nhất Bàn Cổ giới kia, có thể chống lại mười ba Viễn Cổ Thần chúng ta sao?" Một giọng nói khác khinh thường vang lên.
"Chỉ cần ta còn sống, các ngươi đừng hòng ra được!" Đông Hoàng Chí Tôn hung ác nói, thứ nguyên thần lực bá đạo không ngừng rót vào phong ấn.
“Ha hai Chi bằng chút thần lực ấy của ngươi, còn muốn khôi phục lực lượng phong ấn Bàn Cổ? Ngươi chăng qua chỉ là tỉnh khí Bàn Cổ biến thành, tu luyện ngàn vạn năm mới đạt tới tu vi hôm nay. Trong rnắt ta, ngươi chăng khác nào sâu kiến." Một Viễn Cổ Thần khác khinh miệt.
"Đông Hoàng tiểu quỷ, nhục thể của chúng ta đã khôi phục gần như hoàn toàn. Đừng nói lực lượng của ngươi, dù là lực lượng của Bàn Cổ, cũng không ngăn được chúng ta. Thực lực của chúng ta đã vượt qua Bàn Cổ năm đó! Chúng ta mới là Vạn Giới chi chủ!" Lại một Viễn Cổ Thần cười lạnh.
"Đông Hoàng tiểu quỷ, nếu ngươi thả chúng ta ra ngoài ngay bây giờ, có lẽ còn có thể tha cho ngươi một mạng. Nếu không, đến khi chúng ta phá phong ấn, kẻ đầu tiên bị giết chính là ngươi!" Một Viễn Cổ Thần phẫn nộ quát.
Đông Hoàng Chí Tôn giận dữ hét: "Câm miệng hết đi! Muốn giết ta, đợi các ngươi ra được rồi nói!"
"Phong ấn của Bàn Cổ Chí Tôn đã chịu trùng kích mạnh, khiến lực lượng phong ấn suy yếu không ít, thần lực của ta không thể khôi phục phong ấn được nữa." Đông Hoàng Chí Tôn thầm nghĩ.
Trong lòng Đông Hoàng Chí Tôn vô cùng lo lắng.
Trong trận phong ấn, chính là mười ba Viễn Cổ Thần trước khi Bàn Cổ khai thiên lập địa.
Mỗi một Viễn Cổ Thần đều có thực lực gần với Bàn Cổ Chí Tôn, vô cùng khủng bố.
Thực lực của Viễn Cổ Thần mạnh, tuyệt không phải Yêu Hồn và Huyết Sát có thể so sánh.
Trước khi Bàn Cổ khai thiên lập địa, mười ba Viễn Cổ Thần đã là cảnh giới đỉnh phong của Bàn Cổ giới.
Năm đó bọn hắn tranh đoạt quyền khai thiên lập địa với Bàn Cổ Chí Tôn, muốn trở thành Vạn Giới chi chủ.
Đáng tiếc năm đó thực lực của bọn hắn không bằng Bàn Cổ Chí Tôn, sau khi bị thương trong đại chiến, bị Bàn Cổ Chí Tôn phong ấn vào không gian thứ nguyên tầng thứ bảy.
Một khi đã phong ấn là ngàn vạn năm.
Trong ngần ấy thời gian, có thể tưởng tượng, thực lực của mười ba Viễn Cổ Thần đã đạt đến cảnh giới khủng bố đến mức nào.
"Đông Hoàng tiểu quỷ, ta đã cho ngươi cơ hội, tiếc là ngươi không biết trân trọng." Một Viễn Cổ Thần cười lạnh: "Phong ấn Bàn Cổ đã không còn uy hiếp được chúng ta nữa, chúng ta đủ sức cưỡng ép phá phong ấn!"
"Cái gì?” Sắc mặt Đông Hoàng Chí Tôn lập tức đại biến.
Một khi mười ba Viễn Cổ Thần thật sự phá phong ấn, Bàn Cổ giới chắc chắn sẽ bị hủy diệt, sinh linh đồ thán!
Bởi vì đây là thế giới do Bàn Cổ Chí Tôn khai phá!
Mười ba Viễn Cổ Thần tuyệt đối sẽ không chấp nhận điều đó, bọn hắn chỉ muốn hủy diệt Bàn Cổ giới, mở ra thế giới thuộc về riêng mình!
Hủy diệt thế giới hay mở thế giới, đối với bọn hắn mà nói, đều không khó.
"Ông ông!"
Thứ nguyên không gian đột nhiên chấn động kịch liệt, không gian hắc ám đột nhiên bùng nổ ánh sáng vàng rực rỡ.
Đó là một pháp trận phong ấn cực lớn trăm vạn trượng!
Phong ấn trận Bàn Cổ!
Ánh hào quang rực rỡ của phong ấn trận bao phủ toàn bộ không gian thứ nguyên tầng thứ bảy, một lực lượng phong ấn vô cùng khủng bố bạo phát ra.
Ngoài phong ấn trận, còn có mười ba luồng thần lực bá đạo kinh khủng hơn lan tràn ra.
Thần lực của mười ba Viễn Cổ Thần!
"Hỏng rồi! Bọn chúng đang cưỡng ép phá phong ấn!" Sắc mặt Đông Hoàng Chí Tôn lại biến đổi lớn, vội vàng toàn lực thúc dục thứ nguyên thần lực trấn áp.
"Đông Hoàng tiểu quỷ, ngươi chống đỡ được sao?" Một Viễn Cổ Thần khinh thường cười lạnh.
"Thứ nguyên phong bạo!" Đông Hoàng Chí Tôn chắp tay trước ngực, gầm lên giận dữ.
Thần lực khủng bố lập tức ngưng tụ thành một cơn phong bạo cực lớn trăm vạn trượng, trực tiếp bao phủ phong ấn trận, không ngừng tăng cường phong ấn trận.
"Đông Hoàng tiểu quỷ, thứ nguyên phong bạo của ngươi không làm gì được chúng ta đâu." Một Viễn Cổ Thần khinh thường nói.
"Ông ông!"
Thần lực của mười ba Viễn Cổ Thần điên cuồng trùng kích, thứ nguyên phong bạo của Đông Hoàng Chí Tôn đã không thể áp chế được nữa.
Lực lượng của phong ấn trận Bàn Cổ không ngừng suy yếu.
"Hỏng rồi! Phong ấn trận chỉ sợ không trụ được nửa tháng!” Đông Hoàng Chí Tôn hoảng hốt.
Chỉ một lát sau, thứ nguyên phong bạo của Đông Hoàng Chí Tôn biến mất.
Đông Hoàng Chí Tôn hét lớn một tiếng, điên cuồng ngưng tụ thứ nguyên lực lượng không gian, không ngừng rót vào trong phong ấn trận, điên cuồng tăng cường lực lượng phong ấn trận.
Nhưng điều khiến Đông Hoàng Chí Tôn không thể tin được là, lực lượng vừa rót vào, rất nhanh đã bị tiêu hao!
"Thứ nguyên thần lực mà đòi chống lại Viễn Cổ Thần lực của chúng ta?" Một Viễn Cổ Thần cười nham hiểm: "Đợi chúng ta phá phong ấn, ta sẽ là kẻ đầu tiên giết ngươi!"
"Thần lực của bọn chúng rõ ràng trở nên cường đại đến vậy, chỉ sợ nửa tháng cũng không chịu đựng nổi!” Trong lòng Đông Hoàng Chí Tồn càng thêm khiếp sợ.
"Ông ông!"
"Phốc!"
Lực lượng của mười ba Viễn Cổ Thần điên cuồng trùng kích, thần lực hủy diệt đã từ trong phong ấn trận không kiêng nể gì lan tràn ra, tàn phá không gian thứ nguyên tầng thứ bảy một cách vô tình, còn Đông Hoàng Chí Tôn vì không đủ sức ngăn cản, mà bị chấn đến thổ huyết.
Đông Hoàng Chí Tôn cắn răng chống đỡ, dù phải liều mạng, cũng quyết không để bọn chúng phá phong ấn mà ra.
Một Viễn Cổ Thần khác hưng phần cười to: "Hạ hat Bàn Cổi Ngươi thấy rồi chứ? Phong ấn trận của ngươi trói không được chúng ta, mười ba Viễn Cổ Thần chúng ta sắp phá phong ấn của ngươil”
"Bàn Cổ! Cái Bàn Cổ giới do ngươi mở ra! Không còn cần thiết tồn tại nữa rồi!" Một Viễn Cổ Thần điên cuồng gào thét, phát tiết ngọn lửa giận ngàn vạn năm trong lòng.