“Cái gì?”
Lời Chu sư huynh vừa thốt ra, sắc mặt toàn bộ người của Luyện Thuật Thần Cung đều đồng loạt biến sắc.
Trong khoảnh khắc, cả Luyện Thuật Thần Cung dường như bị đóng băng, mọi người đứng im như tượng đá.
Vân Phong Khiếu bị giết!
"Điều này... không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Phong huynh đệ sao có thể giết Vân sư đệ?" Lý đại ca ngây người lắc đầu, không thể tin được.
Ánh mắt hung ác quét về phía Chu sư huynh, Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Họ Chu, ngươi thật thông minh, đúng là kẻ cắp la làng.”
"Phong Vô Trần, ta thật mù mắt rồi! Không ngờ ngươi lại là loại súc sinh! Ngươi giết Vân sư đệ, hôm nay ngươi phải chết!" Chu sư huynh giận dữ mắng, bộ dạng hung tợn như ác hổ.
Vẻ mặt dữ tợn của Chu sư huynh không thể là giả, hắn thật sự muốn giết Phong Vô Trần.
Chu sư huynh cũng không ngờ, Vương Khôn lại bị Phong Vô Trần phản sát.
"Đúng vậy! Phong Vô Trần, đừng hòng sống sót rời khỏi Luyện Thuật Thần Cung!" Trương sư đệ phẫn nộ quát.
"Chu Nham Son, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Ngươi nói rõ cho Bổn cung!” Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung tức giận hỏi, mặt mày vô cùng khó coi.
"Khởi bẩm cung chủ, Phong Vô Trần nói muốn mua tài liệu luyện khí, Vân sư đệ liền dẫn hắn đi. Ai ngờ Phong Vô Trần lại thừa lúc các sư huynh tỷ tỷ thí luyện đan, phần lớn đệ tử đều đi xem, hắn liền muốn trộm tài liệu luyện khí, còn giết cả Vân sư đệ."
Chu Nham Sơn vẻ mặt bi phẫn nói: "Ban đầu Vương sư đệ phát hiện, Phong Vô Trần không biết lấy đâu ra sức mạnh, chặt đứt hai tay của Vương sư đệ. Thấy chúng ta chạy đến, hắn liền bắt Vương sư đệ đi."
"Vân sư đệ đối với hắn tốt như vậy, Phong Vô Trần lại ra tay sát hại, quả thực là súc sinh!"
"Đúng vậy! Cung chủ, chính Phong Vô Trần giết Vân sư đệ, chắc chắn 100%, ta cùng Chu sư huynh và Vương sư huynh tận mắt chứng kiến!" Trương sư đệ phụ họa, nói dối mà mặt không đỏ.
"Cung chủ, trưởng lão, lòi Chư sư huynh và Trương sư đệ nói đều là thật, thần lực của Phong Võ Trần có thể áp chế thần lực của ta, nếu không ta đã không bị hắn chặt đứt hai tay! Cung chủ, mau giết hắn!" V ương Khôn bị chém đút hai tay phần nộ gào thét.
"Phong Vô Trần, ngươi thật to gan lớn mật! Dám giết đệ tử của Luyện Thuật Thần Cung ta!" Một vị sư thúc lập tức tức điên, gào thét về phía Phong Vô Trần, sát khí ngập trời.
"Phong Vô Trần, không ngờ ngươi lại là loại tiểu nhân hèn hạ này, chúng ta thật sự nhìn lầm ngươi rồi! Luyện Thuật Thần Cung còn coi ngươi là bạn đối đãi!" Một vị sư thúc khác phẫn nộ quát.
"Phong Vô Trần, ngươi còn có phải là người không? Vân sư đệ coi ngươi là bạn, ngươi lại giết hắn!"
"Lẽ nào lại như vậy! Khinh người quá đáng! Giết Vân sư đệ, còn chặt đứt hai tay Vương sư đệ! Quả thực không coi Luyện Thuật Thần Cung chúng ta ra gì!"
"Chúng ta thật mù mắt rồi! Cung chủ, mau giết Phong Vô Trần, báo thù cho Vân sư đệt”
"Lần đầu tiên Phong Vô Trần đến, ta đã thấy hắn không vừa mắt rồi, quả nhiên là súc sinh, Vân sư đệ chắc hối hận lắm."
Dưới sự phối hợp của ba Ảnh Đế Chu Nham Sơn và Vương Khôn, đệ tử Luyện Thuật Thần Cung đều bùng nổ, lửa giận ngút trời, chửi bới liên tục.
Hình tượng người tốt của Phong Vô Trần lập tức sụp đổ.
"Phong Vô Trần, ngươi còn gì để nói?" Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung nhìn Phong Vô Trần hỏi, mặt mày càng thêm khó coi.
“Hạ cung chủ, thuộc hạ không cho rằng là Phong Vô Trần gây ra." Vạn Đan các chủ vội vàng mở miệng.
"Hừ! Không phải Phong Vô Trần thì còn ai vào đây? Chẳng lẽ Luyện Thuật Thần Cung chúng ta lại có kẻ tàn sát đồng môn sao?" Một vị sư thúc giận dữ nói, hiển nhiên chỉ tin đệ tử Luyện Thuật Thần Cung, sẽ không tin Phong Vô Trần.
"Nếu là Phong Vô Trần gây ra, hắn đã bắt Vương Khôn đi, sao không trốn? Vừa rồi Phong Vô Trần rống giận, rõ ràng là nhằm vào Chu Nham Sơn." Vạn Đan các chủ nói tiếp.
"Vạn Đan các chủ nói rất đúng." Đại trưởng lão khẽ gật đầu.
Vạn Đan các chủ lại nói: "Phong Vô Trần trộm tài liệu luyện khí? Căn bản không thể nào, cung chủ, chư vị trưởng lão, nhất định có uẩn khúc khác, Chu Nham Sơn bọn họ có vấn đề!"
Vạn Đan các chủ biết rõ thân phận khủng bố của Phong Vô Trần, tự nhiên sẽ không tin Phong Võ Trần lại đi trộm những tài liệu luyện khí bình thường của Luyện Thuật Thần Cung.
Nhưng cao tầng Luyện Thuật Thần Cung lại không biết thân phận của Phong Vô Trần, bọn họ tự nhiên không thể chỉ nghe lời một phía.
"Phong Vô Trần, ngươi nói xem chuyện gì xảy ra." Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung hỏi.
"Ta nói không có sức thuyết phục, cũng không thể chứng minh điều gì, mặc kệ ta nói gì, Luyện Thuật Thần Cung cũng có người sẽ không tin ta." Phong Vô Trần mặt không biểu cảm nói, ánh mắt hung ác gắt gao nhìn chằm chằm Chu Nham Sơn.
Chu Nham Sơn cười lạnh, đắc ý liếc nhìn Phong Vô Trần.
Vân Phong Khiếu đã chết, chết không đối chứng, Chu Nham Sơn căn bản không sợ ai nghi ngờ hắn.
"Phong Vô Trần, ngươi nói không sai, không ai tin ngươi, ngươi cứ chờ chết đi." Vương Khôn thấp giọng cười lạnh, trong lòng hả hê vô cùng.
"Xùy!"
"A!"
Long Thần Kiếm của Phong Vô Trần hung hăng đâm xuống, xuyên thủng bả vai Vương Khôn, đau đớn kịch liệt khiến Vương Khôn kêu thảm thiết như tiếng lợn bị cắt tiết.
Ánh mắt hung ác liếc nhìn Vương Khôn đang đắc ý, Phong Võ Trần lạnh lùng nói: "Ngươi tưởng rằng ở Luyện Thuật Thần Cung, ta sẽ không đám giết ngươi?”
"Phong Vô Trần, ngươi đừng quá đáng!" Một vị đại đệ tử lạnh lùng nói, thực sự không quen nhìn thái độ hung hăng càn quấy của Phong Vô Trần.
"Các ngươi không biết chân tướng, bây giờ nói ta quá phận, còn quá sớm!" Phong Vô Trần mạnh mẽ đáp trả.
"Chân tướng là gì? Chẳng lẽ ngươi muốn nói giết Vân sư đệ là Chu Nham Sơn bọn họ? Chặt đứt hai tay Vương sư đệ cũng là Chu Nham Sơn bọn họ?" Một vị đại đệ tử trầm giọng hỏi.
"Phong tiểu huynh đệ, ngươi cứ nói, lão phu tin ngươi." Vạn Đan các chủ mở miệng nói.
Lý đại ca lớn tiếng nói: Phong huynh đệ, ta cũng tin ngươi!”
"Lý sư đệ, lời này của ngươi là có ý gì?" Một vị đại đệ tử ánh mắt hung ác đột nhiên quét qua, khiến Lý đại ca lập tức ngậm miệng lại.
"Các ngươi nói không sai, người giết Vân Phong Khiếu, chính là họ Chu, còn thủ tiêu chứng cứ. Tay của Vương Khôn là ta chặt, hắn tiễn ta xuống núi, mục đích là muốn giết ta, chỉ tiếc hắn quá yếu." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
Một vị đại đệ tử lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, ngươi cho rằng chúng ta sẽ tin ngươi sao?"
"Phong Vô Trần, đến lúc này, ngươi còn nói dối, ngươi tưởng ai sẽ tin? Ngươi nói nhiều hơn nữa, cũng chỉ là muốn che giấu chân tướng, Luyện Thuật Thần Cung tuyệt đối không tàn sát đồng môn!" Chu Nham Sơn phẫn nộ quát.
"Đúng vậy! Luyện Thuật Thần Cung tuyệt đối không tàn sát đồng môn! Phong Vô Trần, ngươi có gan giết người, không có gan thừa nhận sao?” Vương Khôn phẫn nộ quát.
"Vương Khôn vì sao phải giết ngươi?" Cung chủ Luyện Thuật Thần Cung hỏi.
"Bởi vì Hỗn Độn Linh Thạch." Phong Vô Trần đáp.
"Hỗn Độn Linh Thạch?" Chu Nham Sơn cười lạnh nói: "Phong Vô Trần, ngươi có thể bịa chuyện ngu ngốc hơn được không? Muốn kiếm cớ cũng phải tìm một cái hợp lý hơn chút đi."
"Họ Chu, ngươi đừng đắc ý, ngươi thực sự cho rằng ta không có chứng cứ sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Người chết quả thực không thể chứng minh điều gì, nhưng nếu là người sống thì sao? Lời Vân Phong Khiếu nói, các ngươi chắc là tin chứ?"