"Phốc!"
Hoắc Lâm gào thét, hứng trọn một quyền hung ác của Liễu Thanh Dương. Một tiếng nổ vang, Hoắc Lâm phun máu tươi, thân hình bay ra xa hơn mười thước.
"Thiếu chủ!" Hộ vệ Hoắc gia kinh hãi, đội ngũ đón dâu trở nên hỗn loạn.
Chú rể bị đánh trọng thương, vậy còn bái đường thành thân kiểu gì?
"Tự cho là đúng! Đúng là ếch ngồi đáy giếng!" Liễu Thanh Dương lạnh lùng nói.
Mọi người xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm!
Liễu Thanh Dương không chỉ dám đánh Hoắc Lâm, mà còn dám vũ nhục hắn trước mặt mọi người!
"Hắn dám ngông cuồng như vậy! Đánh cả Hoắc thiếu chủ, còn dám sỉ nhục!"
"Quá ngông cuồng rồi! Dám nhục mạ Hoắc thiếu chủ là ếch ngồi đáy giếng!"
"Bọn chúng không biết chữ 'chết viết như thế nào à? Không biết thực lực của Hoắc gia sao? Không biết thực lực của tứ đại gia tộc Đông Vân thành sao?”
Đám đông kinh hãi trước sự ngông cuồng của Phong Vô Trần và những người khác. Họ biết tội Hoắc gia sẽ phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp như thế nào.
Chỉ cần một mệnh lệnh của Hoắc Lâm, Phong Vô Trần và đồng bọn có thể chôn xác tại Đông Vân thành!
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau về gọi người!" Bị thương, Hoắc Lâm nổi giận gào thét.
Ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Hoắc Lâm, Liễu Thanh Dương cười lạnh: "Chịu đòn ghê nhỉ."
"Xú tiểu tử, đừng hòng sống sót! Phong tỏa thành cho ta!" Hoắc Lâm hưng ác gào lên, khuôn mặt đữ tợn, gân xanh nổi đầy trán.
"Khục khục..." Liễu Phong ho khẽ hai tiếng, dần dần hồi phục.
"Ngươi không sao chứ?" Liễu Thanh Dương đỡ Liễu Phong vừa tỉnh lại, hỏi.
"Các ngươi là ai?" Liễu Phong nghi hoặc nhìn Liễu Thanh Dương và những người khác.
Liễu Phong chắc chắn, hắn không hề quen biết bọn họ.
“Người xa lạ." Liễu Thanh Dương đùa cợt.
"Liễu Phong!" Từ trong kiệu hoa, một tiếng gào hoảng loạn của nữ tử vang lên.
"Dung Nhi!" Liễu Phong nghe vậy, lập tức kích động, nhưng vừa định động đậy, cơn đau kịch liệt lan khắp toàn thân.
Liễu Phong bị thương quá nặng, nếu không có đan dược hồi phục, đừng nói động, đến tỉnh cũng còn chưa tỉnh lại.
"Ngươi bị thương nghiêm trọng, đừng lộn xộn." Liễu Thanh Dương vội ngăn lại, đặt tay lên vai Liễu Phong, ra hiệu hắn đừng nhúc nhích.
"Phong ca ca, kiệu hoa có vấn đề, kiệu hoa làm sao có thể vây khốn được Nguyên Đan cảnh tam trọng?” Lăng Tiêu Tiêu nhíu mày.
Phong Vô Trần gật đầu, liếc nhìn Liễu Phong, bình thản nói: "Hắn không nói dối, xem ra là người mình yêu bị người khác cưỡng ép chiếm đoạt, khó trách hắn liều chết ngăn cản."
"Đồ vô sỉ!" Miêu Thanh Thanh mắng.
"Bọn chúng thật sự không sợ chết sao?" Hộ vệ Hoắc gia đã trở về gọi người, thấy Phong Vô Trần và những người khác vẫn chưa rời đi, đám đông dường như bắt đầu hiểu ra điều gì.
Tin tức nhanh chóng truyền về Hoắc gia.
Nghe tin chú rể bị đánh, còn có người cướp đâu, mọi người kinh hãi.
"Lẽ nào lại có chuyện như vậy!" Gia chủ Hoắc gia, Hoắc Duyên An, tức giận, mặt mày cau có.
Vũ nhục Hoắc Lâm trước mặt mọi người, còn đánh trọng thương Hoắc Lâm, đúng là không coi Hoắc gia ra gì.
Ngày đại hỉ của Hoắc Lâm, Hoắc gia đã mời tứ đại gia tộc, ngay cả Khương thiếu chủ của Thần Đan Thành cũng được mời đến, giờ lại xảy ra chuyện này, chẳng khác nào vả vào mặt Hoắc gia, khiến thiên hạ chê cười.
"Ai to gan như vậy? Dám giương oai vào ngày đại hỉ của Hoắc thiếu chủ! Thật không biết sống chết!"
"Ta thật muốn biết là ai, đám đắc tội Hoắc gia."
"Đi đi, chúng ta đi xem, xem ai ngông cuồng như vậy! Xem bọn chúng sẽ có kết cục gì!"
Mọi người kinh ngạc, vội vã kéo nhau đi xem, xem kẻ nào to gan lớn mật đến vậy.
Trong chốc lát, tiệc rượu Hoắc gia trở nên "náo nhiệt", mọi người nhao nhao rời phủ đệ.
"Bốn vị gia chủ, lão phu đi xem sao, xin thứ lỗi vì đã bỏ bê." Hoắc Duyên An khách khí cười với bốn người Hàn gia chủ, sau đó vội vã rời đi.
Bốn người Hàn gia chủ khẽ gật đầu, họ không để ý.
"Thú vị! Ta cũng muốn xem kẻ nào to gan như vậy, dám giương oai ở Đông Vân thành!" Khương Khôi vẻ mặt thích thú nói, rồi đứng dậy đi ra ngoài, phía sau là mấy tùy tùng cường hãn theo sát.
Hoắc gia náo nhiệt, chớp mắt đã vắng đi một lượng lớn người, khách khứa được mời đến đều chạy đi xem náo nhiệt.
Trên đường phố rộng lớn, lúc này đã chật ních người, xung quanh các tòa kiến trúc đều là đầu người.
Hoắc gia thiếu chủ kết hôn, Đông Vân thành vốn đã náo nhiệt, ngày đại hỉ bị vũ nhục, càng thu hút đông đảo tu giả vây xem.
“Phải nể phục đảm lượng của bọn chúng, tự nhận có chút thực lực mà dám giương oai ở Đông Vân thành, còn đám vũ nhục Hoắc thiếu chủ trước mặt mọi người, nếu tiểu tử này còn sống sót rời khỏi đây, ta sẽ chặt đầu!"
"Thời buổi này không biết thế nào nữa, người gì cũng có, muốn chết cũng không ít, nhưng muốn chết gấp gáp như bọn chúng thì hơi thiếu."
"Ngông cuồng đến tận trời, đến Hoắc thiếu chủ cũng dám đắc tội!"
Phàm là tu giả đến xem, ai nấy đều cho rằng Phong Vô Trần và đồng bọn đang tìm chết.
"Mau nhìn! Hoắc gia chủ tới rồi!"
Trên đường phố náo nhiệt, bỗng nhiên có người hô lớn, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ đồn về phía đó.
Vô số hộ vệ Hoắc gia xông tới, mọi người nhao nhao nhường ra một con đường rộng rãi, phía sau, Hoắc Duyên An và các cao tầng Hoắc gia bước nhanh chạy đến, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
"Hoắc gia chủ đến rồi! Còn có trưởng lão Hoắc gia!"
"Hoắc gia chủ Nguyên Đan cảnh cửu trọng, thực lực mạnh, chỉ đứng sau tứ đại gia chủ, bọn chúng có chạy đằng trời! Chết chắc rồi!"
"Vũ nhục Hoắc thiếu chủ trước mặt mọi người, cướp dâu, còn đánh trọng thương Hoắc thiếu chủ, đúng là giẫm đạp Hoắc gia trước mặt thiên hạ, khiến Hoắc gia mất mặt, đắc tội Hoắc gia, hôm nay ai cũng cứu được bọn chúng."
Chứng kiến cao tầng Hoắc gia giận dữ đùng đùng mà đến, mọi người nhao nhao hả hê nhìn.
"Xú tiểu tử! Ta mặc kệ các ngươi là ai! Dám vũ nhục ta, đắc tội Hoắc gia ta, hôm nay nhất định phải khiến các ngươi tan thành mây khói!" Ánh mắt hung ác vô cùng gắt gao nhìn chằm chằm Liễu Thanh Dương, Hoắc Lâm dữ tợn gầm lên, sát khí ngút trời.
Phong Vô Trần và những người khác bỏ qua Hoắc Lâm, quay người nhìn về phía Hoắc Duyên An và những người đang giận dữ đùng đùng tiến tới.
Hơn trăm hộ vệ Hoắc gia bao vây Phong Vô Trần và đồng bọn.
Hoắc Duyên An và những người khác chạy đến, toàn trường im lặng, ánh mắt hả hê lại quét về phía Phong Vô Trần và đồng bọn.
"Phụ thân! Giết bợn chúng đi!" Hoắc Lâm gào thét.
Hoắc Duyên An âm tàn nhìn chằm chằm Phong Vô Trần và những người khác, âm trầm gầm lên: "Mấy tiểu bối các ngươi, không biết trời cao đất rộng, dám vũ nhục Hoắc gia ta, quả thực không biết sống chết!"
Dứt lời, Hoắc Duyên An phát hiện với tu vi của mình, lại không nhìn ra tu vi của Phong Vô Trần sâu cạn đến đâu.
Nhưng Hoắc Duyên An cũng không nghĩ nhiều, một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, tu vi có thể cường đại đến đâu?
"Không biết sống chết?" Liễu Thanh Dương khinh thường cười.
"Hoắc gia chủ, có phải ngài nên biết rõ tình huống trước khi nói tiếp không?" Phong Vô Trần bình thản hỏi, sắc mặt không hề bối rối.
"Phanh!"
Dứt lời, Phong Vô Trần vung tay lên, một tiếng trầm đục vang lên, cửa kiệu hoa đột nhiên mở ra, phát ra âm thanh kim loại.
Nghe thấy âm thanh kim loại đó, mọi người xung quanh lập tức ngây người.
Kiệu hoa lại phát ra âm thanh kim loại!
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Kiệu hoa không phải làm bằng gỗ sao? Sao lại phát ra âm thanh kim loại?
"Cái này... Cái kiệu hoa này... Chuyện gì xảy ra?"
"Đây không phải kiệu hoa làm bằng gỗ, mà là kiệu hoa bằng sắt!"
"Hoắc thiếu chủ lại dùng kiệu hoa làm bằng sắt!"
Mọi người kinh ngạc, ngây ngốc nhìn kiệu hoa.
Phong Vô Trần bình thản hỏi: "Hoắc gia chủ, có thể giải thích chuyện kiệu hoa là sao không?"
Hoắc Duyên An cau mày, mặt càng thêm khó coi.
"Cha! Đừng nói nhảm với bọn chúng! Giết bọn chúng đi!" Thấy cửa sắt kiệu hoa đột nhiên mở ra, mặt Hoắc Lâm biến sắc, vội vàng gào thét.
"Ngày đại hỉ của Hoắc gia, há để các ngươi giương oai? Đắc tội Hoắc gia, phải đem mạng giao ra đây!" Hoắc Duyên An phẫn nộ quát.
"Có bản lĩnh thì đến mà lấy!" Liễu Thanh Dương lạnh lùng đáp trả.
Hoắc gia chủ đích thân ra mặt, Liễu Thanh Dương và đồng bọn vẫn dám cứng đầu như vậy, đúng là quá ngông cuồng!
"Lão phu sẽ xem xem các ngươi có bản lĩnh gì, dám đắc tội Hoắc gia ta!" Một vị trưởng lão âm trầm gầm lên, lực lượng Nguyên Đan cảnh bát trọng bộc phát, ánh mắt mang theo sát khí hung ác.
"Ông ông!"
Lực lượng cường hoành Nguyên Đan cảnh bát trọng bộc phát, mặt đất rung chuyển, từng vết nứt vỡ ra từ dưới chân lão giả.
"Phanh!”
Lão giả đạp mạnh xuống đất, không chút do dự xông tới, trong chớp mắt đã đến trước mặt Phong Vô Trần, tung một quyền đánh tới, một tiếng nổ vang, lực lượng hung hãn không kiêng nể gì khuếch tán.
Nhưng, dù lực lượng đáng sợ như vậy, vẫn không thể lay chuyển Phong Vô Trần nửa bước.
Phong Vô Trần không hề sứt mẻ, đứng im tại chỗ để lão giả tấn công, dù lão giả dốc toàn lực, cũng không thể đẩy lùi Phong Vô Trần nửa bước.
Lực lượng cường hoành như đá ném xuống biển rộng, không hề gây ra chút gợn sóng nào.
“Cái này..." Lão giả kinh hãi đến cực điểm, khó tin nhìn Phong Võ Trần.
Một kích toàn lực của Nguyên Đan cảnh bát trọng, lại không thể đẩy lùi Phong Vô Trần.
"Tê..."
Đám đông vây xem nhao nhao hít vào một ngụm khí lạnh, mặt đầy kinh ngạc.
Thì ra người mạnh nhất là thiếu niên vẫn chưa ra tay kia!
"Tiểu tử này thực lực mạnh thật! Đại trưởng lão Hoắc gia ra tay cũng không thể làm hắn bị thương!"
"Thật không thể tin nổi! Thực lực tiểu tử này đáng sợ như vậy sao?"
"Nguyên Đan cảnh bát trọng lại đánh không lại tiểu tử kia, với thực lực đáng sợ như vậy, e là Hoắc gia chủ ra tay cũng chưa chắc làm hắn bị thương!"
Đám đông lại ồn ào, kinh ngạc tột độ.
"Oanh!"
"Phốc!"
Khi lão giả còn đang kinh hãi, Phong Vô Trần đột nhiên tung một quyền, một tiếng nổ vang, lực lượng khủng bố tại chỗ đánh lão giả phun máu tươi, thân hình bay ra với tốc độ đáng sợ.
Nguyên Đan cảnh bát trọng lại bị thiếu niên đánh trọng thương chỉ bằng một đòn!
"Đại trưởng lão cũng không chịu nổi một quyền của hắn!" Hoắc Duyên An nhíu mày, thần sắc trở nên cực kỳ ngưng trọng.
"Quá mạnh! Quá mạnh! Tiểu tử này lại che giấu thực lực đáng sợ đến vậy!"
"Nguyên Đan cảnh bát trọng lại bị hắn đánh trọng thương chỉ bằng một đòn, chẳng lẽ tiểu tử này là cường giả Thiên Nguyên cảnh?”
"Không thể nào! Tuổi còn trẻ, tuyệt đối không thể bước vào Thiên Nguyên cảnh!"
Đám đông lại xôn xao, không thể che giấu sự hoảng sợ trên khuôn mặt.
Giờ khắc này, toàn trường lại chìm vào tĩnh mịch.
"Khương thiếu chủ đến rồi!" Trong đám người, bỗng nhiên có người hô lớn, phá vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi.
"Khương thiếu chủ của Khương gia Thần Đan Thành!" Ánh mắt mọi người nhao nhao đổ đồn về phía Khương Khôi.
"Khương đại ca, mau báo thù cho ta!" Thấy Khương Khôi xuất hiện, Hoắc Lâm mừng rỡ trong lòng, vội vàng gào to.
"Quả là to gan lớn mật, dám quấy rối ngày đại hỉ của Hoắc gia, ta xem các ngươi sống..." Từ phía bên kia đường phố, một giọng cười lạnh ngạo nghễ của nam tử vang lên.