Tiếng Long Ngâm uy nghiêm chấn nhiếp khiến vô số Thôn Phệ Trùng đảo điên, nhốn nháo trên mặt đất.
Phong Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, tạm thời thoát khỏi nguy hiểm.
"Vũ kỹ gì mà có uy lực kinh hồn đến vậy!" Diệp Cô Thành kinh hãi trong lòng, ánh mắt đầy kiêng kỵ nhìn Phong Vô Trần còn chưa vào hẳn thông đạo, trong lòng dâng lên nỗi e dè.
Âm thanh Long Ngâm khủng bố chấn đến màng tai Diệp Cô Thành đau nhức, những người khác cũng chung cảnh ngộ.
Cũng may bọn họ đã tiến vào thông đạo, nếu không chắc chắn phải bỏ mạng dưới cung điện ngầm.
Trong Hoang Vực, rất nhiều tu giả quanh động phủ khi nghe thấy tiếng Long Ngâm uy nghiêm đều giật mình kêu lên.
Âm thanh Long Ngâm khủng bố theo động phủ lan truyền đi, tựa như loa phóng thanh, chấn đến tâm thần nhiều tu giả tan rã, kẻ tu vi yếu kém thì co quắp ngã xuống đất.
"Đây là sóng âm vũ kỹ của Phong Vô Trần!"
"Bọn họ gặp nguy hiểm sao?"
"Ta chịu không nổi nữa rồi! A!"
Vô số tu giả lộ vẻ thống khổ, hoảng sợ. Bọn họ không lạ gì âm thanh Long Ngâm, Phong Vô Trần từng thi triển nó khi đánh bại Bắc Đấu Diễm.
Uy danh Long Ngâm chấn động quần hùng.
Dưới cung điện ngầm, vô số Thôn Phệ Trùng hoàn toàn mất phương hướng, tâm thần tan rã.
"Thôn Phệ Trùng lại không sợ huyết mạch Long tộc!" Phong Vô Trần có chút không tin vào mắt mình.
Long tộc là tồn tại khủng bố đến mức nào, chính là Bách Thú Chi Vương!
Võ số hung thú, đù cường đại đến đâu, trước mặt Long tộc đều phải ngoan ngoãn thần phục, không dám chống cự.
Nhưng Thôn Phệ Trùng không phải hung thú, mà là loài trùng biến dị, không mang huyết mạch hung thú.
"Phong ca ca mau lên!" Tiếng Lăng Tiêu Tiêu từ trong thông đạo vọng ra.
Lăng Tiêu Tiêu vừa dứt lời, đàn Thôn Phệ Trùng trong cung điện nhanh chóng hồi phục, lần nữa phát động tấn công.
Lần này, Thôn Phệ Trùng tấn công khác hẳn lúc trước, không còn ngưng tụ thành Cự Mãng dài hẹp, mà ngưng tụ thành một con cự thú khổng lồ!
Một con Thôn Phệ Trùng không hề uy hiếp, nhưng hàng ức Thôn Phệ Trùng thì lại vô cùng đáng sợi
Sắc mặt Phong Vô Trần hơi đổi, vội vã bay về phía cửa thông đạo. Diệp Cô Thành và mấy thiên tài Thiên Vực khác dùng ánh mắt đầy kiêng kỵ nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
"Mau rời khỏi đây!" Phong Vô Trần quát lớn.
Vừa vào cửa thông đạo, Phong Vô Trần cúi đầu nhìn xuống, thấy một con cự thú vô cùng khổng lồ đang há cái miệng dữ tợn hướng cửa thông đạo cắn tới.
Ngoài ra, Phong Vô Trần còn vô tình thấy một con Thôn Phệ Trùng có hình thể đặc biệt lớn, khác hẳn những con còn lại, khí tức mạnh mẽ hơn, thân hình to gấp bội.
"Thôn Phệ Trùng Vương?" Phong Võ Trần khẽ nhíu mày.
Không còn thời gian suy nghĩ nhiều, Phong Vô Trần và mọi người hỏa tốc bay khỏi thông đạo.
"Oanh!"
Con cự thú khổng lồ cắn phập vào cửa thông đạo, một tiếng nổ vang, không gian kịch liệt chấn động, vô số đá lớn rơi xuống.
Sau khi tấn công thất bại, cự thú do Thôn Phệ Trùng ngưng tụ không tấn công lần nữa, dường như lo sợ cung điện sụp đổ.
Võ số Thôn Phệ Trùng tràn vào cửa thông đạo, cửa thông đạo rộng mấy thước chật ních Thôn Phệ Trùng, điên cuồng truy kích Phong Vô Trần và những người khác.
Nếu Thôn Phệ Trùng tràn vào Hoang Vực, chắc chắn sẽ gây ra tai họa hủy diệt.
"Đi mau! Tất cả rời khỏi đây!" Trương Quân Lan xông ra khỏi động phủ, lớn tiếng hô hoán, sắc mặt kinh hãi tột độ.
"Chạy mau! Trốn nhanh đi!" Liễu Thanh Dương cũng hô theo.
Mọi người bên ngoài động phủ đều hoảng loạn, không biết chuyện gì xảy ra, chỉ lo tranh nhau chạy trốn.
Nghe tiếng Long Ngâm vừa rồi cùng với tiếng chấn động đữ đội, chắc chắn đã xảy ra chuyện nguy hiểm.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Trương thiếu chủ cũng kinh hoảng như vậy!"
"Có khi nào bọn họ tìm được bảo bối gì rồi cố tình dọa chúng ta không?"
"Thôi vẫn là nên đi nhanh đi, ta thấy có gì đó không ổn!"
Kẻ nhát gan đã bỏ chạy, kẻ gan dạ thì ở lại, dường như không tin có nguy hiểm.
Phong Võ Trần là người cuối cùng ra khỏi cửa thông đạo, sắc mặt ngưng trọng, vội vàng thúc giục ngọn lửa màu xanh, phong tỏa miệng động phủ, định dùng Hỏa Diễm đẩy lui Thôn Phệ Trùng.
Vô số Thôn Phệ Trùng xông lên, gặp ngọn lửa màu xanh đều tan thành mây khói.
Thôn Phệ Trùng hoàn toàn không làm gì được Long tộc Hỏa Diễm khủng bố.
Vì vậy, Phong Vô Trần yên tâm hơn, ít nhất có thể ngăn Thôn Phệ Trùng tiến vào Hoang Vực.
Sau khi đẩy lui Thôn Phệ Trùng, sẽ tìm cách phong tỏa miệng động phủ, chỉ cần không kinh động chúng, mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng khi Phong Vô Trần vừa yên tâm thì sắc mặt lại biến đổi.
"Chúng lại đang ngưng tụ lực lượng!" Phong Vô Trần kinh hãi tột độ.
"Ngưng tụ lực lượng?" Trương Quân Lan và Bắc Đẩu Thiên Diệp cũng giật mình kêu lên, mồ hôi lạnh vã ra.
Hàng ức Thôn Phệ Trùng ngưng tụ lực lượng sẽ kinh khủng đến mức nào?
Chỉ một lát sau, mọi người đều cảm nhận được một luồng sức mạnh cường đại lan tỏa từ trong động phủ, khí tức tăng vọt với tốc độ khủng khiếp.
"Tiêu Tiêu! Các ngươi đi maul" Phong Vô Trần sốt ruột quát lớn, đồng thời thúc giục Huyết Mạch chỉ lực và Chí Tôn Chỉ Thể giai đoạn thứ hai, tế ra Kỳ Lân chiến giáp và Long thần kiếm.
Khí tức của Phong Vô Trần lập tức tăng từ Thiên Nguyên cảnh tam trọng lên đến Thiên Nguyên cảnh lục trọng đỉnh phong!
"Phong ca ca cẩn thận!" Lăng Tiêu Tiêu lo lắng và sốt ruột.
"Mau tránh ra!" Những tu giả còn lại lúc này cũng không thể kìm nén được nỗi hoảng sợ, quay người bỏ chạy.
"Ầm ầm!"
Lực lượng tràn ra từ trong động phủ ngày càng khủng bố, mặt đất rung chuyển, mặt đất đưới chân Phong Võ Trần bắt đầu nứt toác ra thành những khe lớn.
Luồng sức mạnh khủng bố điên cuồng trùng kích, trong khoảnh khắc đánh tan ngọn lửa màu xanh của Phong Vô Trần.
"Lực lượng đáng sợ đến vậy!" Sắc mặt Phong Vô Trần lại biến đổi, dồn toàn bộ sức mạnh vào Long Thần kiếm, vung kiếm nghênh chiến.
Cảm nhận được luồng sức mạnh kinh khủng này của Thôn Phệ Trùng, Trương Quân Lan càng kinh hãi, hét lớn: "Lão sư cẩn thận!"
"Phong ca ca!" Lăng Tiêu Tiêu vội vã lao đến, ngưng tụ ra kết giới màu xanh.
Luồng sức mạnh này đã vượt xa Phong Võ Trần
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Hai luồng sức mạnh khủng khiếp va chạm, nhưng sức mạnh do Thôn Phệ Trùng ngưng tụ ngày càng đáng sợ, kiếm quang yếu thế, ầm ầm một tiếng, luồng sức mạnh của Thôn Phệ Trùng đánh văng Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu ra ngoài.
Miệng động phủ lập tức bị san bằng, một luồng năng lượng rung động cực kỳ khủng khiếp lan tỏa ra, dọc theo mặt đất khuếch tán ra bốn phương tám hướng, nơi nó đi qua, mặt đất sụp đổ từng lớp, những ngọn núi hùng vĩ xung quanh vỡ tan, sức tàn phá vô cùng khủng khiếp.
Luồng sức mạnh này vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
May mà Lăng Tiêu Tiêu kịp thời đến, có kết giới bảo vệ, họ mới không bị thương, nếu chỉ dựa vào sức mạnh của Phong Vô Trần, có lẽ đã bị trọng thương, thậm chí mất mạng.
Nhìn cảnh tượng hủy diệt này, Lãnh Thanh Phong và mọi người kinh hãi hít một hơi lạnh.
Sự khủng khiếp của Thôn Phệ Trùng vượt xa sức tưởng tượng của họ.
Nhưng điều khiến mọi người kinh hãi nhất vẫn là cảnh tượng tiếp theo!
Vô số Thôn Phê Trùng tràn ra từ trong thông đạo, đen kịt một màu, số lượng khống lồ, tựa như kiến vỡ tổ, với tốc độ đáng sợ bao trùm mặt đất.
"Đây... Đây là quái vật gì?" Những người trẻ tuổi chạy trốn đến nơi xa, chứng kiến Thôn Phệ Trùng tuôn ra từ cửa thông đạo, đều kinh hồn bạt vía.
Phong Vô Trần cũng không ngăn cản được, vậy chúng khủng bố đến mức nào?
"Thiếu... Thiếu tông chủ, chúng ta đi nhanh thôi." Một đệ tử Tà Vương Tông hoảng sợ nói, chỉ hận không thể lập tức rời khỏi Hoang Vực.
Khuôn mặt tái nhợt của Tà Thiên cũng tràn ngập kinh hoàng.
Nam Cung Cách và Tiêu Vân cùng những thiên tài khác cũng không nói nên lời, dường như cũng muốn chạy trốn khỏi Hoang Vực, không ai muốn ở lại để bị lũ trùng đáng sợ này cắn nuốt.
"Các ngươi còn ngẩn người ra đó làm gì? Đi mau!" Trương Quân Lan nhìn về phía mọi người ở xa, gào thét.
Những người này thật sự không muốn sống nữa, còn có tâm trạng đứng xem, Trương Quân Lan suýt chút nữa tức điên.
"Luồng sức mạnh mà Thôn Phệ Trùng ngưng tụ đáng sợ thật!" Phong Vô Trần thở sâu một hơi, kinh hãi nói, Phong Vô Trần không ngờ rằng trong Hoang Vực lại có loài Thôn Phệ Trùng đáng sợ đến vậy.
"Phong ca ca, chúng ta vẫn nên rời khỏi đây thôi, quá nguy hiểm, sức mạnh mà Thôn Phệ Trùng ngưng tụ tương đương với cường giả Thiên Cực cảnh, có sức mạnh hủy thiên diệt địa!" Lăng Tiêu Tiêu ngưng trọng nói.
"Không được!" Phong Võ Trần lắc đầu, nói: "Kết giới là do chúng ta phá hủy, Thôn Phệ Trùng cũng vì chúng ta mà xuất hiện, cứ thế mà đi chẳng phải là hại chết rất nhiều người sao?"
"Nhưng sức mạnh của chúng ta căn bản không đối phó được Thôn Phệ Trùng." Lăng Tiêu Tiêu bất lực nói.
"Sẽ có cách." Phong Vô Trần ngưng trọng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa thông đạo.
"Phong đại ca, Thôn Phệ Trùng đang thôn phệ oán khí!" Liễu Thanh Dương bỗng nhiên quát lớn, vẻ mặt càng thêm sợ hãi.
"Oán khí sở dĩ hội tụ ở miệng động phủ, còn không ngừng bị hấp thu, tất cả là vì Thôn Phệ Trùng!" Lãnh Thanh Phong nói.
Trương Quân Lan cau mày nói: "Những điều này không quan trọng, quan trọng là làm thế nào để đối phó với Thôn Phệ Trùng."
"Đây không còn là cục diện mà chúng ta có thể kiểm soát nữa rồi." Diệp Cô Thành ngơ ngác nói.
Vô số Thôn Phệ Trùng tràn ra đã lần nữa ngưng tụ thành cự thú khổng lồ, sức mạnh mà chúng ngưng tụ cực kỳ đáng sợ, khí tức trên thân cự thú đã vượt qua cảnh giới Thiên Nguyên cảnh!
"Thiên... Thiên Nhân cảnh!" Mọi người sắc mặt đại biến.
"Thiếu chủ, chúng ta đi nhanh thôi, nếu không chúng ta sẽ chết ở đây!" Một người Tiêu gia hoảng sợ vạn phần nói.
"Thiếu tông chủI Đi mau!" Một đệ tử Tà Vương Tông hoảng sợ lôi Tà Thiên bay đi.
Khí tức của cự thú vẫn đang tăng lên với tốc độ chóng mặt, rất nhanh đã đạt tới cảnh giới Thiên Nhân cảnh nhị trọng, nhìn cái đà tăng trưởng đáng sợ kia, thật sự có khả năng biến thành cảnh giới Thiên Cực cảnh.
Lúc này, Phong Vô Trần nhìn chằm chằm vào cửa thông đạo, xuất hiện một con Thôn Phệ Trùng có hình thể lớn hơn những con khác gấp mấy lần.
"To... to quá!" Bắc Đẩu Thiên Diệp sợ đến toàn thân run rẩy, tròng mắt suýt nữa lồi ra.
"Thôn Phệ Trùng Vương! Chỉ cần bắt được nó, chắc chắn có thể bức lui Thôn Phệ Trùng!" Phong Vô Trần cau mày nói, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Thôn Phệ Trùng Vương.
Dường như cảm giác được ánh mắt lạnh lùng của Phong Vô Trần, Thôn Phệ Trùng Vương mở to miệng máu rống lên một tiếng, lập tức hòa vào cự thú.
Cự thú khổng lồ hoàn toàn do Trùng Vương khống chế, móng vuốt khổng lồ hung mãnh đánh về phía Phong Vô Trần.
"Tránh ra!" Phong Vô Trần quát lớn, mọi người hoảng sợ tránh đi.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Cự trảo giáng xuống, một tiếng nổ vang, sức mạnh khủng bố oanh mặt đất tạo thành một cái hố khổng lồ vài chục trượng, mặt đất liên tiếp nứt vỡ.
Nếu bị đánh trúng, chắc chắn sẽ bị miểu sát!
Dù Phong Vô Trần và mọi người mạo hiểm tránh được, nhưng khí kình khủng bố hình thành Cuồng Phong vẫn đánh văng họ ra ngoài.
Cự thú do Thôn Phệ Trùng ngưng tụ, thật khủng khiếp.