Nói về khoác lác, Đổng Chiến Thiên mặt đày vô đối, nhưng chưa từng thấy ai mặt dày như Phong Võ Trần.
Đừng tưởng Liễu Thanh Dương đang "chém gió", câu trả lời của Phong Vô Trần mới thật sự khiến người ta tức điên, còn "chém" ác hơn.
Liễu Thanh Dương "nổ", Phong Vô Trần "hợp ca", phối hợp vô cùng ăn ý.
Quả thực là đệ nhất "thánh nổ".
"Hừ hừ, dám so trình 'chém gió' với ta? Cho ngươi chết không kịp ngáp!" Liễu Thanh Dương thầm cười đắc ý.
Lăng Tiêu Tiêu lén giơ ngón cái với Liễu Thanh Dương dưới gầm bàn.
Đổng Chiến Thiên cố nén cơn giận, ép mình bình tĩnh lại, hắn tuyệt đối không thể thua!
"Lần này gặp cao thủ rồi." Vẻ mặt Đổng Chiến Thiên ngưng trọng, như lâm đại địch.
Việc Phong Vô Trần có thể luyện chế Tiên Khí, Đổng Chiến Thiên nhất định không tin, nhưng ngoài miệng vẫn tán dương: "Phong huynh đệ quả nhiên là thiên chi kiêu tử, Tiên Khí cũng luyện được, sánh ngang Tiên Khí Các rồi."
Phong Vô Trần cười nhạt: "Đổng huynh đệ quá lời."
"Phong huynh đệ khiêm tốn." Đống Chiến Thiên cười, liếc nhìn Liễu Thanh Dương.
Liễu Thanh Dương vẻ mặt tươi rói, thầm nghĩ: "Cứ việc 'chém' tiếp đi, ta đỡ được hết."
Thấy rõ Đổng Chiến Thiên không phục, Phong Vô Trần, Lăng Tiêu Tiêu và Miêu Thanh Thanh đều đứng ngoài xem kịch vui.
Hai người hoàn toàn xa lạ, vừa gặp mặt đã "chém" nhau chí chóe, đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
Ánh mắt hai người chạm nhau, như tóe lửa.
"Đổng huynh đệ, đừng chỉ lo nói chuyện, gắp ít đồ ăn đi." Liễu Thanh Dương vui vẻ nói, ăn rất ngon miệng.
Đổng Chiến Thiên nghe vậy, cười ha hả: "Liễu huynh đệ nói phải, mải nói chuyện quá, quên cả ăn, nào nào, ăn nhiều vào, bữa này ta bao, đừng khách sáo với ta, tuy ta không phải thiếu chủ thế lực lớn gì, nhưng vài tỷ Kim tệ thì lúc nào cũng có."
"Ghê thật! Đổng huynh đệ giàu quá ha, không khéo vừa nãy ta với Phong đại ca đấu giá mua được một đóa Địa Tâm Thánh Liên năm mươi năm tuổi, cũng không đắt lắm, có bảy mươi tỷ Kim tệ thôi." Liễu Thanh Dương thản nhiên nói, như đang kể chuyện chẳng có gì đáng nói.
"Bảy mươi tỷ! Hắn bốc phét vừa thôi! Người thường có một ngàn vạn Kim tệ đã là ghê gớm lắm rồi, thân phận ta đây còn 'chém' vài tỷ đã thấy quá lố, hắn thì hay rồi, mở miệng ra bảy mươi tỷ!" Đổng Chiến Thiên giận sôi máu.
Chữ "mới" của Liễu Thanh Dương dùng thật đúng chỗ.
"Xem ra thế lực sau lưng Phong huynh đệ mạnh thật, bảy mươi tỷ cũng vung tay được." Đổng Chiến Thiên lại tán đương, dù biết Liễu Thanh Dương đang "chém", Đổng Chiến Thiên cũng kệ, vắt óc nghĩ kế "chém" lại.
Đổng Chiến Thiên vừa ăn, vừa nghĩ nát óc, cười nói: "Liễu huynh đệ, Phong huynh đệ, không biết các vị tu luyện vũ kỹ cấp bậc gì? Tại hạ chỉ tu luyện Địa giai vũ kỹ, mấy hôm trước sư phụ ta lại truyền cho một quyển Địa giai cao phẩm vũ kỹ, tính ra ta tu luyện năm loại Địa giai vũ kỹ."
"Thật ngưỡng mộ Đổng huynh đệ có sư phụ truyền Địa giai vũ kỹ." Liễu Thanh Dương nhanh nhảu đáp lời, cười nói: "Ta tu luyện vũ kỹ cũng mới là Tiên cấp thôi, Địa giai vũ kỹ mười mấy quyển, cũng không nhiều nhặn gì, Phong đại ca thì khỏi nói, Tiên cấp phải vài chục quyển ấy chứ."
"Tiên cấp! Thằng nhãi ranh này đúng là mặt dày vô sỉ, còn Tiên cấp, Trương gia còn chả moi đâu ra!" Đổng Chiến Thiên thầm rủa: "Nếu mình bảo tu luyện vũ kỹ Tiên cấp, chẳng phải hắn 'chém' thành Thần cấp à?"
Đổng Chiến Thiên làm ra vẻ giật mình, chắp tay nói: "Khủng khiếp thật! Phong huynh đệ lại có cả Thần cấp, lợi hại! Lợi hại!"
Đổng Chiến Thiên chỉ biết Liễu Thanh Dương đang "chém", nhưng nào ngờ Liễu Thanh Dương nói toàn sự thật.
"Phong huynh đệ, Liễu huynh đệ, sau này ở Tinh Giới gặp phiền phức cứ đến tìm ta, ở Tinh Giới này không ai dám đắc tội ta đâu, sư phụ ta địa vị lớn lắm." Đổng Chiến Thiên vỗ ngực cười.
Liễu Thanh Dương nhún vai, cười: "Vậy thì không cần làm phiền Đổng huynh đệ rồi, Phong đại ca ở Vô Cực Vực, không ai dám động vào đâu."
Mặt Đổng Chiến Thiên khẽ co giật, hắn đã thấy mình "chém" ghê lắm rồi, ai ngờ trên đời này còn có kẻ "chém" ác hơn, đúng là không biết xấu hổ.
"Ồ? Phong huynh đệ lai lịch thế nào? Vô Cực Vực không ai dám động vào? Sư phụ ta là Trương Quân Lan, Thiếu chủ Trương gia, Luyện Khí Sư đệ nhất đại lục đấy." Đổng Chiến Thiên giả bộ kinh ngạc hỏi, khéo léo khoe thân phận sư phụ.
Thực lực Trương gia tuyệt đối đáng sợ, dám đối đầu chỉ có Tiên Khí Các, Đổng Chiến Thiên rất muốn biết lai lịch Phong Võ Trần.
Chiêu này của Đổng Chiến Thiên có thể nói là chặn đường lui của Liễu Thanh Dương.
"Hắc hắc, hết chiêu rồi à? Vô Cực Vực không ai dám động vào? Ta ngược lại muốn xem các ngươi thân phận thế nào." Đổng Chiến Thiên thầm đắc ý, lộ vẻ mặt tươi rói.
"Quả nhiên là cao thủ 'chém gió'!" Liễu Thanh Dương thầm thán phục, nhưng không hề lo lắng.
Vừa thán phục, sắc mặt Liễu Thanh Dương bỗng ngẩn ra.
Phong Võ Trần, Lăng Tiêu Tiêu và Miêu Thanh Thanh cũng kinh ngạc nhìn nhau.
Sư phụ Đổng Chiến Thiên lại là Trương Quân Lan!
"Trương Quân Lan là sư phụ ngươi?" Liễu Thanh Dương kinh ngạc hỏi.
Thấy vẻ mặt kinh hãi của Phong Vô Trần, Đổng Chiến Thiên càng thêm đắc ý, cười ha hả: "Còn phải nói sao? Tinh Giới này ai chẳng biết Đổng Chiến Thiên ta là học trò của Thiếu chủ Trương gia?"
Đổng Chiến Thiên thầm đắc ý: "Lần này ta không 'chém', Trương Quân Lan thật sự là sư phụ ta, tiểu vương bát đản, xem lúc này ngươi còn 'chém' được gì!"
"Thật ngưỡng mộ Đổng huynh đệt Lại là học trò của Luyện Khí Sư đệ nhất đại lục!" Liễu Thanh Dương lập tức giơ ngón cái với Đống Chiến Thiên.
Thấy vậy, Đổng Chiến Thiên tưởng mình thắng chắc, trong lòng càng thêm hả hê, cười nói: "Sau này có dịp nhất định giới thiệu sư phụ ta cho các vị làm quen."
"Thật không khéo, Phong đại ca vừa hay là sư phụ của Trương Quân Lan." Liễu Thanh Dương buông một câu, mặt đầy vẻ trêu tức nhìn Đổng Chiến Thiên.
Câu nói này khiến nụ cười đắc ý của Đổng Chiến Thiên cứng đờ.
Đổng Chiến Thiên ngây ngốc trợn mắt, tưởng mình nghe nhầm.
Sư phụ của sư phụ hắn?
"Sư phụ của sư phụ ta?" Đổng Chiến Thiên mặt đầy kinh hãi nhìn Phong Vô Trần, nhưng nhìn thế nào cũng không giống.
Lần này "chém" lớn quá rồi!
Đổng Chiến Thiên chưa từng nghe Trương Quân Lan có sư phụ.
Đổng Chiến Thiên không thể ngờ được, Liễu Thanh Dương "chém" kinh khủng đến vậy, lại "chém" lên cả sư phụ hắn.
"Đống Chiến Thiên! Thằng nhãi ranh kia đâu rồi! Còn không ra giúp!"
Ngay lúc Đổng Chiến Thiên rung động, từ dưới đường vọng lên một tiếng chửi bới.
Nghe vậy, Đổng Chiến Thiên toàn thân run mạnh, sắc mặt đại biến: "Chết rồi! Sư phụ vẫn còn ở Khổ Hải!"
Tiếng chửi bới vọng lên từ đường phố, chính là giọng Trương Quân Lan.
Giờ khắc này, Trương Quân Lan đang bị một đám thiếu nữ điên cuồng đuổi theo, đám đông trên đường vội tránh xa.
Từ lúc Trương Quân Lan bị truy đuổi đến giờ, không biết đã chạy qua bao nhiêu con phố rồi.