“Hay! Nhưng lão phu cũng muốn thêm tiền cược!”
Bắc Đẩu Diễn Không liếc nhìn Phong Vô Trần, cười nhạt, nụ cười đầy tự tin.
Phong Vô Trần đã đưa ra tiền cược, Bắc Đẩu Diễn Không không thể không theo.
Là Đại trưởng lão của Bắc Đẩu thế gia, lại tự nhận luyện đan giỏi hơn Thần Đan Sư, nếu hắn không chấp nhận, chẳng phải để người chê cười?
Bắc Đẩu Diễn Không nhận thấy Phong Vô Trần có chút địa vị trong đấu giá hội, hơn nữa được Sở Trường Không coi trọng.
Nhưng Bắc Đẩu Diễn Không không quan tâm thân phận Phong Vô Trần.
Bắc Đẩu thế gia thực lực hùng mạnh, đứng đầu Cửu Châu, Phong Vô Trần dù có thân phận lớn đến đâu, cũng chỉ là một thành viên của đấu giá hội mà thôi.
"Không biết Bắc Đẩu trưởng lão muốn thêm gì vào tiền cược?" Thần Đan Sư thản nhiên hỏi.
Phong Vô Trần tự tin như vậy, Thần Đan Sư hoàn toàn yên tâm.
"Vị tiểu hữu này muốn cược mạng tộc nhân Bắc Đẩu thế gia ta, vậy lão phu sẽ cược mạng hắn." Bắc Đẩu Diễn Không ngạo nghễ nói, ánh mắt hướng về phía Phong Vô Trần.
"Bắc Đẩu trưởng lão xem ra rất tự tin, quyết định vậy nhé. Nếu Thần Đan Sư thua, ta sẽ đâng mạng này cho ngươi. Còn nếu ngươi thua, ta sẽ giết hắn!" Phong Vô Trần cười nhạt.
"Người trẻ tuổi, hãy rửa cổ mà đợi." Bắc Đẩu Diễn Không cười lạnh, vung tay lên, lò đan nứt ra, rồi lại phất tay, mấy chục gốc dược liệu bay lên, tuần tự tiến vào lò.
Phong Vô Trần mỉm cười: "Cơ hội chỉ có ba lần. Nếu cả ba lần đều luyện chế không thành, coi như ngươi thua."
"Lão phu luyện chế Hỏa Dương Tử Linh Đan nhiều năm, ba lần là đủ." Bắc Đẩu Diễn Không tự tin, thúc giục linh hồn lực rót vào lò, thủ pháp lão luyện.
"Không biết lượng sức! Tiểu tử, lát nữa ngươi sẽ biết thế nào là không biết trời cao đất rộng." Trung niên nam tử hả hê nhìn Phong Vô Trần.
"Ha ha!" Phong Vô Trần cười lạnh, không thèm liếc nhìn gã. Trong mắt Phong Vô Trần, gã đã là người chết.
Nửa canh giờ sau, Thần Đan Sư đã luyện thành một viên Thiên Nguyên Đan, đường vân rõ ràng, sáng bóng, phẩm chất khá cao. Với các luyện đan sư khác, viên Thiên Nguyên Đan này đã rất mạnh.
"Đan dược không tệ." Thần Đan Sư hài lòng gật đầu.
"Không hổ là Thần Đan Sư, Thiên Nguyên Đan phẩm chất phi thường cao." Sở Trường Không thầm thán phục. Nếu là hắn, còn lâu mới luyện được viên Thiên Nguyên Đan phẩm chất cao như vậy.
"Viên đan này quả thật tốt, nhưng so với Thiên Nguyên Đan do lão phu luyện chế, vẫn còn kém chút." Bắc Đẩu Diễn Không thừa nhận viên đan, nhưng ám chỉ Thần Đan Sư không bằng hắn.
"Thần Đan Sư đã luyện thành công, Bắc Đẩu trưởng lão, ngươi đừng phạm sai lầm đấy. Đến lúc đó thua là ngươi, tin này mà truyền ra, ngươi còn mặt mỗi nào? Ngươi nói có phải không?” Phong Võ Trần cười nhạt, tay nghịch một ngọn lửa xanh yếu ớt.
Phong Vô Trần không hề lo lắng, bộ dạng chờ giết trung niên nam tử.
Bắc Đẩu Diễn Không nhíu mày, mặt hơi âm trầm, trong lòng dâng lên một tia giận.
Phong Vô Trần cứ như thể đã nắm chắc phần thắng, khiến Bắc Đẩu Diễn Không vô cùng khó chịu.
"Im lặng! Đừng làm phiền trưởng lão luyện đan! Ngươi còn nói thêm một câu, ta xé miệng ngươi!" Trung niên nam tử lạnh lùng nói, mắt nheo lại.
“Ngươi dám vũ nhục Phong ca ca, ta sẽ giết ngươi!" Lăng Tiêu Tiêu lạnh băng. Nam tử nhiều lần ăn nói xấc xược, đã chọc giận Lăng Tiêu Tiêu.
Trung niên nam tử bất quá chỉ là Thiên Nguyên cảnh tam trọng, thực lực của Lăng Tiêu Tiêu chưa chắc đã yếu hơn gã.
"Đừng nóng, cứ để hắn sống thêm chút nữa!" Phong Vô Trần cười nhạt, lạnh lùng liếc nhìn nam tử, thái độ coi thường.
"Ngươi!" Trung niên nam tử giận dữ, nhưng tạm thời không dám phát tác, không dám quấy rầy Bắc Đẩu Diễn Không luyện đan, hắn phải nhẫn!
Ánh mắt hung ác tràn ngập sát khí, như thợ săn rình mồi, chằm chằm vào Phong Vô Trần.
Trung niên nam tử đã quyết định, đợi Bắc Đấu Diễn Không luyện xong đan được, hắn sẽ lập tức ra tay giết chết Phong Võ Trần!
Thời gian trôi qua, Bắc Đẩu Diễn Không đã hoàn thành bước chắt lọc dược liệu, bước tiếp theo là Kết Đan.
Đan dược sắp thành, Bắc Đẩu Diễn Không lộ vẻ tươi cười, khinh miệt liếc nhìn Thần Đan Sư, rồi lạnh lùng nhìn Phong Vô Trần.
"Đan dược sắp thành, người trẻ tuổi, ngươi chuẩn bị xong chưa?" Bắc Đẩu Diễn Không cười lạnh hỏi.
Phong Vô Trần chẳng hề để ý, gương mặt thanh tú vẫn không chút lo lắng.
Phong Võ Trần nghịch ngọn lửa xanh trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh bí ẩn.
Phong Vô Trần khẽ động ý niệm, điều khiển ngọn lửa xanh, khống chế hỏa độc trong cơ thể Bắc Đẩu Diễn Không.
Đang luyện đan, Bắc Đẩu Diễn Không phát giác hỏa độc bỗng nhiên bạo động, sắc mặt biến đổi.
"Hỏa độc sao lại đột nhiên..." Bắc Đẩu Diễn Không kinh hãi. Hắn không hiểu vì sao hỏa độc lại bạo động, mà đây lại là thời khắc mấu chốt.
"Phanh!"
Ngay khi Bắc Đấu Diễn Không kinh hãi, lò đan phát ra tiếng trầm đục, dược liệu trong lò nổ tung, khói đen tràn ngập, mùi khét lẹt lan tỏa khắp đại điện.
Bắc Đẩu Diễn Không luyện đan thất bại.
"Đang luyện đan ngon lành, hỏa độc lại phát tác." Thần Đan Sư khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn thoáng qua Phong Vô Trần.
"Hỏa độc dịu rồi." Sở Trường Không và những người khác kinh ngạc.
Hỏa độc trong cơ thể Bắc Đẩu Diễn Không, không phát sớm, không phát muộn, lại phát đúng lúc chuẩn bị Kết Đan.
Hỏa độc phát tác, Bắc Đấu Diễn Không không thể thúc giục linh hồn lực. Không có linh hồn lực duy trì, được lực không thể dung hợp, cuối cùng khiến lò đan nổ tung.
Phát tác đã đành, sau khi lò đan nổ tung, hỏa độc lại quỷ dị dịu xuống.
Hỏa độc đang đùa giỡn Bắc Đẩu Diễn Không sao?
Bắc Đẩu Diễn Không kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
"Hỏa độc đáng lẽ phải ba ngày nữa mới phát, sao lần này lại sớm hơn? Kỳ lạ hơn là, hỏa độc lại lắng xuống." Bắc Đẩu Diễn Không khó hiểu, vô cùng hoang mang.
"Bắc Đẩu trưởng lão, đây là trình độ luyện chế Hỏa Dương Tử Linh Đan nhiều năm của ngươi sao?" Phong Võ Trần cười hỏi, nụ cười rạng rỡ.
Mặt Bắc Đẩu Diễn Không đỏ bừng, nhưng không phản bác, càng giải thích càng thêm che đậy.
Hỏa độc phát tác, Bắc Đẩu Diễn Không không thấy lạ, cho dù sớm vài ngày cũng không lạ, nhưng kỳ lạ là, hỏa độc vừa phát tác đã dịu đi.
Hiện tượng kỳ quái này, trước đây chưa từng có.
Hỏa độc quỷ dị phát tác, Bắc Đẩu Diễn Không lần đầu gặp phải, hắn không thể lý giải và giải thích.
Hỏa độc phát tác là vấn đề của bản thân, Bắc Đấu Diễn Không không nghỉ ngờ người khác giở trò, vì không thể nào.
Bắc Đẩu Diễn Không chỉ có thể trách mình vận khí không tốt.
"Hỏa độc phát tác, rồi lại dịu đi ngay, chuyện này không thể nào, chẳng lẽ Đan Đế giở trò?" Thần Đan Sư thầm suy đoán.
Ngoài việc đoán được có liên quan đến Phong Vô Trần, Thần Đan Sư không thể nghĩ ra nguyên nhân nào khác.
Suy đoán của Thần Đan Sư khiến ông giật mình.
Hỏa độc phát tác, rồi lập tức dịu đi, nếu Phong Võ Trần giở trò, chẳng phải Phong Vô Trần có thể khống chế hỏa độc?
Thần Đan Sư càng nghĩ càng kinh hãi. Nếu Phong Vô Trần thật sự khống chế được hỏa độc, thì sẽ đáng sợ đến mức nào!
Rửa sạch lò đan, Bắc Đẩu Diễn Không tiếp tục luyện đan. Đã thất bại một lần, vẫn còn hai cơ hội.
Bắc Đẩu Diễn Không tiếp tục luyện đan, dược liệu từng cây một được đưa vào lò.
Luyện Đan quyết được vận chuyển, linh hồn lực rót vào lò, bắt đầu nung khô dược liệu, chắt lọc tinh hoa.
Động tác thuần thục, không hề rườm rà.
Đại điện hoàn toàn yên tĩnh, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Bắc Đẩu Diễn Không.
Thời gian trôi qua, lò đan không có gì bất thường, một mùi thơm lạ lùng lan tỏa ra.
"Kết Đan!" Bắc Đẩu Diễn Không quát lớn, hai tay kết ấn, linh hồn lực điên cuồng rót vào lò.
"Nhất định phải thành công!" Trung niên nam tử thầm cầu nguyện. Đã thất bại một lần, ai dám đảm bảo không có lần thứ hai?
Phong Võ Trần khẽ động ý niệm, lần nữa khống chế hỏa độc trong cơ thể Bắc Đẩu Diễn Không.
"Thần Đan Sư, nhận thua đi. Thiên Nguyên Đan sao có thể so với Hỏa Dương Tử Linh Đan? Hơn nữa phẩm chất viên đan này của lão phu còn..." Đã Kết Đan thành công, sắp ra lò, Bắc Đẩu Diễn Không lộ vẻ ngạo nghễ.
Nhưng nụ cười ngạo nghễ bỗng cứng lại. Bắc Đẩu Diễn Không lại phát giác hỏa độc bỗng nhiên phát tác.
Bắc Đẩu Diễn Không hoảng hốt, vội dừng lại, thúc giục chân nguyên muốn áp chế hỏa độc.
Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi, đều cảm nhận được khí tức đáng sợ của hỏa độc.
"Phanh!”
Lò đan nổ tung, mùi khét lẹt tràn ngập, khói đen cuồn cuộn.
Bắc Đẩu Diễn Không lần thứ hai luyện đan thất bại!
"Lại thất bại..." Trung niên nam tử bắt đầu hoảng loạn. Bắc Đẩu Diễn Không đã hai lần luyện đan thất bại, giờ chỉ còn một cơ hội cuối cùng.
Nếu lần cuối cùng cũng thất bại, hắn khó giữ được mạng!
Thần Đan Sư và Sở Trường Không hếc nhau, đều thấy được sự kinh hãi và khó tin trong mắt đối phương.
Các luyện đan sư và luyện khí sư của đấu giá hội trợn mắt há hốc mồm.
"Cái... cái này..." Bắc Đẩu Diễn Không cũng đầy mặt kinh ngạc, vô cùng hoang mang, không thể giải thích nguyên nhân.
Khi Bắc Đẩu Diễn Không định áp chế hỏa độc, hỏa độc lại lắng xuống.
Hỏa độc muốn đối nghịch với Bắc Đẩu Diễn Không!
Hiện tượng quỷ dị này khiến Bắc Đấu Diễn Không hoang mang và phẫn nộ.
Nếu lần đầu tiên là ngoài ý muốn, thì lần thứ hai giải thích thế nào?
"Cái hỏa độc này chuyện gì xảy ra?" Kinh ngạc hồi lâu, Bắc Đẩu Diễn Không mới hoàn hồn.
Hai lần luyện đan thất bại, Bắc Đẩu Diễn Không cũng cảm thấy mất mặt. Trước đó còn khoe khoang luyện chế Hỏa Dương Tử Linh Đan nhiều năm, lợi hại đến mức nào, giờ hai lần luyện đan thất bại, quả thực là gậy ông đập lưng ông.
Hai lần đều như vậy, sắp luyện thành công, hỏa độc lại hết lần này đến lần khác phát tác vào thời khắc mấu chốt. Phát tác đã đành, khi Bắc Đẩu Diễn Không dừng luyện đan, hỏa độc cũng dịu xuống.
Quả thực là kỳ lại
"Bắc Đẩu trưởng lão, ngươi còn một cơ hội đấy, đừng không quý trọng. Luyện đan thất bại là chuyện nhỏ, tin tức lan truyền mới là chuyện lớn. Ta có một tật xấu, thích chia sẻ bí mật với người khác, hơn nữa có người đang sợ hãi kìa, ngươi đừng hại chết hắn." Phong Vô Trần cười đùa cợt nhả.
Mặt Bắc Đẩu Diễn Không âm trầm, tức giận đến nổ phổi.
Trung niên nam tử càng thêm khủng hoảng. Bình thường Bắc Đẩu Diễn Không luyện đan chưa từng gặp chuyện như vậy, nhưng hôm nay lại xảy ra hai hiện tượng quỷ dị không thể giải thích.
"Thằng nhãi ranh! Chắc chắn là ngươi giở trò quỷ!" Trung niên nam tử chỉ vào Phong Vô Trần gầm lên.
"Nực cười! Cái hỏa độc này là của Bắc Đấu trưởng lão, đâu có liên quan gì đến ta? Sao? Luyện đan không được, lại đổ tại người khác? Không có bản lĩnh thì đừng luyện Hỏa Dương Tử Linh Đan." Phong Vô Trần khinh thường.