“Đông Phương Vô Sơn! Ngươi đừng có mà giả thanh cao trước mặt tai Ngươi cản trở Thất Tinh Thần Cung lớn mạnh, chẳng phải vì muốn xưng bá Tiên Hồn giới sao?" Phó Uyên gào thét đầy cay độc, khuôn mặt đữ tợn đến đáng sợ.
Vừa nghe Phó Uyên nói vậy, mặt Đông Phương Vô Sơn liền trở nên âm trầm.
Đôi mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, Đông Phương Vô Sơn lạnh lùng nói: "Hừ! Tiên Hồn giới không có thế lực Đại La Kim Tiên hùng mạnh, chẳng phải vì Thất Tinh Thần Cung các ngươi tùy ý làm bậy, điên cuồng thôn tính các thế lực Đại La Kim Tiên hay sao? Năm xưa bốn thế lực Đại La Kim Tiên, toàn bộ bị hủy diệt bởi các ngươi. Tiên Hồn giới hiếm hoi Đại La Kim Tiên, chính là do Thất Tinh Thần Điện các ngươi gây ra. Nếu ta không ra tay, Tiên Hồn giới sẽ có thêm nhiều thế lực nữa bị hủy hoại bởi các ngươi."
"Nếu ta không có thực lực cường đại, e rằng Thần La Tiên Cung năm đó cũng đã chịu độc thủ của các ngươi rồi!"
"Ngươi bớt đạo đức giả đi! Ngươi là ai, Đông Phương Vô Sơn, ta rõ hơn ai hết! Ngươi chỉ là sợ Thất Tinh Thần Cung dẫm nát Thần La Tiên Cung của ngươi dưới chân!" Phó Uyên nghiến răng nghiến lợi nói.
"Giáo hoạt vô ích!" Đông Phương Võ Sơn lạnh lùng nói, rồi đột ngột tưng một chưởng.
"Oanh!"
"Phốc!"
Thể linh hồn Phó Uyên bị phong tỏa, không thể nhúc nhích, càng không thể chống cự. Một tiếng nổ vang, lực lượng đáng sợ chấn đến nỗi Phó Uyên phun máu tươi, thân hình bay văng ra.
"Chết tiệt pháp chú! Vẫn không thể cưỡng ép loại bỏ!" Phó Uyên giận dữ trong lòng, không thể thúc đẩy lực lượng, căn bản không phá được Thái Ất Tiên Hồn Chú.
"Đáng giận! Đông Phương Vô Sơn! Có giỏi thì giải trừ pháp chú cho ta!" Phó Uyên phẫn nộ quát, đôi mắt đỏ ngầu, bộ đạng có phần điên cuồng.
"Giải trừ pháp chú để ngươi giết ta, tiêu diệt Thần La Tiên Cung cùng Phong Tửu Lâu chắc?" Đông Phương Vô Sơn lạnh lùng nói, vừa nói, vừa thúc đẩy thêm lực lượng.
"Tiên pháp! Huyễn Ảnh Huyền Sát Chưởng!"
Đông Phương Vô Sơn đột nhiên hét lớn một tiếng, vung chưởng đánh ra, ngay sau đó hàng ngàn đạo chưởng ấn năng lượng oanh đến, thế công mãnh liệt, bá khí ngút trời.
Nhìn hàng ngàn đạo chưởng ấn năng lượng cường đại oanh tới, mặt Phó Uyên dữ tợn đến cực điểm.
HẦ Sen ® lÑ
"Phốc!"
Chưởng ấn đáng sợ toàn bộ oanh lên người Phó Uyên, nổ vang không ngừng, khiến Phó Uyên liên tiếp thổ huyết, thương thế lập tức trở nên trầm trọng.
"Vô liêm sỉ!" Phó Uyên nổi giận mắng, ngũ tạng lục phủ cuộn trào kịch liệt.
Thân thể không thể nhúc nhích, lực lượng không thể thúc đẩy, Phó Uyên chỉ có thể trơ mắt nhìn Đông Phương Vô Sơn công kích. Dù là tu vi Tứ Tinh Cổ Tiên Đế, không có bất kỳ phòng ngự nào cũng khó lòng gánh nổi công kích hung mãnh của Đông Phương Vô Sơn.
Có thể tưởng tượng, Phó Uyên tức giận đến mức nào.
Trọng thương Phó Uyên, Đông Phương Vô Sơn cuối cùng cũng yên tâm, ít nhất Phó Uyên không còn uy hiếp.
"Cung chủ!" Trưởng lão và đệ tử Thất Tinh Thần Cung cực kỳ hoảng sợ.
"Đông Phương Vô Sơn! Ngươi phong tỏa thể linh hồn cung chủ, tính là bản lĩnh gì?" Dịch Vân Xung tức điên lên, không nhịn được giận dữ hét.
"Dịch Vân Xung, ngươi nói câu này cũng không thấy ngại à? Tứ Tinh Cổ Tiên Đế đối phó Tam Tinh Cổ Tiên Đế thì tính là bản lĩnh?" Khâu Bất Phàm lạnh lùng nói, khinh thường liếc nhìn Dịch Vân Xung.
“Ngươi!” Dịch Vân Xung mặt mũi dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi.
Khâu Bất Phàm lạnh lùng nói: "Dịch Vân Xung, cung chủ thi triển là pháp quyết Luyện Thuật Sư, ngươi thân là Luyện Thuật Sư, chẳng lẽ không nhìn ra sao? Hay là ngươi, Tiên Hồn giới đệ nhất thiên tài Luyện Thuật Sư, chỉ là hữu danh vô thực?"
"..." Mặt Dịch Vân Xung âm trầm đến cực điểm.
Bốn phương tám hướng, vô số tu giả vây xem giờ phút này đều ngơ ngác.
Vừa giây trước, Phó Uyên còn chiếm ưu thế, dễ dàng nghiền ép Đông Phương Vô Sơn, giây sau cục diện lập tức đảo ngược, Phó Uyên bị Đông Phương Vô Sơn trọng thương.
Sự tương phản mãnh liệt khiến họ không thể tin được.
Đông Phương Vô Sơn kết ấn, giải trừ Thái Ất Tiên Hồn Chú, sau đó nuốt một viên Liệu Thương Đan, lạnh lùng nói: "Pháp chú đã giải, phó cung chủ, mời tự tiện."
"Đông Phương cung chủ không định giết hắn sao?" Nghe Đông Phương Vô Sơn nói vậy, Ninh Thiên Thừa không khỏi ngẩn người, có chút không dám tin.
Không giết Phó Uyên, chẳng phải là thả hổ về rừng?
"Gia gia nói tu vi của mỗi người đều có được không dễ, cho nên chưa bao giờ giết người, trừ phi tội ác tày trời, không thể không giết, gia gia mới ra tay." Tử Vân mở miệng nói.
"Phó Uyên còn chưa đến mức không thể không giết sao?" Ninh Thiên Thừa kinh ngạc.
"Cung chủ đã thả hắn, sẽ không sợ thả hổ về rừng, huống chi cung chủ cũng sắp đột phá Tứ Tinh Cổ Tiên Đế rồi, yên tâm đi." Khâu Bất Phàm cười nhạt nói, tràn đầy tin tưởng vào Đông Phương Vô Sơn.
Kiếm Cừu ngưng trọng nói: "Đông Phương cung chủ không giết Phó Uyên, thực ra còn một nguyên nhân khác, Thiên Chiếu Tiên Phủ. Không giết Phó Uyên, vẫn còn đường lui, giết Phó Uyên, Thiên Chiếu Tiên Phủ e rằng sẽ phái người ám sát."
"Kiếm Cừu nói rất đúng." Dư Thiên Sơn khẽ gật đầu.
"Thủ lĩnh, xem ra không cần Long Hồn xuất thủ." Chiến Hoàng cung kính truyền âm.
"Cũng may Đông Phương cung chủ có lưu lại một tay, nếu không hôm nay e rằng thương vong thảm trọng, nhưng đừng lơ là." Kiếm Cừu truyền âm nói.
"Vâng! Thủ lĩnh!" Chiến Hoàng cung kính truyền âm.
Mặt Phó Uyên tái nhợt, vô cùng dữ tợn, như một con mãnh thú ăn thịt người.
Khó khăn lắm mới đột phá Tứ Tinh Cổ Tiên Đế, khó khăn lắm mới nghiền ép được Đông Phương Vô Sơn, khó khăn lắm mới đợi được ngày rửa sạch sỉ nhục, lại thua bởi Thái Ất Tiên Hồn Chú.
Phó Uyên không cam lòng, trong lòng vạn phần không cam lòng.
“Phó cung chủ, ta tuy nói không tùy tiện giết người, nhưng không có nghĩa là ta không giết ngươi. Nếu ngươi không lui, đừng trách ta vô tình." Đông Phương Vô Sơn lạnh lùng nói, sát khí đáng sợ tập trung vào Phó Uyên.
"Đông Phương Vô Sơn!" Phó Uyên nghiến răng gào rú, ánh mắt hung ác như rắn độc chằm chằm vào Đông Phương Vô Sơn.
"Cung chủ, ngươi bị thương nặng, đánh không lại Đông Phương Vô Sơn, tạm thời trở về chữa thương, khỏi hẳn rồi tính sau." Điêu Nguyên Chính truyền âm nói.
"Ta mà cứ thế bỏ đi, Thất Tinh Thần Cung sau này còn mặt mũi nào đứng chân ở Tiên Hồn giới? Chẳng phải trở thành trò cười cho thiên hạ sao?" Phó Uyên giận dữ trong lòng, dù đã bị trọng thương, Phó Uyên cũng không định rời đi.
Phó Uyên tuy bị trọng thương,
"Ông ông!"
Bất chấp trọng thương, Phó Uyên cưỡng ép thúc đẩy lực lượng, hơn nữa tế ra tinh huyết, lực lượng khủng bố lại lần nữa bạo dũng.
"Cung chủ còn muốn chiến đấu sao?" Dịch Vân Xung và những người khác kinh hãi, vô cùng lo lắng.
Điêu Nguyên Chính kinh hoàng nói: "Cung chủ bị phẫn nộ làm choáng váng rồi, tinh huyết cũng tế ra rồi."
Bản thân bị trọng thương còn định ra tay, đây chẳng phải là muốn chết sao?
“Lực lượng tỉnh huyết!" Mặt Dư Thiên Sơn hơi trầm xuống.
"Lão già này còn chưa định buông tha sao?" Ninh Thiên Thừa cau mày nói.
Kiếm Cừu lạnh lùng nói: "Hắn đang tìm cái chết."
Chứng kiến Phó Uyên lại tế ra tinh huyết tăng lên lực lượng, Đông Phương Vô Sơn nhíu mày, trầm giọng nói: "Phó Uyên, xem ra ngươi muốn tìm cái chết!"
"Đông Phương Vô Sơn! Hôm nay không phải ngươi chết thì là ta vong!" Phó Uyên điên cuồng gào thét, lực lượng khủng bố điên cuồng thúc đẩy.
"Tiên Hồn Chú có thể phong tỏa ngươi một lần, có thể phong tỏa ngươi lần thứ hai!" Đông Phương Vô Sơn lạnh lùng nói.
"Ngươi không có cơ hội!" Phó Uyên phẫn nộ quát, hai tay đột nhiên chắp trước ngực, rồi giận quát một tiếng: "Tiên pháp! Đoạn Hồn Liệt Phong Trảm!"