Linh hồn lực của Tử Vân rất mạnh mẽ, hơn nữa ra tay không hề nương tay.
Linh hồn lực của Tử Vân đã tạo ra uy hiếp đối với Phong Vô Trần.
Đối mặt với sự uy hiếp đó, trong mắt Phong Vô Trần lóe lên một tia lạnh lẽo, lập tức thúc giục Hồn Lực Chi Tổ, định cho Tử Vân một bài học.
Tử Vân tuy chỉ là một cô nương đôi mươi tuổi, nhưng lại ra tay tàn độc như vậy. Hơn nữa Phong Vô Trần và nàng chẳng có quan hệ gì, nên cũng chẳng việc gì phải nhường nhịn.
"Đây là loại linh hồn lực gì? Không đúng, nó còn đáng sợ hơn cả linh hồn lực!" Cảm nhận được luồng linh hồn lực cực kỳ bá đạo bộc phát ra từ Phong Vô Trần, sắc mặt lão giả lập tức biến đổi, tim đập thình thịch.
“Tiểu huynh đệ xin hạ thủ lưu tình!” Lão giả vội vàng quát lớn. Sự việc xảy ra quá đột ngột, lão giả không kịp suy nghĩ nhiều, cưỡng ép đánh một luồng linh hồn lực vào cơ thể Từ Vân.
"Oanh!"
"Phốc!"
Hai luồng linh hồn lực lập tức va chạm. Dù có linh hồn lực của lão giả trợ giúp, Tử Vân vẫn bị chấn đến phun ra một ngụm máu tươi. Linh hồn lực mà nàng thúc giục lập tức bị Phong Vô Trần đánh tan. Dù có lão giả rót thêm linh hồn lực vào, cũng tiêu tan theo.
"Vân Nhi!" Lão giả kinh hãi, hồn vía lên mây.
Phong Vô Trần không hề hấn gì, sắc mặt cũng không hề thay đổi.
Phong Vô Trần ra tay rất nhanh, may mà lão giả lên tiếng can ngăn kịp thời, Phong Vô Trần mới thu hồi bớt Hồn Lực Chi Tổ, nếu không Tử Vân e rằng khó giữ được tính mạng.
Chứng kiến cảnh tượng này, Lưu chưởng quỹ vội vàng trốn vào trong, trong lòng kinh hãi: "Lão tiền bối này hình như là... chẳng lẽ ông ta lại đến Phong Hỏa Thành?"
"Sao có thể... Linh hồn lực của hắn..." Tử Vân tái mặt, kinh hãi nhìn Phong Vô Trần.
Tử Vân thực sự không thể tin được, dù có linh hồn lực của gia gia trợ giúp, nàng vẫn bị Phong Vô Trần chấn thương.
"Đây rốt cuộc là loại linh hồn lực gì? Ngay cả linh hồn lực Cổ Tiên Hoàng cảnh của lão phu cũng không địch lại!" Lão giả trong lòng rung động mạnh, mồ hôi lạnh toát ra, vô
Lão giả chưa từng thấy loại linh hồn lực khủng bố như vậy. Ngay khi giao thủ, ông ta đã cảm nhận rõ ràng, linh hồn lực của mình dường như không tồn tại.
Tình huống này ông ta chưa từng gặp bao giờ.
"Đa tạ tiểu huynh đệ hạ thủ lưu tình." Bất chấp sự kinh hãi, lão giả vội vàng chắp tay nói tạ.
Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Tiểu cô nương, ta không phải xem thường ngươi, mà là ngươi không đủ tư cách để ta phải để ý đến. Ta vốn không muốn so đo với ngươi, nhưng ngươi thật sự quá ngang ngược vô lý. Người nhà ngươi không dạy dỗ ngươi, thì ta sẽ dạy cho ngươi cách tôn trọng người khác."
“Ngươi!” Tử Vân lập tức tức giận đến sồi máu.
Là một Luyện Thuật Sư thiên tài, nàng lại bị người khác sỉ nhục như vậy, sao nàng có thể chịu được?
Lão giả vội vàng kéo Tử Vân lại, nói: "Đều do lão phu không quản giáo tốt."
"Vân Nhi! Mau xin lỗi tiểu huynh đệ!" Lão giả nổi giận nói với Tử Vân, dù sao chuyện này đúng là lỗi của Tử Vân.
Mua bán là tự nguyện, Phong Vô Trần muốn mua, các cửa hàng dược liệu trong thành nguyện ý bán, Tử Vân không thể vì không mua được dược liệu mà ra tay với Phong Vô Trần.
Điều này không chỉ vô lễ, mà còn rất ngang ngược. Tính tình tiểu thư này là do được nuông chiều mà ra.
"Gia gia, tại sao ta phải xin lỗi? Hắn đánh ta! Còn sỉ nhục ta, lại còn muốn ta xin lỗi?" Tử Vân hờn dỗi nói, vẻ mặt đầy uất ức và không phục.
"Xin lỗi!" Lão giả phẫn nộ quát, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tử Vân không biết sự khủng bố của Phong Vô Trần, nhưng lão giả thì biết.
Lão giả giận dữ mắng mỏ khiến Tử Vân sợ hãi, và cũng ý thức được điều gì đó.
"Thực xin lỗi! Ta sai rồi.” Tử Vân nghẹn ngào nói xin lỗi, đây chắc chắn là lần đầu tiên nàng thấy lão giả tức giận đến vậy.
Tử Vân tuy không muốn xin lỗi chút nào, nhưng vẫn phải nói ra.
Lão giả lại vội vàng chắp tay nói: "Tiểu huynh đệ, con bé này ngày thường bị chiều hư rồi, tính tình nóng nảy, có nhiều điều đắc tội, mong tiểu huynh đệ đừng so đo. Sau khi về, lão phu nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ."
"Nếu không còn việc gì khác, ta xin phép đi trước. Lão tiền bối, tốt nhất là ông đừng tu luyện cái thuật luyện hồn kia nữa, linh hồn thể của ông sắp hỏng rồi." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói. Lão giả đã rất khách khí, Phong Vô Trần cũng không so đo làm gì.
Nhìn Phong Vô Trần rời đi, sắc mặt lão giả cứng đờ, như hóa đá.
“Hắn có thể nhìn ra?" Lão giả trong lòng rung động mạnh, căn bản không thể tin được.
"Linh hồn thể sắp hỏng?" Tử Vân ngẩn người, trong lòng lập tức tức giận. Rõ ràng là đang nguyền rủa gia gia của nàng.
Tử Vân vừa định đuổi theo hỏi cho ra nhẽ, thì bị lão giả ngăn lại.
"Gia gia, hắn rất lợi hại phải không? Vì sao gia gia lại sợ hắn như vậy? Với cảnh giới của gia gia, ở Tiên Hồn Giới này gia gia sợ ai chứ? Thần La Tiên Cung gia gia còn không sợ!" Phong Vô Trần đi rồi, Tử Vân tò mò hỏi. Lão giả bắt nàng xin lỗi, nàng tự nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Vừa rồi con hẳn cũng cảm nhận được linh hồn lực của hắn." Cố nén sự rung động trong lòng, lão giả ngưng trọng nói, đồng thời thúc giục linh hồn lực chữa thương cho Tử Vân.
"Ừm, đúng là rất mạnh. Con chưa từng thấy loại linh hồn lực nào như vậy, gia gia từng thấy chưa?” Tử Vân gật đầu.
Lão giả ngưng trọng nói: "Gia gia cũng chưa từng thấy loại linh hồn lực này. Sự tồn tại của nó còn vượt lên trên cả linh hồn lực. Linh hồn lực của người này phi thường đáng sợ, ngay cả gia gia cũng cảm thấy nguy hiểm. Loại linh hồn lực này không hề bình thường, dù cảnh giới Luyện Thuật Sư của gia gia cao hơn hắn, luồng linh hồn lực đó vẫn có thể làm tổn thương gia gia, linh hồn lực của gia gia không có bất kỳ uy hiếp nào đối với hắn."
Lão giả thân là Luyện Thuật Sư Cổ Tiên Hoàng cảnh, đừng nói Tiên Hồn Giới, ngay cả ở Nam Tiên Vực cũng có uy vọng nhất định. Đây là lần đầu tiên ông ta cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm mãnh liệt như vậy từ một hậu bối.
Điều khiến lão giả khiếp sợ hơn cả là, với kinh nghiệm của mình, ông ta cũng không biết Phong Vô Trần đã sử dụng loại linh hồn lực gì.
"Cái gì? Cảnh giới cao hơn mà cũng không ngăn được loại linh hồn lực đó?" Tử Vân trợn tròn mắt, trong lòng chấn động liên hồi.
Nhớ lại việc đù có linh hồn lực của lão giả trợ giúp, nàng vẫn bị chấn thương, nàng mới
Lão giả gật đầu nói: "Địa vị của người này rất đáng sợ, tuyệt đối không thể đắc tội. Vừa rồi hắn đã hạ thủ lưu tình, nếu không con đã chết rồi, gia gia cũng không cứu được con. Ngay cả khi gia gia ra tay, e rằng cũng chết."
"Chuyện này hắn không sai, ngược lại là con ăn nói vô lý, còn dám ra tay tàn độc, sau này phải bỏ cái tính xấu đó đi."
"Sau này gặp lại người này, nhất định không được đắc tội hắn. Nếu có cơ hội, có thể kết giao với người này thì tốt nhất, sẽ giúp ích rất nhiều cho con sau này."
Phong Vô Trần tuy chỉ là Luyện Thuật Sư Cổ Tiên Tướng cảnh, nhưng Hồn Lực Chi Tổ của hắn quá khủng bố, không thể dùng cảnh giới để áp chế được. Chỉ cần Phong Vô Trần muốn, dù là Luyện Thuật Sư Cổ Tiên Đế cảnh cũng phải chết.
"Con biết rồi, gia gia." Tử Vân bĩu môi đáp.
"Đi thôi, đến Phong Tửu Lâu xem sao." Lão giả hờ hững nói.
"Sao hắn lại nhìn ra được? Tình trạng linh hồn thể của lão phu, đâu phải ai cũng biết?" Lão giả trong lòng âm thầm nghi hoặc.
Nhìn hai người rời đi, Lưu chưởng quỹ mới dám bước ra, lẩm bẩm: "Đông Phương Vô Sơn, cung chủ Thần La Tiên Cung, quả nhiên là ông ta! Đệ nhất Luyện Thuật Sư của Tiên Hồn Giới, không ngờ ông ta lại kiêng kỵ Phong Vô Trần tiểu huynh đệ đến vậy."
Lưu chưởng quỹ trong lòng kinh hãi đến mức như sóng thần nổi lên.