"Cái gì? Diệp Hồng Vân muốn giết Phong Võ Trần?" Đông Phương Vô Sơn biến sắc, tim đập thình thịch.
Lại còn muốn giết Phong Vô Trần, Diệp Hồng Vân này là muốn chết hay sao?
Thiên Chiếu Tiên Phủ muốn tự tìm đường chết à?
Đông Phương Vô Sơn vô cùng hoảng hốt.
"Đại trưởng lão, có biến rồi!" Đông Phương Vô Sơn vội nói, lập tức xông vào tửu lâu. Thân Đồ Dao cùng Đông Phương Đỉnh cũng nhanh chóng theo sau.
Phong Vô Trần là ân nhân cứu mạng của hắn, biết Diệp Hồng Vân muốn đối phó Phong Võ Trần, Đông Phương Vô Sơn sao có thể không hoảng hốt?
"Thần La Tiên Cung cũng nhúng tay vào rồi! Đông Phương cung chủ đã tấn cấp Cổ Tiên Đế cảnh Luyện Thuật Sư, liệu có khai chiến với Thiên Chiếu Tiên Phủ?"
"Có chuyện lớn rồi! Sắp có chuyện lớn! Khâu Bất Phàm bị trọng thương, Đông Phương cung chủ e là sẽ không bỏ qua đâu."
"Thần La Tiên Cung đấu lại Thiên Chiếu Tiên Phủ sao? Đông Phương cung chủ có thật sự ra tay không?"
Những tu giả vây xem ở Phong Hỏa Thành giờ phút này đều vô cùng kinh sợ.
Trong tửu lâu, Diệp Hồng Vân và Bạch Quân cùng ba người nữa vẻ mặt ngạo nghề, trêu tức nhìn mọi chuyện, ra vẻ "các ngươi làm gì được ta”.
"Lâu chủ, ngài định làm gì?" Ninh Thiên Thừa ngơ ngác hỏi, trong lòng vừa hiếu kỳ vừa sợ hãi.
Kiếm Cừu, sau khi hồi phục vết thương, khẽ nói: "Lâu chủ, dù ngài có thể mời Thiên Ngân hộ pháp giúp đỡ, hắn cũng chưa chắc dám động đến Diệp Hồng Vân. Sau lưng Diệp Hồng Vân có một sư tôn, là Cổ Tiên Tôn cảnh giới, lại còn là Cổ Tiên giới Luyện Thuật Sư."
Phong Vô Trần không đáp, ánh mắt lạnh băng quét về phía bốn người Diệp Hồng Vân.
Phong Vô Trần rốt cuộc còn có những thủ đoạn khủng bố nào?
Nhìn ánh mắt đáng sợ của Phong Vô Trần, Diệp Hồng Vân cười lạnh hỏi: "Phong Vô Trần, bổn thiếu chủ rất ngạc nhiên, cái gì khiến một Huyền Tiên như ngươi lại có thể trấn định tự nhiên trước mặt bổn thiếu chủ như vậy, không hề sợ hãi? Là do ngươi ngu xuẩn sao?"
"Thả người ra, ngươi có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, giọng nói băng giá, không mang theo chút cảm xúc nào, khiến người nghe sởn gai ốc.
"Ngươi nói gì? Thả người ta sẽ dễ chịu hơn?" Diệp Hồng Vân ngẩn người, chợt bật cười: "Ha ha! Phong Vô Trần, ngươi biết ngươi đang nói gì không? Một phế vật Huyền Tiên như ngươi lại dám nói để một Cổ Tiên Đế như ta dễ chịu hơn?"
"Ha ha!" Bạch Quân và hai người kia cũng không nhịn được cười lớn, càng thêm khinh thường.
Phong Vô Trần điên rồi sao?
Lúc này, Đông Phương Vô Sơn đã tiến vào quán rượu. Chứng kiến vẻ mặt lạnh băng của Phong Võ Trần, Đông Phương Vô Sơn càng thêm bối rối.
Sự xuất hiện của Đông Phương Vô Sơn không làm sắc mặt bốn vị thiếu chủ Diệp Hồng Vân thay đổi.
"Đông Phương cung chủ!" Ninh Thiên Thừa và Kiếm Cừu kinh hãi.
"Phong tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?" Đông Phương Vô Sơn lo lắng hỏi Phong Vô Trần.
"Ta không sao." Phong Vô Trần khẽ lắc đầu.
Thấy Đông Phương Võ Sơn quan tâm Phong Võ Trần như vậy, Diệp Hồng Vân cười lạnh hỏi: "Đông Phương cung chủ, xem ra ngươi và Phong Vô Trần có giao tình không tệ nhỉ? Chắng lẽ ngươi cũng như Khâu Bất Phàm, muốn bảo vệ Phong Vô Trần?"
Đông Phương Vô Sơn nhíu mày nói: "Diệp thiếu chủ, lão phu không biết ân oán giữa ngươi và Phong tiểu huynh đệ, nhưng Phong tiểu huynh đệ là ân nhân cứu mạng của lão phu. Mong thiếu chủ nể mặt lão phu, dừng tay được không?"
"Phong Vô Trần vũ nhục bổn thiếu chủ, Khâu Bất Phàm cản trở. Nếu không phải phát hiện ngươi đến, ta đã giết Khâu Bất Phàm rồi. Đông Phương Vô Sơn, tốt nhất ngươi đừng nhúng tay vào chuyện của ta, nếu không đừng trách bổn thiếu chủ không nhắc nhở ngươi, Thần La Tiên Cung thực lực không được tốt lắm đâu." Diệp Hồng Vân mạnh mẽ nói, không hề nể nang.
"Nếu đã như thế, vậy lão phu đành phải đối địch với Diệp thiếu chủ rồi." Đông Phương Vô Sơn không chút do dự. Thực lực của Thiên Chiếu Tiên Phủ quả thực đáng sợ, nhưng Đông Phương Vô Sơn vẫn chọn đứng về phía Phong Vô Trần.
"Đông Phương Vô Sơn, thực lực của ngươi không phải là đối thủ của Diệp đại ca đâu! Ngươi muốn tìm chết sao?" Sở Ngọc Sơn lạnh lùng nói.
"Vì bảo vệ Phong Võ Trần, đem tất cả mọi người của Thần La Tiên Cung liều mạng vào, Đông Phương Vô Sơn, không thể không nói, các ngươi rất ngu xuẩn!" Sắc mặt Diệp Hồng Vân trở nên lạnh băng.
"Nói nhiều vô ích. Nếu thiếu chủ không muốn nể mặt lão phu, vậy còn cần gì nhiều lời? Nhưng nếu lão phu hôm nay còn sống sót, thù hôm nay, ngày khác tất báo." Đông Phương Vô Sơn trầm giọng nói, đã hạ quyết tâm đối đầu.
Nghe vậy, Diệp Hồng Vân nheo mắt, lạnh lùng nói: "Ngươi dám uy hiếp bổn thiếu chủ?"
"Động thủ đi!" Đông Phương Vô Sơn lạnh lùng nói, khí tức khủng bố của Tam Tinh Cổ Tiên Đế lan tỏa, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác.
"Đông Phương Vô Sơn, ta không cho ngươi nhúng tay!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, Hồn Lực Chi Tổ đã được thúc giục, từng bước đi ra.
"Cái này..." Đông Phương Võ Sơn ngây người.
Nhưng khi cảm nhận được luồng Hồn Lực kinh khủng của Phong Vô Trần, Đông Phương Vô Sơn mới biết, Phong Vô Trần định tự mình ra tay.
Thấy Phong Vô Trần chủ động bước tới, Diệp Hồng Vân cười lạnh: "Phong Vô Trần, ngươi rất có gan."
"Diệp Hồng Vân, xem ra ngươi muốn khó chịu một chút." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, chợt cách không một trảo, Hồn Lực Chi Tổ bộc phát cực kỳ khủng bố, lập tức chui vào cơ thể Diệp Hồng Vân.
"Cái gì?" Phát giác có gì đó không đúng, sắc mặt Diệp Hồng Vân đột nhiên biến đổi.
Phong Vô Trần kéo tay lại, cưỡng ép rút linh hồn của Diệp Hồng Vân ra khỏi cơ thể, nắm chặt cổ họng.
"A!"
Nỗi đau bị cưỡng ép rút ra, phảng phất đến từ tinh thần, khiến Diệp Hồng Vân hét thảm.
"Diệp đại ca!" Bạch Quân và hai người kia kinh hãi, trợn mắt há mồm.
Bọn họ không thể tin được, Phong Vô Trần có thể rút linh hồn của một cường giả Cổ Tiên Đế ra như vậy.
Đông Phương Vô Sơn cũng kinh hãi, thầm thán phục Hồn Lực của Phong Vô Trần quá khủng bố và bá đạo.
Ninh Thiên Thừa và Kiếm Cừu hóa đá!
Cưỡng ép rút linh hồn của Diệp Hồng Vân, điều này khủng bố đến mức nào?
"Linh hồn của Diệp đại ca rõ ràng bị hắn cưỡng ép rút ra! Hắn là Luyện Thuật Sư!" Sở Ngọc Sơn kinh hãi, mặt cắt không còn giọt máu.
"Sao có thể! Linh hồn của cường giả Cổ Tiên Đế, sao có thể bị cưỡng ép rút ra?" Bạch Quân cực độ hoảng sợ, mắt muốn lồi ra.
"Phong Vô Trần thật đáng sợi" Đông Phương Đỉnh và Thân Đồ Dao kinh hãi, sắc mặt tái nhợt, toàn thân run rẩy, không thể kháng cự.
Chọc vào loại tồn tại khủng bố này, không biết khi nào bị giết chết.
Đáng sợ nhất là, Phong Vô Trần có thể trực tiếp tấn công linh hồn của đối phương. Linh hồn là căn bản của tu giả.
"Ngươi... Ngươi có thể rút linh hồn của ta!" Diệp Hồng Vân đau đớn, không thể tin được.
"Bồng!"
Vạn Hỏa Chỉ Tổ ngay sau đó được thúc giục, ngọn lửa trắng đày đặc thiêu đốt linh hồn Diệp Hồng Vân.
"A!" Diệp Hồng Vân vừa sợ vừa đau, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
"Ta chỉ hỏi một lần, người bị bắt ở đâu?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.