Chứng kiến Phong Vô Trần rời đi, Dịch Vân Xung và Nghiêm Chấn Hiên không đám nhúc nhích, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, căng thẳng như lâm đại địch.
Hai người lộ vẻ hoảng sợ, sợ Phong Vô Trần quay lại trả thù.
Đến khi bóng dáng Phong Vô Trần khuất hẳn, Dịch Vân Xung mới thở phào nhẹ nhõm.
Một tiếng hừ lạnh đã đủ để trọng thương bọn hắn, Dịch Vân Xung không sợ mới lạ.
Nhưng sự kinh hãi vẫn còn đó.
"Đại... Đại sư huynh, ta... ta vừa không nhìn lầm chứ? Hắn... hắn nhất niệm thành khí, luyện chế ra Ngũ phẩm Cổ Tiên khí..." Nghiêm Chấn Hiên kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt không thể tin được.
"Cổ Tiên Tướng Luyện Thuật Sư nhất niệm thành khí? Luyện chế Ngũ phẩm Cổ Tiên khí? Chuyện này lừa quỷ à?" Dịch Vân Xung run rẩy cả người.
Không chỉ hai người bọn họ, Khâu Bất Phàm lúc này cũng ngơ ngác.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Khâu Bất Phàm có chết cũng không tin Cổ Tiên Tướng Luyện Thuật Sư có thể nhất niệm thành khí, lại còn luyện chế ra Ngũ phẩm Cổ Tiên khí.
"Dịch Vân Xung, ngươi thấy rõ rồi chứ? Phong huynh đệ hoàn toàn có tư cách vũ nhục ngươi, nhất niệm thành khí, Ngũ phẩm Cổ Tiên khí, bây giờ ngươi làm được không?" Khâu Bất Phàm đột ngột lên tiếng.
Ánh mắt hung ác găm vào Khâu Bất Phàm, Dịch Vân Xung hận không thể nghiền nát hắn.
Khuôn mặt tái mét nhanh chóng trở nên dữ tợn, Dịch Vân Xung nghiến răng nghiến lợi: "Hắn rốt cuộc là ai? Còn thằng nhãi đó là chuyện gì? Vừa rồi cái luồng Linh Hồn Lực thoáng qua kia ta chưa từng thấy bao giờ, hơn nữa hắn chỉ là Cổ Tiên Tướng Luyện Thuật Sư, tại sao có thể dễ dàng trọng thương linh hồn của ta? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!"
Dịch Vân Xung càng nghĩ càng tức giận, như thể không chấp nhận ai mạnh hơn mình, lòng đố kỵ trỗi dậy mạnh mẽ.
"Cổ Tiên Tướng Luyện Thuật Sư đáng sợ đến vậy sao? Chuyện này không thể là thật chứ?" Nghiêm Chấn Hiên hoảng sợ, run rẩy không ngừng.
Dịch Vân Xung nghi hoặc, Khâu Bất Phàm lờ đi.
Khâu Bất Phàm bất lực lắc đầu, thầm than: "Phong Vô Trần tiểu tử này rõ ràng đáng sợ như vậy, mà vẫn chịu gợi ta một tiếng Khâu sư huynh, với thân phận của hẳn, e rằng cung chủ cũng phải gọi hắn một tiếng đại nhân. Nếu hắn muốn, chỉ sợ tùy thời có thể tăng lên cảnh giới Luyện Thuật Sư... Thật là đả kích!"
"Phong huynh đệ đáng sợ, bất kỳ thiên tài nào đứng trước mặt hắn cũng đều lu mờ."
So với kẻ biến thái, ai mà chẳng tầm thường?
"Khâu Bất Phàm, mau trả lời ta! Vừa rồi chuyện gì xảy ra? Cái thằng nhãi đó có Linh Hồn Lực gì? Hắn rốt cuộc là ai?" Dịch Vân Xung hỏi với giọng âm trầm, nghiến răng ken két, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc nhìn chằm chằm Khâu Bất Phàm.
"Ta biết thế nào được? Hôm nay mới quen. Các ngươi đi đi, ta không muốn thừa lúc ngươi ốm mà đòi mạng, ta với ngươi không cùng đẳng cấp." Khâu Bất Phàm cười nhạt, rồi thoắt cái biến mất.
"Lẽ nào lại như vậy! Bại tướng dưới tay mà thôi, Khâu Bất Phàm lại đám không cơi ta ra gì!” Dịch Vân Xung giận tím mặt, điên tiết.
Phong Vô Trần nói hắn là rác rưởi thì còn chấp nhận được, dù sao Phong Vô Trần quá kinh khủng.
Nhưng Khâu Bất Phàm, một bại tướng dưới tay, lại dám bỏ qua hắn, Khâu Bất Phàm lấy đâu ra dũng khí và tự tin?
Là đệ nhất thiên tài Luyện Thuật Sư của Tiên Hồn giới, hắn từng bị sỉ nhục thế này bao giờ?
Dịch Vân Xung lau vết máu trên khóe miệng, giận dữ: "Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua, Khâu Bất Phàm, ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta, ta tuyệt đối không tha cho ngươi. Tại đại hội Luyện Thuật Sư, ta nhất định phải khiến ngươi thân bại danh liệt!"
“Đại sư huynh, chúng ta về báo cáo cung chủ trước đi. Vừa rồi Thần La Tiên Cung lan tỏa cái luồng khí tức đáng sợ kia, hẳn là Đông Phương Vô Sơn." Nghiêm Chấn Hiên kinh hãi nói, sự khủng bố của Phong Vô Trần đã khắc sâu vào tận đáy lòng hắn, không đám nắn lại nửa khắc.
Dù Dịch Vân Xung rất không cam tâm, nhưng hiện tại bản thân bị trọng thương, cũng chỉ có thể rời đi trước.
...
Trở lại Phong Hỏa Thành, Phong Tửu Lâu, Phong Vô Trần định luyện chế Nghịch Thiên Thần Châu ngay, nhưng vừa bước vào tửu lâu, Mục chưởng quầy đã cung kính đón tiếp.
"Lâu chủ, có người tìm ngài, khách không mời mà đến." Mục chưởng quầy nói nhỏ, cằm hất về phía một vị trí trong tửu lâu.
Phong Võ Trần quay lại nhìn, một người đàn ông Áo trắng lạ mặt.
"Cổ Tiên Hoàng!" Phong Vô Trần khẽ cau mày.
Khi Phong Vô Trần nhìn sang, người đàn ông kia cũng đang nhìn hắn.
"Ông đi đi." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói, rồi tiến về phía người đàn ông.
Nhưng vừa đi qua, Phong Vô Trần đã cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo thoáng qua, chính là từ người đàn ông xa lạ này.
“Người Cổ Tiên giới muốn giết ta không nhiều, nhưng người này không phải người của Thất Tỉnh Thần Cung, tam đại gia tộc càng không thể, vậy thì hoặc là người Thần Phong Tiên Cung, hoặc là đo tên kia phái tới." Phong Vô Trần thầm nghĩ, xác định rõ kẻ thù của mình.
Phong Vô Trần ngồi xuống, rót một chén rượu, nói: "Ta và ngươi không quen biết, nhưng nếu ngươi muốn giết ta, có thể cho ta biết ai phái ngươi tới không?"
Nói xong, hắn uống cạn một hơi.
"Diệp thiếu chủ." Người đàn ông áo trắng lạnh lùng nói: "Phong Tửu Lâu nếu nhúng tay, cùng nhau tiêu diệt."
"Quả nhiên." Phong Vô Trần gật đầu, cười: "Diệp Hồng Vân đúng là bụng dạ hẹp hòi, thân là Cổ Tiên Đế mà lại để bụng một tên vô danh tiểu tốt như ta."
"Đắc tội Diệp thiếu chủ chỉ có đường chết." Người đàn ông áo trắng lạnh lùng nói, không biểu cảm uống cạn chén rượu.
"Đáng tiếc, ngươi giết không được ta." Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, rót thêm một chén.
"Sao ngươi biết? Ngươi chỉ là Cổ Tiên Tướng, nên biết rằng với thực lực của ta, muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay, thậm chí không cần nói nhảm với ngươi." Người đàn ông áo trắng lạnh lùng nói.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Tam Tinh Cổ Tiên Hoàng thực lực quả thực cường đại, giết ta quả thực dễ như trở bàn tay, nhưng từ khi ta ngồi xuống, ngươi đã trúng độc."
"Trúng độc?" Người đàn ông áo trắng sững sờ, nhếch mép cười khẩy: "Ngươi nghĩ độc có tác dụng với ta?"
“Ngươi đừng quá tự tin, cũng đừng coi thường ta." Phong Vô Trần cười nhạt, mặt không đổi sắc, hoàn toàn không hề lo lắng.
"Ngươi đừng quá tự đại, ta sẽ không coi thường một kẻ sắp chết." Giọng người đàn ông áo trắng trở nên lạnh băng, mắt lóe lên sát khí tàn nhẫn.
Nói xong, hắn định ra tay giết Phong Vô Trần, thậm chí không cần dùng lực.
Nhưng ngay khi hắn ra tay, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, một ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng.
"Sao có thể! Ta trúng độc từ khi nào?" Người đàn ông áo trắng hoảng hốt, nhìn lòng bàn tay, hoàn toàn không phát hiện ra độc tố.
Phong Võ Trần hạ độc từ lúc nào, hắn không hề hay biết.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Sao? Giờ còn nghĩ độc của ta vô dụng à?"
"Đây là độc gì?" Người đàn ông áo trắng kinh hãi hỏi, loại độc có thể làm hắn bị thương chắc chắn rất đáng sợ.
"Thẳng thắn mà nói, ta cũng không biết, chỉ là luyện chế tùy tiện thôi. Nhưng ngươi yên tâm, loại kịch độc này sẽ không lấy mạng ngươi, một hai tháng là hồi phục." Phong Vô Trần cười xòa, rồi đứng dậy rời đi.