“Kiếm Cừu! Ngươi muốn chết” Phương Hồng Sinh nghiến răng nghiến lợi, giận đến mức ngũ tạng lục phủ đảo lộn.
Hắn đường đường là cung chủ Thần Phong Tiên Cung, lại có kẻ tiểu bối nào dám sỉ nhục như vậy?
Kiếm Cừu chẳng hề sợ hãi, lớn tiếng đáp trả: "Không phải các ngươi đến đây để giết ta sao? Để bôi nhọ mặt mũi Thần Phong Tiên Cung các ngươi? Ngoài ra, còn muốn cướp Phong Tửu Lâu nữa, đúng không?"
"Đúng vậy, giết ngươi, giao ra Phong Tửu Lâu, những người khác của Huyền Hoàng Điện có thể giữ mạng!" Phương Hồng Sinh lạnh lùng nói, sát khí ngút trời nhắm thẳng vào Kiếm Cừu.
Võ Phong nghiến răng: "Kiếm Cừu, đừng tin lời ma quỷ của hắn!"
Kiếm Cừu đĩ nhiên sẽ không tin lời kẻ địch.
"Giết ta?" Kiếm Cừu cười lạnh đầy vẻ giễu cợt: "Giết ta thì sao? Dương Nhạc Sơn vẫn sẽ là trò cười của Tiên Hồn Giới. Dù có tiêu diệt Huyền Hoàng Điện, các ngươi Thần Phong Tiên Cung cũng không thể thay đổi được gì, ngược lại càng khiến người ta chê cười sự vô sỉ của các ngươi!"
"Ha ha! Hay! Nói hay lắm!" Võ Phong trọng thương cười lớn.
"Kiếm Cừu, tiểu tử ngươi được đấy, không chỉ thực lực trở nên cường đại, mà cái miệng cũng lợi hại hơn nhiều!" Lôi Cao Hàn mặt mày hớn hở nói.
"Dương Nhạc Sơn vĩnh viễn là trò cười của Tiên Hồn Giới, Thần Phong Tiên Cung vĩnh viễn là trò cười của Tiên Hồn Giới!" Vài đệ tử Huyền Hoàng Điện nhao nhao gào lớn.
Chợt các đệ tử đồng loạt hô vang theo, tiếng hô vang dội vang vọng khắp nơi.
Đằng nào hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết, còn gì phải sợ nữa.
"Kiếm Cừu, Đại trưởng lão không chết được." Lúc này, Phong Vô Trần truyền âm đến.
"Lâu chủ, đa tạ rồi." Kiếm Cừu truyền âm cảm ơn, trong lòng yên tâm hơn nhiều.
"Ngươi định làm gì?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi.
"Ta cũng không biết, địch nhân quá mạnh. Lâu chủ, ngươi tốt nhất đừng nhúng tay vào. Ta đã đoán trước được kết cục này rồi, nên không để người của Long Hồn đi chịu chết. Lâu chủ thân pháp cao minh, nếu có thể mang điện chủ cùng trưởng lão bọn họ rời đi, Kiếm Cừu vô cùng cảm kích." Kiếm Cừu truyền âm nói.
"Nếu như ta có thể giúp ngươi thì sao?" Phong Vô Trần truyền âm cười hỏi.
"Nếu lâu chủ có bản lĩnh đó, đương nhiên ta muốn lâu chủ giúp đỡ, còn phải nói sao? Nhưng lâu chủ trúng kịch độc, e là không đối phó được Bồ Lương Phi, người này thực lực quá mạnh. Lâu chủ là ân nhân của ta, ta tuyệt đối không thể hại lâu chủ." Kiếm Cừu truyền âm nói.
Phong Vô Trần nhếch miệng cười, không nói gì thêm, tiếp tục giúp Thừa An chữa thương.
Một phen của Kiếm Cừu, triệt để chọc giận Phương Hồng Sinh, sát khí ngập trời cuồng bạo tuôn ra.
"Cung chủ, đừng nhiều lời với hắn, giết hắn đi!” Thạch Ngụy Nghiên âm trầm giận đữ nói, mặt mũi đữ tợn đáng sợ.
"Một tên tiểu bối, lại dám cuồng vọng tự đại như vậy, ai cho mày lá gan?" Bồ Lương Phi lạnh lùng mở miệng, ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm Kiếm Cừu.
"Thái Hoàng Kiếm Cung! Ỷ mạnh hiếp yếu, còn mặt mũi nào mà cấu kết với Thần Phong Tiên Cung, không sợ bị người chế giễu sao? Còn ra thể thống gì là thế lực lớn nữa!" Kiếm Cừu trừng mắt mắng Bồ Lương Phi, không hề nể nang.
Bồ Lương Phi cùng Cam Hân Đồng và đám cao tầng, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
"Xú tiểu tử, đừng tưởng rằng đánh bại Dương Nhạc Sơn thì có thể cuồng vọng đến mức không ai bằng!" Một đệ tử Thái Hoàng Kiếm Cung phẫn nộ quát.
“Thật to gan! Dám vũ nhục Thái Hoàng Kiếm Cung chúng tai Tiểu tử ngươi chán sống rồi! Xem ra hôm nay phải để cho tất cả mọi người của Huyền Hoàng Điện chôn cùng mới được!" Một vị Lục Tỉnh Cổ Tiên Quân phẫn nộ quát.
"Kẻ bất kính với Bổn cung, đều phải chết!" Bồ Lương Phi lạnh lùng nói, trong tay ngưng tụ lực lượng đáng sợ, đột nhiên tăng cường không ít.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Dứt lời, Bồ Lương Phi vung tay, lực lượng vốn định chém giết Võ Phong, mang theo âm thanh xé gió lao về phía Kiếm Cừu, nơi nó đi qua, không gian chấn động dữ dội, thế công khủng bố đến cực điểm, khiến người ta cảm thấy bất lực.
“Kiếm Cừu cẩn thận!" Mặt Võ Phong biến sắc, tim đập loạn xạ.
Võ Phong bất chấp trọng thương, liều mạng xông lên.
Nhưng Võ Phong trọng thương, tốc độ chậm chạp, căn bản không thể ngăn cản được.
"Bồ Lương Phi! Ngươi còn chút liêm sỉ nào không? Dám ra tay với hậu bối, không sợ tu giả Tiên Hồn Giới chê cười sao?" Lôi Cao Hàn giận dữ gào thét.
"Tuy nói là tiểu bối, nhưng vũ nhục Thái Hoàng Kiếm Cung, thì phải chết! Tưởng mình có chút bản lĩnh, là không coi Thái Hoàng Kiếm Cung ra gì!" Bồ Lương Phi lạnh lùng nói.
Nhưng ngay khi công kích tới gần Kiếm Cừu, thân ảnh Kiếm Cừu liền biến mất một cách quỷ di.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Lực lượng đáng sợ của Bồ Lương Phi, oanh kích vào một ngọn tiên sơn cách đó không xa, ầm ầm nổ vang, lực lượng khủng khiếp phá hủy hơn nửa ngọn tiên sơn hùng vĩ, vô số đá vụn bắn tung tóe.
Cảnh tượng đột ngột này, khiến Võ Phong và mọi người kinh hãi, nhưng đồng thời cũng yên tâm hơn.
"Chuyện gì xảy ra? Là Phong Vô Trần ra tay sao?” Võ Phong trong lòng kinh ngạc.
"Kiếm Cừu biến mất! Tốc độ công kích đáng sợ như vậy, hơn nữa còn bị khóa chặt, vậy mà hắn vẫn có thể né tránh!"
"Không đúng, là có người xuất thủ! Thân pháp phi thường cao minh, lập tức cứu Kiếm Cừu đi."
"Đúng vậy! Cảm ứng được một luồng khí lưu yếu ớt chấn động, hẳn là cùng tiểu tử đi cùng Kiếm Cừu!"
Phàm là tu giả trên Cổ Tiên Quân, đều có thể phát giác được Kiếm Cừu đã được người cứu.
"Thân pháp thật thần kỳ, tốc độ thật nhanh, ngay khi Kiếm Cừu được cứu đi, khí tức cũng đã biến mất." Cam Hân Đồng kinh ngạc nói.
"Tiểu tử này là ai? Vừa mới bắt đầu còn không chú ý hắn, không ngờ lại nhìn không ra tu vi của hắn sâu cạn." Phương Hồng Sinh lạnh lùng đánh giá Phong Vô Trần.
"Lão phu cũng không nhìn ra, che giấu quá sâu." Thạch Ngụy Nghiên ngưng trọng nói, ánh mắt cũng đánh giá Phong Vô Trần.
"Tiểu tử, ngươi là ai? Dám nhúng tay vào chuyện của Bổn cung, ngươi chán sống rồi sao?" Bồ Lương Phi ánh mắt lạnh lẽo, quét về phía nơi Phong Vô Trần và Kiếm Cừu xuất hiện.
"Đa tạ lâu chủ xuất thủ cứu giúp." Kiếm Cừu vội vàng nói tạ.
“Ngươi định để ta giúp ngươi như thế nào? Dù sao đây cũng là thế lực của ngươi." Phong Võ Trần hỏi, bỏ qua Bồ Lương Phi và Phương Hồng Sinh.
"Nếu có thể, xin lâu chủ báo thù cho đệ tử đã chết! Tuyệt không thể bỏ qua bọn chúng! Nhưng lâu chủ thực sự không cần phải mạo hiểm, bằng không thì ta dù chết cũng không an tâm." Kiếm Cừu áy náy nói.
"Yên tâm, ngươi không chết được, đệ tử đã chết, cũng có thể phục sinh." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Cái gì? Phục sinh?" Kiếm Cừu sững sờ, trừng to mắt nhìn Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Ngươi lát nữa sẽ biết, thuận tiện cho ngươi một chút lòng tin."
Phong Võ Trần đang nói đùa sao?
Tuy nói Cổ Tiên Giới cũng có những lời đồn về thần thông khởi tử hồi sinh, nhưng cũng chỉ là lời đồn mà thôi, cho dù thật sự tồn tại, thì đó cũng phải là thần thông của Siêu cấp cường giả.
"Ý của ngươi là muốn bọn chúng toàn bộ chết sao?" Phong Vô Trần hỏi.
Lời này của Phong Vô Trần, một lần nữa khiến Kiếm Cừu kinh hãi.
Lực lượng hai thế lực lớn có cường giả nhiều như vậy, Phong Vô Trần lấy đâu ra tự tin mà nói ra những lời điên cuồng như vậy?
Kịch độc của Phong Vô Trần tuy lợi hại, nhưng không thể đối phó được nhiều người như vậy, đúng không?
"Xú tiểu tử, ngươi điếc sao?" Thấy Phong Vô Trần coi mình như không khí, Bồ Lương Phi tức điên, sát khí lạnh lẽo cuồng bạo tuôn ra.