"Sao vậy?"
Liễu Yên còn tưởng mình tìm được chỗ dựa vững chắc lắm cơ đấy?
"Trong lòng ngươi không biết mình đắc tội ai à?"
Lửa giận và sát khí ngút trời của Lạc Tuyệt Sơn bỗng chốc tan biến không dấu vết. Chẳng lẽ Liễu Yên không thấy lạ sao?
Đến giờ này còn không nhận ra mình gây họa lớn rồi à?
Trong lòng Lạc Tuyệt Sơn có cả vạn con thảo nê mã phi nhanh qua, vừa giận vừa sợ hãi quát: "Liễu Yên, con tiện nhân chết tiệt kia, ngươi hại chết ta rồi!”
"Tuyệt Sơn đại ca, sao anh không nói gì? Rốt cuộc có chuyện gì vậy?" Liễu Yên càng lúc càng hoảng hốt, sốt ruột hỏi.
Lạc Tuyệt Sơn run rẩy toàn thân, đầu từ từ quay lại như một cỗ máy.
Khoảnh khắc Lạc Tuyệt Sơn nhìn thấy Huyền Ảnh hộ pháp, hồn vía đã bay mất phân nửa, mặt trắng bệch.
Và khi Lạc Tuyệt Sơn nhìn thấy Phong Vô Trần, hắn lập tức hồn phi phách tán, suýt chút nữa quỳ sụp xuống, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Nỗi sợ hãi tột độ ấy không thể nào che giấu được.
Liễu Yên lại dám đắc tội Phong Vô Trần!
Kẻ đáng sợ đã dễ dàng trọng thương Chúc Thiên Ma và Cổ Huyền Tôn, cường giả khủng bố kia kìa!
Đắc tội ai không được, lại đi đắc tội Phong Vô Trần, đúng là chán sống.
"Tuyệt Sơn đại ca, em biết anh rất phẫn nộ, bọn chúng giờ chạy đằng trời, giết chúng đi!" Liễu Yên đắc ý cười nói. Thấy Lạc Tuyệt Sơn run rẩy, Liễu Yên còn tưởng hắn run vì tức giận.
"Bốp!"
Nhưng ngay khi Liễu Yên vừa dứt lời, Lạc Tuyệt Sơn không thể nhịn được nữa, giáng một cái tát như trời giáng, một tiếng giòn tan vang lên, tát cho Liễu Yên phun máu tươi, ngã vật xuống đất.
Cái tát này không hề nhẹ tay.
Lạc Tuyệt Sơn hận không thể giết chết Liễu Yên ngay lập tức, nhưng có Phong Vô Trần ở đây, hắn không dám tự tiện quyết định.
Cái tát của Lạc Tuyệt Sơn khiến đám tu giả đứng xem hả hê trong lòng.
"Tuyệt Sơn đại ca, anh... anh làm gì vậy? Sao lại đánh em? Không phải anh muốn giết bọn chúng sao?" Liễu Yên ngơ ngác, ôm lấy khuôn mặt đau rát hỏi, nước mắt lã chã rơi.
"Con tiện nhân này câm miệng cho ta!" Lạc Tuyệt Sơn giận dữ hét, gân xanh nổi đầy mặt, trông vô cùng đáng sợ.
"Tuyệt Sơn đại ca, anh... anh đừng dọa em... Em là vị hôn thê của anh mà, bọn chúng khi nhục em, anh không giúp em còn đánh em." Liễu Yên sợ hãi đến mất phương hướng, mặt mày tái mét.
"Con chết tiệt kia, ta đánh đúng là ngươi đấy! Ngươi nên chết khuất mắt ta đi, đừng có hại ta!" Lạc Tuyệt Sơn nổi cơn thịnh nộ mắng.
Giờ phút này, Liễu Yên mới phát hiện ra ánh mắt của Lạc Tuyệt Sơn mang theo sự hoảng sợ và tuyệt vọng.
Trong khoảnh khắc ấy, Liễu Yên cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, vội vàng quay đầu nhìn về phía Phong Vô Trần, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và hối hận.
Lạc Tuyệt Sơn đang sợ hắn!
Đúng vậy! Lạc Tuyệt Sơn đang sợ Phong Vô Trần!
"Chí Tôn đại nhân..." Liễu Yên dần tỉnh táo lại, cuối cùng cũng hiểu ra.
Người đàn ông trước mặt chính là Chí Tôn đại nhân của Long Thần tộc.
"Thuộc hạ Lạc Tuyệt Sơn! Tham kiến Chí Tôn đại nhân! Tham kiến Huyền Ảnh hộ pháp!" Lạc Tuyệt Sơn lập tức hoảng sợ quỳ xuống, cung kính nói, ánh mắt hung ác liếc xéo Liễu Yên.
"..." Chứng kiến cảnh tượng này, Liễu Yên như người mất hồn.
Đây là người luôn miệng nói muốn cưới nàng làm vợ sao?
Chỗ dựa lớn nhất của mình, vị hôn phu của mình, lại quỳ xuống trước kẻ thù của mình, còn tự xưng là thuộc hạ, Liễu Yên thực sự không dám tin vào mắt mình.
Vốn tưởng rằng dựa vào Lạc Tuyệt Sơn để leo lên, có thể muốn làm gì thì làm, có thể rửa hận, chém giết tất cả những kẻ đã sỉ nhục mình.
Nhưng Liễu Yên không ngờ rằng, kẻ thù lớn nhất của nàng lại chính là thủ lĩnh trực tiếp của vị hôn phu!
Nỗi sợ hãi và hối hận chưa từng có ập đến, khiến Liễu Yên gần như nghẹt thở.
Sự tuyệt vọng này giống như rơi vào Mười Tám Tầng Địa Ngục, vĩnh viễn không có cảm giác luân hồi.
Phong Vô Trần không để ý đến, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Liễu Yên, lạnh lùng hỏi: "Vị hôn phu của ngươi không cứu được ngươi, ngươi còn quen ai, ta cho ngươi cơ hội gọi đến."
"..." Liễu Yên hoàn toàn mất hết ý chí, chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng.
Thân phận khủng bố của Phong Võ Trần đã vượt quá sức tưởng tượng của nàng.
"Lạc Tuyệt Sơn, ngoài ngươi ra, chuyện này Ngọc Hư Thánh Điện còn có ai biết?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.
Lạc Tuyệt Sơn vô cùng sợ hãi, cung kính đáp: "Khởi bẩm Chí Tôn đại nhân, ở Ngọc Hư Thánh Điện chỉ có một mình thuộc hạ biết chuyện này, điện chủ và trưởng lão đều không hay biết. Là do thuộc hạ vì Liễu Yên mà ra mặt, xúi giục bốn thế lực lớn đối phó Thánh Đan Các."
"Thuộc hạ không biết Thánh Đan Các có Chí Tôn đại nhân chống lưng. Nếu biết, dù có cho thuộc hạ vạn cái gan, thuộc hạ cũng không dám đối phó Thánh Đan Các."
"Khẩn cầu Chí Tôn đại nhân thứ tội!"
Trước mặt Phong Võ Trần, Lạc Tuyệt Sơn không đám giấu điểm nửa lời, kể lại toàn bộ sự thật.
"Bốp!"
"Phụt!"
Phong Vô Trần giáng một cái tát trời giáng, lực đạo cực mạnh, đánh cho Lạc Tuyệt Sơn phun ra một ngụm máu tươi, răng cửa bay ra mấy chiếc.
Cái tát này không hề nương tay, khiến mọi người kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
"Thứ tội?" Phong Vô Trần nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng lóe lên sát khí đáng sợ, lạnh lùng nói: Ngươi biết đã có bao nhiêu người chết không? Bảy đại phân các của Thánh Đan. Các bị công phá, thương vong thảm trọng, tổn thất to lớn, cường giả của Thiên Đạo Thánh Điện bị giết, bây giờ ngươi bảo ta thứ tội?”
"Chí Tôn đại nhân tha mạng, thuộc hạ biết sai rồi, tất cả là do thuộc hạ bị nữ sắc che mắt, đều do con tiện nhân Liễu Yên này. Đại nhân muốn giết cứ giết nàng, khẩn cầu đại nhân tha cho thuộc hạ một mạng." Lạc Tuyệt Sơn cực kỳ hoảng loạn dập đầu cầu xin tha thứ.
Nghe những lời này của Lạc Tuyệt Sơn, gương mặt Liễu Yên tái nhợt, lộ ra nụ cười tuyệt vọng.
Nỗi hối hận và sợ hãi tột độ đã khiến nàng buông xuôi ý định sống sót.
"Tha cho ngươi một mạng? Vậy ta ăn nói thế nào với những người đã chết?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.
Lạc Tuyệt Sơn không ngừng đập đầu cầu xin tha thứ: "Khởi bẩm Chí Tôn đại nhân, thuộc hạ có thể lập công chuộc tội. Chỉ cần đại nhân tha cho thuộc hạ một mạng, đại nhân bảo thuộc hạ làm gì cũng được, ngay cả việc giết con tiện nhân Liễu Yên này cũng được, thuộc hạ tuyệt không hối hận."
"..." Liễu Yên câm lặng.
"Làm gì cũng được?" Phong Vô Trần hỏi.
"Đúng vậy! Làm gì cũng được!" Lạc Tuyệt Sơn khẽ thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu.
"Vậy ngươi tự sát đi." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, sắc mặt lạnh lùng đến cực điểm.
Lời vừa nói ra, vẻ mặt Lạc Tuyệt Sơn cứng đờ, nói hết lời hay, điên cuồng đập đầu cầu xin tha thứ, nhưng Phong Võ Trần vẫn không có ý định buông tha hắn.
Ngay từ khi biết Lạc Tuyệt Sơn là chỗ dựa của Liễu Yên, Phong Vô Trần đã không có ý định tha cho Lạc Tuyệt Sơn.
Không một ai được tha.
"Chí Tôn đại nhân tha mạng, thuộc hạ còn chưa muốn chết, cầu xin đại nhân cho thuộc hạ một cơ hội." Lạc Tuyệt Sơn hối hận đến ruột gan đều xanh hết cả rồi.
Tiền đồ tươi sáng, lại bị hủy hoại chỉ vì Liễu Yên.
"Ngươi không có tư cách." Phong Võ Trần vô tình nói: "Huyền Ảnh, tiễn hắn lên đường."
"Vâng! Đại nhân!" Huyền Ảnh cung kính đáp, bàn tay hóa trảo, hung hăng chụp vào Lạc Tuyệt Sơn.
"Huyền Ảnh! Đừng giết ta! Không!" Lạc Tuyệt Sơn kinh hoàng kêu lên, muốn phản kháng, nhưng lại phát hiện sức mạnh của Huyền Ảnh vô cùng khủng bố, áp chế hắn không thể nhúc nhích.
"Oanh!"
Trong tích tắc, một tiếng nổ vang lên, lồng ngực Lạc Tuyệt Sơn xuất hiện một lỗ thủng đẫm máu, chết ngay tại chỗ.
Một chiêu miếu sát Tứ Tỉnh Thánh Tôn.
Thực lực khủng bố của Huyền Ảnh, chấn nhiếp mạnh mẽ đám tu giả Thánh Thiên Thành.