Khi được hỏi về lý do phản bội, Long Khiếu Phong và hai người kia đều im lặng không nói.
Thấy vậy, Phong Vô Trần nhún vai, cười nói: "Cũng được thôi, phản bội thì là phản bội, cần gì lý do."
Sắc mặt Long Khiếu Phong ba người không hề thay đổi.
"Chủ nhân, vì sao hiện tại không giết ba tên phản bội đó đi?" Long Thần Kiếm truyền âm hỏi.
"Thực lực của ba tên phản đồ kia tuy không yếu, nhưng chủ nhân muốn giết bọn chúng dễ như trở bàn tay, cần gì phải đợi đến khi đại chiến kết thúc?" Thánh Giáp khó hiểu hỏi.
“Trong tình huống bình thường, kẻ phản bội nào lại đám bình tĩnh đứng xem cuộc chiến như vậy? Bọn chúng tuy không phải Chân Tiên, nhưng cũng không e ngại Chân Tiên, thậm chí đối mặt ta cũng không hề sợ hãi, chắc chắn có cường giả chống lưng phía sau," Phong Võ Trần truyền âm đáp.
"Long Khiếu Phong ba người bọn họ, từ đầu đến cuối đúng là không hề lo lắng sợ hãi," Thần Nhãn truyền âm nói thêm.
Phong Vô Trần sở dĩ không ra tay, là muốn xem kẻ đứng sau Long Khiếu Phong là ai.
Ánh mắt Phong Vô Trần lại quay về chiến trường.
Cuộc chiến giằng co đã hơn mười phút, Chúc Thiên Ma và Chúc Quân dốc toàn lực, liên thủ triển khai công kích mãnh liệt, sử dụng đủ loại chiêu thức xảo quyệt, tàn nhẫn, miễn cưỡng có thể đấu ngang sức với Long Thí Hồn.
Nhưng để áp chế Long Thí Hồn thì hoàn toàn không thể.
Long Thí Hồn có thân thể cực kỳ cường đại, công kích hung mãnh của Chúc Thiên Ma và Chúc Quân căn bản không gây ra chút tổn thương nào.
Dù thi triển thánh quyết cường đại, cũng bị Long Thí Hồn dùng thánh quyết còn bá đạo và mạnh mẽ hơn áp chế.
Chỉ tốn công vô ích.
"Chúc Thiên Ma, vết thương nghiêm trọng của ngươi còn có thể chống đỡ được bao lâu?" Long Thí Hồn cười lạnh hỏi, Chúc Thiên Ma trọng thương, không đủ sức chống lại sức mạnh của Long Thí Hồn.
Nếu không có Chúc Quân gắng gượng, Chúc Thiên Ma đã bị giết chết từ lâu.
Chúc Thiên Ma tức giận gầm lên một tiếng, lao đến bên phải Long Thí Hồn, tung ra một chưởng hung ác, vô tình.
Cùng lúc đó, thế công hung mãnh của Chúc Quân không ngừng nghỉ.
"Oanh!"
Một chưởng của Chúc Thiên Ma đánh vào sau lưng Long Thí Hồn, tạo nên một tiếng nổ lớn, nhưng lại không thể lay chuyển hắn dù chỉ một chút.
Chúc Thiên Ma kinh hãi: "ong Thần kết giới!”
Long Thí Hồn vừa đối phó với Chúc Quân, vừa cười lạnh: "Chúc Thiên Ma, chút sức lực đó của ngươi, bản tọa không thèm để vào mắt, ngươi đừng hòng hút lực lượng của bản tọa."
Long Thí Hồn luôn đề phòng Chúc Thiên Ma hấp thu lực lượng, nên đã thiết lập Long Thần kết giới quanh thân.
Vừa có thể ngăn cản Chúc Thiên Ma đánh lén, vừa phòng ngừa hắn hấp thu lực lượng.
Nói xong, một luồng kình khí cực kỳ khủng bố bùng nổ, trực tiếp đánh bay Chúc Thiên Ma ra ngoài.
"Gia giai" Sắc mặt Chúc Quân đại biến.
"Hưu!"
Ngay lúc Chúc Quân phân tâm, Long Thí Hồn đã thi triển thuấn di biến mất.
"Không ổn!" Sắc mặt Chúc Quân lần nữa biến đổi lớn.
Khi Long Thí Hồn xuất hiện trở lại, hắn đã ở trên đầu Chúc Thiên Ma, khí tức khủng bố lại một lần nữa tập trung vào Chúc Thiên Ma.
"Oanh!"
"Phốc!"
Long Thí Hồn hung hăng tung một chưởng xuống, đánh trúng vào ngực Chúc Thiên Ma, sức mạnh bá đạo, cương mãnh khiến Chúc Thiên Ma phun máu tươi, thân hình hóa thành một vệt đen rơi xuống.
Một chưởng này đối với Chúc Thiên Ma mà nói, không khác gì "chết đuối vớ phải cọc rêu."
Vết thương lập tức trở nặng, Ma Thần hóa không thể duy trì, Chúc Thiên Ma trở lại hình đáng ban đầu.
Long Thí Thiên liếc nhìn, cười lạnh: "Lão già Chúc Thiên Ma cuối cùng cũng không chịu nổi nữa sao?"
"Lão Tộc trưởng!" Vô Cực trưởng lão càng thêm hoảng sợ, bất an.
"Ma Thần hóa tan!" Chúc Ngạo Vân sợ hãi tột độ.
"Gia gia!" Chúc Quân thất kinh, vội vàng lao xuống.
Long Khiếu Dương cười lạnh: "Muốn đi cứu người cứ đi đi, ta tuyệt đối không cản."
Đi cứu người?
Đây chẳng phải là đi tìm chết sao?
Với sức mạnh khủng khiếp như vậy, ai có thể đỡ nổi?
"Thánh quyết! Cửu Trọng Thiên Cương Ấn!"
Long Thí Hồn chắp tay trước ngực, uy thế ngập trời bộc phát, cuối cùng hét lớn một tiếng, trên không trung ngưng tụ một ấn năng lượng màu vàng khống lồ, rộng mấy chục vạn trượng, bốc lửa trên bề mặt, ánh kim quang chói lọi chiếu sáng không gian mờ mịt.
Ngay khi ấn năng lượng ngưng tụ, sức mạnh tăng lên gấp bội.
"Ực..."
Vô số cường giả tham gia đại chiến sinh tử, một lần nữa bị sức mạnh khủng bố này dọa cho hồn bay phách tán.
"Ông ông!"
Long Thí Hồn vung tay, ấn năng lượng ầm ầm nên xuống, không gian rung chuyển dữ đội, khí thế bá đạo không gì cản nổi.
"Quân nhi cẩn thận!" Chúc Thiên Ma kinh hãi nói.
Chúc Quân mặt mày dữ tợn, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào ấn năng lượng khủng bố đang ập xuống, khí thế cuồng mãnh không ngừng tăng lên, dường như muốn liều mạng.
Chúc Quân vung tay, lấy ra một thanh trường kiếm màu đen, chính là Thượng Cổ Thánh Kiếm.
Thánh kiếm vừa xuất hiện, sức chiến đấu của Chúc Quân lại tăng lên, thân kiếm lan tỏa hắc khí, toàn bộ lực lượng rót vào trong đó, bắn ra sức mạnh kiếm quang không thể đo lường.
“Huyết Ma Kiếm! Hóa ra ở trong tay ngươi, xem ra ngươi định liều mạng với bản tọa," Long Thí Hồn kinh ngạc nói, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Quân nhi! Mau tránh ra! Long Thí Hồn thi triển pháp quyết, cần tiêu hao lực lượng khổng lồ, hơn nữa uy lực rất đáng sợ, ngươi không đỡ được đâu, đừng liều mạng, né tránh công kích của hắn, chúng ta vẫn còn cơ hội!" Chúc Thiên Ma nóng lòng quát lớn.
"Gia gia, nếu con né tránh, Thiên Ma tộc sẽ xong đời!" Chúc Quân nghiến răng giận dữ nói.
Chúc Thiên Ma cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới nhận ra.
Phía dưới là Thiên Ma vực, một khi Chúc Quân né tránh, hơn hai triệu đại quân Thiên Ma tộc phía dưới chắc chắn hóa thành tro tàn.
"Gia gia, truyền lực lượng cho con! Nhanh!" Chúc Quân hung ác quát, toàn thân lộ vẻ liều mạng, toàn bộ lực lượng đều rót vào Huyết Ma Kiếm.
"Long Thí Hồn! Ngươi đã sớm tính toán xong rồi đúng không?" Chúc Thiên Ma lửa giận ngút trời, nhưng không có lựa chọn nào khác, không dám chần chờ, lập tức tung một chưởng vào sau lưng Chúc Quân, rót vào toàn bộ lực lượng.
"Long Thí Hồn! Đến đây đi!" Chúc Quân quát lớn, phóng xuất toàn bộ sức mạnh.
"Thượng Cổ Thánh Quyết! Ma Sát Cửu Thiên!"
Chúc Quân nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay nắm chặt Huyết Ma Kiếm, từ đuôi đến đầu chém ra, mang theo khí thế Lực Phách Hoa Sơn, bá khí ngút trời.
"Ông ông!"
Kiếm quang màu đen khổng lồ, rộng mấy chục vạn trượng, tựa như vầng trăng lưỡi liềm bay lên trời, sức mạnh lập tức bộc phát, uy thế khủng bố, dường như muốn chém không gian thành hai nửa.
"Thánh quyết tổ tiên truyền lại!" Chúc Thiên Ma kinh hãi.
Đây chắc chắn là đòn sát thủ mạnh nhất của Chúc Quân.
"Phốc phốc!"
"Ông ông!"
Trong sự hoảng sợ tuyệt vọng của vô số tu giả Tây Vực, hai cỗ năng lượng vượt quá sức tưởng tượng, ấn và kiếm quang hung hăng va chạm, tạo nên một tiếng nổ vang vọng không gian Thánh Giới, tựa như sao Hỏa đụng phải Trái Đất, khiến vô số người đau đớn màng tai, Chúc Thiên Ma và Chúc Quân đồng thời phun máu tươi.
Chúc Thiên Ma trọng thương, không còn sức chống đỡ, thân hình suy sụp.
"Gia giai" Chúc Quân kinh hoảng kêu lên, nhưng không thể dừng lại, nếu không kiếm quang sẽ uống phí.
"Lão Tộc trưởng!" Chứng kiến Chúc Thiên Ma ngã xuống, Vô Cực trưởng lão và những người khác kêu la, hoảng sợ tột độ.
Long Thí Hồn cười lạnh: "Chúc Quân, ngươi không có Ma Thần hóa, chỉ với chút sức lực đó của ngươi, làm sao chống đỡ được thánh quyết của bản tọa?"