"Sao? Đường đường là thủ lĩnh tối cao của Thiên Ma tộc, kẻ đã bước vào cảnh giới Chân Tiên trong truyền thuyết, mà cũng sợ chết ư?"
Chứng kiến vẻ mặt kinh hoàng của Chúc Thiên Ma, Phong Vô Trần mỉa mai cười.
Trong lòng Chúc Thiên Ma giận dữ, nhưng không dám bộc phát.
Trước mặt cường giả tuyệt đối, Chúc Thiên Ma không thể ngóc đầu lên được.
"Phong Vô Trần, ta biết đây không phải sức mạnh của ngươi. Tuy rằng sức mạnh này mạnh hơn ta, nhưng ta cũng không phải để ngươi tùy ý sỉ nhục." Chúc Thiên Ma nghiến răng giận dữ nói.
"Bốp!"
Lời vừa dứt, Phong Vô Trần đã tát tới, tốc độ cực nhanh, Chúc Thiên Ma không kịp phản ứng.
Lại bị Phong Vô Trần tát một cái, lửa giận trong lòng Chúc Thiên Ma bốc cao ngút trời.
Đường đường là thủ lĩnh Thiên Ma tộc, lại bị một tên tiểu bối tát tai, nỗi sỉ nhục này ai có thể chịu được?
"Sỉ nhục ngươi thì sao? Ta không chỉ sỉ nhục ngươi, ta còn đánh vào mặt ngươi đấy." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Phong Vô Trần!" Mặt Chúc Thiên Ma đữ tợn, hận không thể nuốt sống Phong Vô Trần, nhưng vẫn cố nén lửa giận trong lòng.
Hiện tại Chúc Thiên Ma không dám ra tay.
Bởi vì Phong Vô Trần có thể giết hắn bất cứ lúc nào.
Tu luyện mười vạn năm mới bước vào cảnh giới Chân Tiên, khó khăn đến mức nào, có thể tưởng tượng được, Chúc Thiên Ma sợ chết hơn bất cứ ai.
"Oành!"
"Phụt!”
Tiếng gào thét của Chúc Thiên Ma vừa dứt, Phong Vô Trần đã tung một quyền, tiếng nổ vang lên, Chúc Thiên Ma cảnh giới Chân Tiên hộc ra một ngụm máu tươi, thân hình hóa thành một vệt chớp đen bắn ra xa.
"Lão tộc trưởng!" Vô Cực trưởng lão và những người khác kinh hãi.
"Hít..."
Mọi người ở Long Thần Thánh Điện, kể cả ba vị Thủy Tổ Long Thí Hồn, đều hít ngược một hơi khí lạnh, vẻ mặt rung động kinh hoàng càng thêm mãnh liệt.
Một quyền có thể đánh Chân Tiên thổ huyết.
Đây là sức mạnh khủng bố đến mức nào?
"Sao có thể? Sức mạnh bá đạo thật, một quyền có thể làm ta bị thương, rốt cuộc đây là sức mạnh gì?" Trong lòng Chúc Thiên Ma kinh hoàng vạn phần, căn bản không tin Phong Vô Trần có sức mạnh khủng bố như vậy.
Chúc Thiên Ma thân là cường giả Chân Tiên, thực lực tuyệt đối có thể nghiền ép vô số cường giả Thánh Giới, hắn không tin một quyền của Phong Vô Trần có thể đánh hắn thổ huyết.
Nhưng khi Chúc Thiên Ma còn đang khiếp sợ hoảng sợ, bỗng nhiên cảm thấy một lực hút kinh khủng, kéo hắn trở lại.
Lực hút kinh khủng này, Chúc Thiên Ma vẫn không cách nào phản kháng.
Giờ khắc này, Chúc Thiên Ma cảm thấy trước mặt Phong Vô Trần, mình chỉ là con sâu cái kiến.
"Chiến đấu ắt có thương vong, nếu không thì sao gọi là chiến đấu? Ngươi nói có đúng không, lão tộc trưởng Chúc Thiên Ma?" Trên mặt Phong Vô Trần nở một nụ cười tà ác đáng sợ.
Chúc Thiên Ma bị cưỡng ép kéo trở lại, vô cùng sợ hãi, cảm giác bất lực giống như rơi vào mười tám tầng địa ngục, khiến hắn cực độ sợ hãi, thậm chí tuyệt vọng.
Chúc Thiên Ma vô lực giãy giụa khỏi sức mạnh đáng sợ này, nghiến răng quát lớn: "Phong Vô Trần, nếu ngươi giết ta, dù ta thành quỷ cũng không tha cho ngươi!"
"Bốp!"
"Phụt!"
Phong Vô Trần tát mạnh một cái, lực đạo quá lớn, khiến Chúc Thiên Ma phun máu tươi, mặt mày biến dạng.
"Đánh hay lắm!" Long Thí Thiên hưng phấn hét lớn, mọi người Long Thần Thánh Điện bắt đầu hưng phấn.
"Thành quỷ? Ngươi có tư cách đó sao?" Phong Vô Trần khinh thường cười lạnh nói: "Chỉ bằng chút bản lĩnh ấy của ngươi, dù có thành quỷ thì sao? Chẳng phải cũng bị ta giẫm nát dưới chân? Đừng nói bây giờ ngươi chỉ là cảnh giới Chân Tiên, dù là chân tiên cường đại hơn, ta cũng có thể giẫm nát ngươi dưới chân."
Chúc Thiên Ma tức giận đến mặt mày tái mét, trong lòng uất ức vô cùng, nhưng không dám làm gì, cũng không thể làm gì.
Ai bảo thực lực Phong Vô Trần mạnh hơn hắn?
"Bốp!"
"Phụt!"
Dứt lời, Phong Vô Trần lại tát một cái, lực đạo quá lớn, khiến Chúc Thiên Ma lần nữa phun máu tươi, răng cửa bay ra mấy cái.
Một cái tát này khiến thương thế của Chúc Thiên Ma thêm trầm trọng.
Mặt mày sưng đỏ, đau nhức kịch liệt lan tràn khắp người Chúc Thiên Ma.
Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Chúc Thiên Ma.
Vô Cực trưởng lão và những người khác đang xem cuộc chiến từ xa, không dám hé răng, hoảng sợ đến cực hạn.
"Chúc Thiên Ma, nhiều cường giả của Long Thần Thánh Điện bị trọng thương, đây đều là do ngươi gây ra à? Nếu ta không cho ngươi nếm chút máu, thì sao ăn nói với họ? Ngươi nói có đúng không?" Phong Vô Trần nở nụ cười tươi rói với Chúc Thiên Ma.
Nhìn thấy nụ cười này của Phong Vô Trần, Chúc Thiên Ma luống cuống.
"Giao Long Thần đồ đằng ra đây, có lẽ ta có thể tha cho ngươi một mạng." Phong Vô Trần cười nói.
Nghe vậy, mặt mày Chúc Thiên Ma đại biến, tim đập thình thịch.
Chuyện này phải nói thế nào? Khai ra vị Chân Tiên thần bí kia? Chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Nhưng nếu không nói, Phong Vô Trần cũng sẽ không tha cho hắn.
"Vị Chân Tiên đại nhân kia chắc sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Chúc Thiên Ma thầm nghĩ, hiện tại chỉ có thể đánh cược một phen.
"Long Thần đồ đằng? Ta căn bản không cướp Long Thần đồ đằng, giao thế nào?" Chúc Thiên Ma lạnh lùng nói, giả vờ như không biết.
Long Thần đồ đằng xác thực không phải do Chúc Thiên Ma cướp đi.
Nhìn Chúc Thiên Ma, Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Coi như ngươi không cướp Long Thần đồ đằng, với tu vi của ngươi, nhất định biết ai lấy, ta nói không sai chứ?"
Chúc Thiên Ma lạnh lùng nói: "Ta không biết."
"Ngươi chắc chắn không nói sao? Không sợ ta giết ngươi? Hy vọng ngươi không phải hối hận." Phong Võ Trần nhếch mép cười lạnh.
"Phong Vô Trần, dù ngươi uy hiếp ta thế nào, không biết là không biết." Chúc Thiên Ma kiên cường nói, vị Chân Tiên thần bí kia có thực lực khủng bố, Chúc Thiên Ma không dám bán đứng hắn.
Huống chi Chúc Thiên Ma còn cần vị Chân Tiên thần bí kia giúp tăng tu vi.
"Oành!"
"Phụt!"
Lời vừa dứt, Phong Võ Trần đã tung một quyền, sức mạnh bá đạo khiến Chúc Thiên Ma phun máu tươi, cảm giác ngũ tạng lục phủ đều muốn nôn ra.
Lực đạo còn đáng sợ hơn vừa rồi.
"Đáng ghét! Phong Vô Trần rốt cuộc mạnh đến mức nào?" Chúc Thiên Ma vừa giận vừa sợ.
"Rầm rầm rầm!"
"Phụt phụt phụt!"
Phong Võ Trần trực tiếp triển khai hành hung điên cuồng, quyền cước cùng sử dụng, mặc kệ sống chết, tiếng nổ vang không ngừng, đánh cho Chúc Thiên Ma thổ huyết lên tục, kêu thảm thiết không ngừng.
"Nói hay không! Nói hay không! Nói hay không!"
"Ai cướp Long Thần đồ đằng?"
Phong Vô Trần vừa quát lạnh, vừa hành hung, thủ đoạn hung ác đến cực điểm.
"Lão tộc trưởng..." Vô Cực trưởng lão và những người khác vô cùng hoảng sợ, căn bản không dám nhúng tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Họ hối hận đến ruột gan đều xanh rồi.
Long Thần Thánh Điện trên dưới, giờ phút này đã vang lên tiếng gào thét hưng phấn.
"Chân Tiên giỏi lắm sao? Dám đến Long Thần Thánh Điện dương oai, còn dám trước mặt ta cuồng vọng? Ngươi tính là cái gì?" Phong Vô Trần vừa chửi mắng vừa hành hung, tát tai không ngừng.
Vài phút sau, Chúc Thiên Ma bị trọng thương, tay chân đều bị chặt đứt, toàn thân biến dạng, chỉ còn lại chút sức lực.
Chúc Thiên Ma suy yếu hoảng sợ nói: "Đừng... Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa..."
"Chúc Thiên Ma, ta còn tưởng ngươi có cốt khí lắm chứ, nói đi, ai cầm Long Thần đồ đằng." Phong Võ Trần cười lạnh nói.
Chúc Thiên Ma nói: "Cổ Huyền Tôn."