Vạn Niên Huyền Băng lập tức bị cắn nuốt, khiến Cổ Huyền Tôn kinh hãi lách mình lui về phía sau.
Cổ Huyền Tôn vốn định lợi dụng sự bá đạo của Vạn Niên Huyền Băng để đóng băng kinh mạch của Phong Vô Trần, từ đó thôn phệ hắn từ bên trong. Dù không giết được Phong Vô Trần, ít nhất cũng có thể khiến hắn trọng thương.
Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính.
Cổ Huyền Tôn không ngờ rằng Phong Vô Trần lại có thể thôn phệ được Vạn Niên Huyền Băng của hắn.
"Vạn Niên Huyền Băng cũng chẳng có gì đặc biệt." Phong Vô Trần cười khẩy.
"Bản tôn đã tỉnh luyện Vạn Niên Huyền Băng này mười vạn năm, vô cùng bá đạo, có thể đóng băng mọi loại lực lượng, ngay cả Thượng Cổ Thần Hỏa cũng không thể hòa tan, làm sao có thể bị hắn thôn phệ?” Cổ Huyền Tôn kinh hãi tột độ.
Cổ Huyền Tôn không biết rằng Phong Vô Trần sở hữu Băng Hồn Chi Tổ, đạo lực thuộc tính Băng đầu tiên từ thuở khai thiên lập địa. So với Băng Hồn Chi Tổ, Vạn Niên Huyền Băng có là gì?
Vạn Niên Huyền Băng chỉ là cháu chắt trước mặt Băng Hồn Chi Tổ.
"Cổ Huyền Tôn, đừng phí công vô ích, hãy sử dụng thực lực chân chính của ngươi đi. Nếu không, ngươi sẽ sớm trở thành Chúc Thiên Ma thứ hai." Phong Vô Trần khinh miệt cười lạnh nói.
Mặt Cổ Huyền Tôn sa sầm lại, liếc nhìn Chúc Thiên Ma, truyền âm hỏi: "Chúc Thiên Ma, Phong Vô Trần còn có nhược điểm nào không?"
"Không hề. Không thể phá vỡ phòng ngự của hắn. Nhục thể của hắn vô cùng cường đại. Bổn tọa đã dốc toàn lực, vẫn không thể làm hắn bị thương dù chỉ một chút. Hắn thậm chí còn chưa thi triển toàn bộ sức mạnh.” Chúc Thiên Ma truyền âm đáp.
"Ông ông!"
Nghe vậy, sắc mặt Cổ Huyền Tôn càng thêm khó coi. Sức mạnh Chân Tiên cảnh giới bộc phát ra, ánh sáng lam chói mắt bắn thẳng lên trời, chiếu sáng không gian mờ ảo. Thượng Cổ Thánh Khí cũng được tế ra, sức mạnh hủy diệt điên cuồng tăng vọt.
Trong chớp mắt, sức mạnh của Cổ Huyền Tôn đã tăng lên đến đỉnh điểm.
Dù là khí thế hay sức mạnh, Cổ Huyền Tôn đều mạnh hơn Chúc Thiên Ma.
Quả không hổ là bá chủ Thánh Giới.
"Rốt cuộc là ai có thể bức Cổ Huyền Tôn đại nhân đến mức này?" Nam Cung Huyền cau mày, không tài nào đoán ra.
"Đại trưởng lão, ngươi không định đi xem sao?" Thiên Nhàn Tử hỏi.
Nam Cung Huyền lắc đầu, nói: "Sức mạnh Chân Tiên cảnh giới không phải thứ chúng ta có thể chịu đựng được. Vừa rồi luồng sức mạnh thuộc tính Phong kia, tháp chủ chẳng phải cũng cảm nhận được sao?"
"Vô cùng đáng sợ, thâm bất khả trắc!" Thiên Nhàn Tử gật đầu.
Nếu Nam Cung Huyền biết cỗ lực lượng kia đến từ Phong Vô Trần, có lẽ đã ngất xiu tại chỗ.
"Đây là toàn lực của ngươi sao? Đến đi, tấn công ta!" Phong Vô Trần cười lạnh, ánh mắt mang theo vẻ khinh miệt.
Thực lực của Cổ Huyền Tôn cũng chỉ mạnh hơn Chúc Thiên Ma một chút mà thôi, Phong Vô Trần căn bản không để vào mắt.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Cổ Huyền Tôn đột nhiên phất tay, một tiếng nổ xé tai vang lên, một cột sáng năng lượng màu xanh đa trời khủng bố xé gió lao ra, mang theo uy lực xuyên thủng trời đất phóng về phía Phong Võ Trần.
"Phanh!"
Phong Vô Trần cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng phất tay, dễ dàng đánh tan sức mạnh của Cổ Huyền Tôn.
"May mà chúng ta không ra tay, Cổ Huyền Tôn cũng không làm gì được Phong Vô Trần." Chúc Hoang kinh hãi nói, giọng run rẩy.
"Lão tộc trưởng, Vô Cực trưởng lão, chúng ta đi nhanh thôi, đánh tiếp Cổ Huyền Tôn tất bại." Chúc Ách Hồn vội vàng nói, không dám nán lại nữa.
"Cỗ lực lượng này của Phong Vô Trần không phải của hắn. Với tu vi của Phong Vô Trần, lẽ ra không thể chống đỡ được lâu. Thân thể của hắn cũng không cho phép. Có lẽ vẫn còn cơ hội giết hắn." Chúc Thiên Ma cau mày nói.
Mặt Vô Cực trưởng lão biến sắc, sợ hãi nói: "Lão tộc trưởng, Phong Vô Trần có thể khống chế cỗ lực lượng này, chứng tỏ sau lưng hắn có cường giả khủng bố, có lẽ là linh hồn thể. Nhị trưởng lão đã chết, chúng ta không có Linh Hồn Lực cường đại để áp chế. Nếu người này hiện thân, hậu quả khó lường."
"Vô Cực trưởng lão, ngươi nghĩ Chân Tiên đại nhân kia không có Luyện Thuật Sư cường đại sao? Dù không có, với Linh Hồn Lực của Nam Cung Huyền, có lẽ cũng có thể áp chế." Chúc Thiên Ma bị Phong Vô Trần đánh cho tàn phế, sao cam tâm?
"Đối đầu trực diện, bản tôn chắc chắn không phải đối thủ của hắn, nhưng cỗ lực lượng thần bí của Phong Vô Trần lại có thể giúp bản tôn tăng tu vi, vượt qua người kia cũng không chừng." Cổ Huyền Tôn nhíu mày thầm nghĩ, trong mắt lóe lên sát khí tàn nhẫn.
"Lực lượng đáng sợ như vậy, hắn nhẹ nhàng phất tay liền phá tan." Long Khiếu Phong lần nữa kinh hãi trước thực lực đáng sợ của Phong Vô Trần.
Long Khiếu Viêm vẻ mặt bất lực nói: "Chúng ta căn bản không có chút phần thắng nào. Lực lượng của tiểu tử này thật sự đáng sợ."
"Ba!"
Cổ Huyền Tôn đột nhiên chắp tay trước ngực, một tiếng giòn vang, ngưng tụ sức mạnh khủng bố, sau đó quát lớn: "Đóng băng! Thượng Cổ Thánh Quyết! Thiên Hồn Khóa Nguyệt!"
Sức mạnh thuộc tính Băng khủng bố lập tức đóng băng Phong Vô Trần.
"Cổ Huyền Tôn, Vạn Niên Huyền Băng của ngươi trói không được ta." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
“Hưửu hưu hưu!”
Cổ Huyền Tôn không để ý, chợt vung tay lên, hơn mười đạo xiềng xích năng lượng màu đen cường đại bắn ra, mỗi một xiềng xích đều lan tỏa khí tức khủng bố khiến người ta run sợ, cuối cùng ngưng tụ thành một con mãng xà màu đen dài ngoằng.
Xiềng xích năng lượng lại biến thành mãng xà có sinh mạng!
"Thượng Cổ Ác Linh!" Long Thí Hồn và Tam Đại Thủy Tổ đồng thanh kinh hô.
"Cổ Huyền Tôn lại có Thượng Cổ Ác Linh!" Chúc Thiên Ma và Vô Cực trưởng lão kinh hãi kêu lên, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.
Khuôn mặt ba người Long Khiếu Phong lộ vẻ hoảng sợ.
Cổ Huyền Tôn lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, thực lực của ngươi có mạnh đến đâu, trước mặt bản tôn cũng chỉ có con đường chết!"
"A? Thánh quyết vẫn tồn tại sinh mạng thể?" Phong Vô Trần kinh ngạc, lần đầu tiên thấy loại pháp quyết này.
"Không ngờ Thánh Giới nhỏ bé này lại có thứ tiểu quái vật này." Giọng Phong Huyền Đế kinh ngạc vang lên.
"Tiểu quái vật? Phong Huyền Đế, đây là vật gì? Sao lại dung nhập trong pháp quyết?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi, vô cùng tò mò.
Thứ có thể khiến Phong Huyền Đế kinh ngạc như vậy chắc chắn không phải tầm thường.
Phong Huyền Đế truyền âm nói: "Tiểu tử, đây là Thượng Cổ Ác Linh, có thể thôn phệ hết thảy ác niệm trên thế gian. Thôn phệ càng nhiều, lực lượng của chúng càng đáng sợ. Chúng có thể thôn phệ mọi loại lực lượng. Thời Thượng Cổ, chúng còn được gọi là Thôn Phệ Ác Linh. Đây không phải là dung nhập pháp quyết, mà là lão già kia ký kết khế ước với ác linh, khi thi triển thánh quyết sẽ phóng thích ác linh."
"Thôn phệ hết thảy ác niệm?" Phong Vô Trần nghe mà choáng váng.
"Trong lòng mỗi người đều có ác niệm, ngươi cũng không ngoại lệ. Đây chỉ là ác linh biến ảo thể, ác linh thực sự nằm trong cơ thể lão già kia. Công kích bình thường không thể giết được ác linh. Dù ngươi có băm ác linh thành trăm mảnh, nó cũng có thể lập tức khôi phục. Nói cách khác, lão già này có được Bất Tử Chi Thân. Một khi ác niệm bị cắn nuốt, ngươi coi như xong đời." Phong Huyền Đế truyền âm nói.
"Bất Tử Chi Thân? Đáng sợ thật! Vậy phải đối phó với ác linh như thế nào?" Phong Vô Trần mồ hôi lạnh toát ra, càng nghe càng thấy kinh hãi.
"Đừng lo, đầu ác linh này không mạnh lắm, hơn nữa còn bị lão già kia hạn chế. Ác linh thực sự cường đại đến mức cường giả Bàn Cổ Giới cũng phải kiêng ky." Phong Huyền Đế truyền âm cười nói.
Phong Vô Trần sốt ruột hỏi: "Ngươi mau nói cách đối phó đi!"