Võ Hồn Thánh Điện.
"Chúc Trần Tâm trưởng lão?"
Trong đại điện, Cổ Huyền Tôn khẽ cau mày, ngạc nhiên không hiểu vì sao Chúc Trần Tâm đột ngột đến Võ Hồn Thánh Điện.
"Hừ! Không tiếp!" Nam Cung Huyền giận dữ quát, nhớ đến việc Thiên Ma tộc từ chối liên minh, hắn liền một bụng lửa giận.
Tam trưởng lão nghiến răng nghiến lợi: "Lão già kia còn đến đây làm gì?"
“Đại trưởng lão, Chúc Trần Tâm trưởng lão hình như có chuyện rất quan trọng, vô cùng gấp gáp." Đệ tử cung kính bẩm báo.
Mặt Nam Cung Huyền vô cùng âm trầm, phẫn nộ quát: "Bảo hắn cút! Cút ngay!"
"Vâng!" Đệ tử sợ hãi, lập tức rời khỏi đại điện.
Ngoài đại điện, Chúc Trần Tâm đã nghe thấy tiếng quát giận dữ của Nam Cung Huyền, chỉ còn biết cười khổ.
"Chúc Trần Tâm trưởng lão, thật sự xin lỗi, Đại trưởng lão ngài ấy..." Đệ tử kia bước ra, mặt đầy vẻ lúng túng nói.
Chúc Trần Tâm cười khổ: "Cổ Huyền Tôn, Nam Cung Huyền Đại trưởng lão, việc này liên quan đến sinh tử tồn vong của Thiên Ma tộc và Võ Hồn Thánh Điện, gặp hay không gặp, ta không ép."
"Sinh tử tồn vong?" Cổ Huyền Tôn chau mày sâu hơn, chợt nói: "Chúc Trần Tâm trưởng lão, mời vào."
Nghe thấy giọng Cổ Huyền Tôn, Chúc Trần Tâm lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Trong đại điện, Nam Cung Huyền vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, các cao tầng khác cũng vậy.
"Chúc Trần Tâm trưởng lão mời ngồi, không biết có chuyện gì?" Cổ Huyền Tôn cười nhạt hỏi, thái độ rất khách khí.
Chúc Trần Tâm sắc mặt có chút tiều tụy, thở đài một tiếng, nói: "Thiên Ma tộc từ chối liên minh với Võ Hồn Thánh Điện là có nguyên nhân, đồng thời cũng là đang cứu Võ Hồn
"Nói dối!" Nam Cung Huyền lập tức nổi giận mắng: "Võ Hồn Thánh Điện cần ngươi Thiên Ma tộc cứu giúp sao? Thiên Ma tộc các ngươi mạnh đến thế à?"
Nghe Nam Cung Huyền nói vậy, Chúc Trần Tâm cũng nổi giận, nghiến răng: "Nam Cung Huyền! Nếu ta nói Cổ Huyền Tôn ngay cả Long Thí Thiên cũng đánh không lại, ngươi còn dám nói những lời ngông cuồng đó không?"
"Long Thí Thiên?" Cổ Huyền Tôn hơi nhíu mày, trong đầu hiện lên cảnh Phong Vô Trần ngông cuồng ở Huyền Thánh giới, Khôi Ảnh càn rỡ ở Huyền Thánh giới, còn có việc Tử Linh tộc biến mất... Cổ Huyền Tôn dường như ý thức được điều gì.
"Chúc Trần Tâm! Ngươi thật to gan! Dám vũ nhục Cổ Huyền Tôn đại nhân!" Tam trưởng lão phẫn nộ quát, mạnh tay đập bàn đứng dậy.
“Long Thí Thiên tính là cái gì? Chỉ bằng hắn mà đánh bại được Cổ Huyền Tôn đại nhân? Ngay cả Long Thí Hồn cũng không có bản lĩnh đó." Một vị Thánh Tôn cường giả khinh thường nói.
"Chúc Trần Tâm trưởng lão, ta thấy ngươi bị Long Thần tộc dọa sợ rồi. Long Thí Hồn ba người bọn chúng liên thủ, có lẽ còn có thể chống lại Cổ Huyền Tôn đại nhân, chứ một đấu một, ngoại trừ Long Thí Hồn ra, Long Thí Vân và Long Thí Thiên căn bản không đủ trình." Một vị Lục Tinh Thánh Tôn ngạo mạn nói.
Chứng kiến vẻ mặt ngạo nghễ, cuồng vọng của những người này, Chúc Trần Tâm cười lạnh: "Vậy sao? Thực lực của lão Tộc trưởng Thiên Ma tộc thế nào? Ta tin rằng liều chết một trận chiến cũng có thể khiến Cổ Huyền Tôn đại nhân lưỡng bại câu thương. Đừng tưởng rằng Võ Hồn Thánh Điện rất mạnh, ta hy vọng các ngươi thu lại vẻ mặt cuồng vọng, ngạo mạn này! Bởi vì các ngươi căn bản không biết chuyện gì đang xảy ra!"
Chúc Trần Tâm càng nói càng kích động, cuối cùng không kìm được gầm lên.
"Chúc Trần Tâm trưởng lão bớt nóng, ta thấy quả thật có đại sự." Cổ Huyền Tôn nghiêm nghị nói.
Nam Cung Huyền và những người khác cũng ngoan ngoãn ngậm miệng, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.
Họ hiểu rõ Chúc Trần Tâm, nếu không phải có chuyện lớn, tuyệt đối không tức giận đến mức này, càng không dám gầm thét trong đại điện của Võ Hồn Thánh Điện.
Hít sâu một hơi, Chúc Trần Tâm cố kìm nén lửa giận trong lòng, nói: "Cổ Huyền Tôn, Thiên Ma tộc sở dĩ từ chối liên minh là vì lão Tộc trưởng bị Long Thí Thiên trọng thương! Mà Long Thí Thiên gần như không hề bị tổn hại!"
"Cái gì? Long Thí Thiên trọng thương Chúc Thiên Ma?"
Lời Chúc Trần Tâm vừa dứt, Cổ Huyền Tôn cùng Nam Cung Huyền và các cao tầng khác đều kinh hãi, không kìm được kinh hô.
"Cái này... Sao có thể..." Nam Cung Huyền và những người khác đều ngây người.
Lão Tộc trưởng của Thiên Ma tộc lại bị Long Thí Thiên trọng thương?
Chúc Trần Tâm gật đầu, nói: "Trước đó không lâu, Long Thí Thiên một mình xông vào Thiên Ma Vực, trọng thương Mệnh Hồn Huyền Điện, Ảnh Ma Thánh Điện và vô số cường giả khác, thậm chí còn đến đại điện Thiên Ma Vực bức lão Tộc trưởng phải ra tay. Trong trận chiến đó, Long Thí Thiên thể hiện sức mạnh vô cùng khủng khiếp, thậm chí còn tu luyện một loại chưởng pháp Hỏa thuộc tính vô cùng đáng sợ, có thể lập tức tăng sức mạnh lên gấp bội. Lão Tộc trưởng cuối cùng thảm bại, bản thân bị trọng thương."
"Chưởng pháp Hỏa thuộc tính? Lập tức tăng lên gấp bội?" Cổ Huyền Tôn chau mày sâu hơn, nghiêm nghị nói: "Trước đây, Thanh Hồng hộ pháp của Thánh Hồn Tông giao chiến với Long Thiên Dạ, cũng bị đánh bại bởi một loại chưởng pháp Hỏa thuộc tính cường đại. Lúc đó Long Thiên Dạ chỉ là Thất Tinh Thánh Đế, còn Thanh Hồng hộ pháp đã là Nhất Tinh Thánh Tôn."
Chúc Trần Tâm nghiêm trọng nói: "Chính vì vậy, Thiên Ma tộc mới từ chối liên minh, lo sợ chúng ta thương vong thảm trọng, bởi vì không biết Long Thần tộc hiện tại có thực lực đáng sợ đến mức nào. Sau khi trận chiến kết thúc, Long Thí Hồn xuất hiện, khí thế của hắn còn đáng sợ hơn Long Thí Thiên, lão Tộc trưởng và Vô Cực trưởng lão đều bị chấn nhiếp."
“Long Thí Hồn thực sự đáng sợ đến vậy sao?” Cổ Huyền Tôn chau mày.
"Đúng vậy. Nếu chúng ta liên minh, rồi đánh Long Thần tộc, hậu quả khó lường." Chúc Trần Tâm càng nói càng kinh hoảng.
"Chúc Trần Tâm trưởng lão, là ta trách oan ngươi rồi." Kìm nén sự hoảng sợ trong lòng, Nam Cung Huyền lập tức nói xin lỗi.
Tam trưởng lão và các Thánh Tôn cường giả khác đều lộ vẻ xấu hổ.
"Long Thí Hồn bọn họ trở nên đáng sợ như vậy trong im lặng, không ai ngờ được." Chúc Trần Tâm lắc đầu, không có ý trách cứ.
“Ngay vừa nãy, lão Tộc trưởng toàn lực công kích Long Thí Hồn, Long Thí Hồn hoàn toàn không phòng ngự, cũng không né tránh, chỉ dựa vào sức mạnh thân thể mà ngăn cản công kích của lão Tộc trưởng, gần như không hề tổn hại. Thậm chí hắn còn nói, chúng ta, Thiên Ma tộc và Võ Hồn Thánh Điện, Hiên thủ cũng vô dụng, hắn tùy thời có thể gửi chiến thư!" Chúc Trần Tâm nói tiếp, đến cuối câu, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Thân thể ngăn cản công kích của lão Tộc trưởng?" Cổ Huyền Tôn cuối cùng cũng ngồi không yên, vì chính ông cũng không làm được điều đó.
"Cái này... Sao có thể?" Nam Cung Huyền và những người khác lại kinh hãi kêu lên, tim như muốn nhảy ra ngoài.
Chúc Trần Tâm nghiến răng: "Vừa rồi nếu Long Thí Hồn ra tay, e rằng không ai trong chúng ta cản nổi. Hắn sở dĩ không ra tay, có lẽ là muốn vĩnh viễn dẫm nát Thiên Ma tộc dưới chân! Để chúng ta chịu hết sỉ nhục!"
Nhị trưởng lão Dịch Thiên Nham kinh hãi nói: "Chẳng lẽ Long Thí Hồn đã bước chân vào Chân Tiên cảnh giới? Sao có thể? Làm sao hắn có thể bước vào Chân Tiên cảnh giới?"
"Chân Tiên cảnh giới!" Cổ Huyền Tôn toàn thân chấn động, lưng toát mồ hôi lạnh, kinh hãi nói: "Chúng ta Võ Hồn Thánh Điện kiếm cớ khai chiến, Long Thí Hồn bọn họ cũng vậy!"
Nghĩ đến đây, Cổ Huyền Tôn thầm may mắn Thiên Ma tộc từ chối liên minh, tránh được đại chiến, nếu không hậu quả thật khó lường.
"..." Nam Cung Huyền và những người khác càng nghĩ càng sợ hãi, toàn thân run rẩy.
"Việc này như lửa cháy đến lông mày, phải mau chóng nghĩ biện pháp. Ta cảm giác được, Long Thần tộc sắp ra tay rồi!" Chúc Trần Tâm lo lắng nói.