Khí Hồn Tổng.
Trên lòng bàn tay Công Tôn Vô Tình lơ lửng một chiếc nhẫn trữ vật, tản ra khí tức cường đại.
Nhưng đây không phải là Không Gian Giới, đỉnh cấp Thánh khí mà Phong Vô Trần từng luyện chế, mà là một chiếc nhẫn trữ vật Thần Khí.
"Luyện chế Không Gian Pháp Bảo quả nhiên ảo diệu vô cùng. Chỉ trong chín ngày, bổn tông đã lĩnh ngộ được một ít tinh túy. Chừng đó cũng đủ để luyện chế ra số lượng Không Gian Pháp Bảo gấp đôi. Tâm tình cũng nhờ đó mà tăng lên, Linh Hồn Lực có biến chuyển long trời lở đất, khoảng cách đột phá không còn xa."
"Chí Tôn đại nhân năm xưa chỉ dùng nửa viên Lưu Quang Linh Thạch, có thể luyện chế ra số lượng Không Gian Giới gấp ba. Cũng may bổn tông đã tận dụng nửa viên Lưu Quang Linh Thạch còn lại, thành công luyện chế ra số lượng Không Gian Giới gấp đôi."
"Chí Tôn đại nhân thật đáng sợi Tuy chỉ là Luyện Thuật Sư cảnh giới Thánh Vương, nhưng tâm cảnh Luyện Thuật Sư của Chí Tôn đại nhân đã đạt đến một trình độ vô cùng đáng sợ, căn bản không thể tưởng tượng nổi, so với đám lão già khốn kiếp ở Đan Hồn Tháp kia, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần."
"Luyện Thuật Sư không phải cứ thăng cảnh giới là giỏi, chủ yếu vẫn là xem tâm cảnh. Chí Tôn đại nhân, bổn tông nhất định khắc ghi lời này. Ngươi đã thành toàn cho bổn tông, bổn tông đáp ứng chuyện của ngươi, tựu nhất định làm được. Ân tình này, bổn tông tuyệt không quên."
Nhìn thành quả tự tay luyện chế ra, Công Tôn Vô Tình giờ phút này vô cùng hưng phấn.
Nhưng tất cả đều nhờ Phong Vô Trần chỉ điểm.
Nếu không có Phong Vô Trần, e rằng cả đời này Công Tôn Vô Tình cũng không luyện chế được Không Gian Pháp Bảo.
Ý niệm vừa động, Công Tôn Võ Tình rời khỏi Không Gian Giới.
Bên ngoài cũng chỉ mới trôi qua ba ngày.
Tứ đại trưởng lão đã chờ ở đại điện suốt ba ngày.
"Tông chủ, thế nào rồi?" Vừa thấy Công Tôn Vô Tình xuất hiện, Đại trưởng lão liền vội hỏi, mặt mày hớn hở.
"Tông chủ, thành công không?" Một vị trưởng lão khác cũng sốt ruột hỏi.
Công Tôn Võ Tình khẽ gật đầu, rồi xòe bàn tay, khoe thành quả vừa luyện chế được.
Chứng kiến chiếc nhẫn trữ vật Thần Khí kia, bốn vị trưởng lão mừng rỡ khôn xiết.
"Tuy bổn tông vẫn chưa thể thi triển Nhất Niệm Thành Khí để luyện chế Không Gian Pháp Bảo, nhưng cuối cùng cũng không làm Chí Tôn đại nhân mất mặt, thành công luyện chế ra số lượng Không Gian Giới gấp đôi." Công Tôn Vô Tình cười nói đầy tự hào.
"Tốt quá rồi! Khí Hồn Tông ta nhất định có thể uy chấn Thánh Giới! Tông chủ cũng nhất định sẽ trở thành trưởng lão Đan Hồn Tháp!" Tứ đại trưởng lão kích động vạn phần.
Công Tôn Vô Tình đã có thể luyện chế ra số lượng Không Gian Giới gấp đôi. Một khi trở thành trưởng lão Đan Hồn Tháp, địa vị của hắn sẽ ngang hàng, thậm chí vượt mặt Nam Cung Huyền bọn họ.
"Bốn vị trưởng lão, lập tức theo bổn tông đến Đan Hồn Tháp. Bổn tông muốn xem ai còn đám coi thường Khí Hồn Tông chúng tai” Công Tôn Vô Tình ngạo nghễ nói, tràn đầy tự tin.
"Tông chủ, lão già Nam Cung Huyền kia chắc chắn không muốn tông chủ trở thành trưởng lão Đan Hồn Tháp đâu." Đại trưởng lão cau mày nói.
Công Tôn Vô Tình nhếch mép cười lạnh: "Bổn tông hôm nay đã có thể luyện chế ra Không Gian Pháp Bảo số lượng gấp đôi, chuyện có trở thành trưởng lão hay không, đối với bổn tông mà nói đã không còn quan trọng. Hơn nữa, bọn chúng sẽ phải cầu xin bổn tông gia nhập. Bổn tông nóng lòng muốn xem vẻ mặt kinh sợ của bọn chúng rồi."
Sau khi được Phong Vô Trần chỉ điểm, Công Tôn Vô Tình đã nhận ra sâu sắc rằng, Đan Hồn Tháp chỉ là con kiến trước mặt Phong Vô Trần. Đồng thời, hắn cũng bị tâm cảnh Luyện Thuật Sư khủng bố của Phong Vô Trần trấn nhiếp.
Mục tiêu của Công Tôn Vô Tình, không còn là Đan Hồn Tháp, mà là Phong Vô Trần.
Chỉ có Phong Vô Trần mới có thể mang đến cho hắn sự tăng tiến vượt bậc.
...
Thánh Đan Các.
Dưới sự quản lý của Thủy Vân Nhi, Thánh Đan Các ngày nay đã trải rộng Cửu Châu, trở thành cửa hàng lớn nhất Cửu Châu.
Vượt xa Thánh Đan Các trước kia do Hoàng Phủ Không quản lý.
Thủy Vân Nhi cững nhờ đó mà nổi danh khắp nơi.
Nhưng cũng vì thế mà gây thêm bất mãn cho các thế lực lớn khác. Bởi vì sự tồn tại của Thánh Đan Các đang dần ảnh hưởng đến lợi ích của họ.
Chỉ là các thế lực lớn Cửu Châu vẫn chưa dám chính thức ra tay, nhưng những trò mờ ám thì không ít.
Dù sao, Tiên Khôi Đại Đế cũng ở Thánh Đan Các, bọn họ dám làm càn sao?
Bên trong Thánh Đan Các.
"Các chủ, gần đây các thế lực lớn Cửu Châu chèn ép chúng ta rất dữ đội, được đà lấn tới. Rất nhiều tu giả đến Thánh Đan Các mua sắm bảo bối, hoặc bán bảo bối cho chúng ta, đều vô cớ bị chặt tay chân, thậm chí mất mạng. Việc này khiến mọi người hoang mang lo sợ." Một vị trưởng lão trầm giọng nói, mặt mày vô cùng khó coi.
"Không chỉ có vậy, không ít người và thế lực đang ngấm ngầm chỉ trích chúng ta. Còn có một nhóm người cố ý tung tin đồn, nói dùng đan dược của chúng ta thì tu vi thụt lùi, xuất hiện phản phệ. Linh dịch thì không có tác dụng. Liệu Thương Đan thì khiến vết thương nghiêm trọng hơn. Pháp bảo thì hư hỏng, phù văn không thể kích hoạt... Những tin đồn này đang làm tổn hại danh dự của Thánh Đan Các." Một vị trưởng lão khác tức giận nói.
Thủy Vân Nhi hơi nhíu mày. Nàng biết rõ những chuyện này, chỉ là chưa ra tay mà thôi.
"Các chủ, qua điều tra bí mật, chúng ta phát hiện mấy thế lực lớn Cửu Châu đang âm thầm giở trò quỷ. Bọn chúng dám ra tay, chứng tỏ có thế lực lớn chống lưng. Tuy hiện tại chỉ dùng những thủ đoạn hạ lưu, nhưng cũng gây ảnh hưởng không nhỏ đến Thánh Đan Các." Hoàng Phủ Không ngưng trọng nói.
Thủy Vân Nhi gật đầu: "Ta cũng đoán được. Cho nên mới chưa ra tay. Ta muốn biết ai là kẻ đứng sau chống lưng cho bọn chúng."
"Tạm thời chưa điều tra ra. Chúng che giấu rất kỹ. Biết rõ chúng ta có Thiên Đạo Thần Điện chống lưng mà chúng vẫn đám ra tay, có thể thấy thực lực của chúng rất đáng sợ." Hoàng Phủ Không lắc đầu nói.
"Có lẽ bọn chúng kiêng kỵ thân phận của Chí Tôn đại nhân. Trước khi điều tra ra thân phận của Chí Tôn đại nhân, bọn chúng sẽ không dễ dàng lộ diện. Chúng ta không thể tự loạn trận cước, không thể nóng vội, phải chờ thời cơ tốt nhất." Thủy Vân Nhi ngưng trọng nói.
"Nhưng cứ tiếp tục thế này, Thánh Đan Các sẽ tổn thất rất lớn. Các đơn hàng từ Cửu Châu, Trung Châu, Chiêm Châu và vô số thế lực lớn nhỏ khác đều muốn giao hàng, chúng ta không kịp chuyển đi, ngược lại còn phải bồi thường. Nếu tiêu hết Kim tệ của Chí Tôn đại nhân, chúng ta ăn nói thế nào? Chúng ta không chịu nổi dày vò như vậy đâu." Đại trưởng lão lo lắng nói.
Ngay lúc này, bên ngoài Thánh Đan Các, không ít người đang chửi bới, thậm chí còn đập phá, không ngừng bôi nhọ Thánh Đan Các.
"Xem ra gần đây Thánh Đan Các có không ít phiền toái nhỉ."
Đúng lúc này, giọng nói cười nhạt của Phong Võ Trần vang lên, hắn bước vào đại điện.
"Tham kiến Chí Tôn đại nhân!" Thủy Vân Nhi và Hoàng Phủ Không lập tức cung kính nghênh đón.
"Chí Tôn đại nhân, chuyện này là do ta..." Thủy Vân Nhi áy náy nói.
"Chuyện này không liên quan đến cô. Ta biết cả rồi. Bên ngoài có không ít người đang chửi bới đấy." Phong Vô Trần ngắt lời, hoàn toàn không chút lo lắng.
"Chí Tôn đại nhân, vậy phải làm sao?" Hoàng Phủ Không hỏi.
Phong Võ Trần nhìn Thủy Vân Nhị, cười hỏi: "Vân Nhị, cô nghĩ sao?”
"Tiểu đả tiểu nháo, Thánh Đan Các chúng ta chịu được. Bắt giặc phải bắt vua, phải điều tra ra ai là kẻ chống lưng cho bọn chúng." Thủy Vân Nhi ngưng trọng nói.