La Sát Thánh Điện.
Từ khi trở về Cửu Châu, Phong Vô Trần đã bắt đầu luyện chế Nghịch Thiên Thần Châu và đan dược.
"Luyện chế cũng gần xong rồi. Chắc hai ngày nữa nương tử bọn họ sẽ đến. Đến lúc đó La Sát Thánh Điện ắt hẳn náo nhiệt lắm đây." Phong Vô Trần vui vẻ nói, lòng tràn đầy mong đợi.
Một cung điện khổng lồ mà chỉ có tám người, quả thật quá quạnh quẽ.
"Phong đại nhân, tu vi của Phong phu nhân có khi nào vượt xa chúng ta lắm không?" Phượng Hồn Sơn hỏi.
Phong Võ Trần nhún vai, cười: "Nói thật, ta cũng không biết tu vi của họ ra sao. Nhưng lần trước Thanh Dương đã đạt tới Tứ Tỉnh Thánh Vương rồi, có Nghịch Thiên Thần Châu hỗ trợ, e rằng phải Bát Tỉnh, Cửu Tinh Thánh Vương. Còn nương tử thì không chừng đã bước chân vào Thánh Quân rồi ấy chứ."
"Bát Tinh, Cửu Tinh?" Mặt Thanh Giao Long tái mét. Bọn hắn dốc sức tu luyện, đến nay cũng chỉ là Lục Tinh Thánh Vương mà thôi.
Phượng Hồn Sơn cười khổ: "Nhanh vậy sao?"
"Ta vẫn còn là Ngũ Tinh Thánh Vương thôi đây này." Phong Vô Trần trợn mắt.
"Phong đại nhân, tại ngài không có thời gian tu luyện thôi." Thanh Giao Long bất đắc dĩ cười.
"À phải, lâu như vậy rồi, Bích Lân Phi Thiên Mãng và người của Thời Không Thần Giới sao còn chưa phi thăng?" Phong Vô Trần liếc nhìn hai người, hỏi.
Phượng Hồn Sơn lắc đầu: "Ta cũng không rõ."
Phong Vô Trần thở dài: "Không biết lão ba và lão mẹ khi nào mới chịu phi thăng nữa. Thiếu nhiều người như vậy, thật có chút nhớ nhung."
"Thánh giới chi môn đã mở, Phong đại nhân muốn đi Thần giới, với thực lực của Long Thần Thánh Điện, chắc không ai dám ngăn cản chứ?" Thanh Giao Long nói.
Phong Vô Trần lắc đầu: "Hiện tại chưa phải lúc."
“Hai người các ngươi đều thuộc tính Hỏa, ta cho hai người hai cuốn pháp quyết tu luyện, với lại mấy viên Hỏa Linh Tỉnh này nữa, đủ để các ngươi đột phá Thánh Quân cảnh giới. Nghịch Thiên Thần Châu thì khoan hãy dùng, tránh ảnh hưởng căn cơ." Phong Vô Trần búng tay, hai đạo kim quang nhập vào mỉ tâm hai người, sau đó mỗi người năm viên Hỏa Linh Tĩnh.
"Đa tạ Phong đại nhân!" Phượng Hồn Sơn và Thanh Giao Long kích động tạ ơn.
"Diệt Hồn tiền bối dạo này thế nào?" Phong Vô Trần tiện miệng hỏi.
Phượng Hồn Sơn hơi nhíu mày, cung kính đáp: "Không được thuận lợi lắm. Từ sau khi Thiên Đấu Thánh Điện gặp chuyện, một số thế lực lại bắt đầu ra tay. Chủ yếu vẫn là vì Luyện Thuật Sư, Diệt Hồn đại nhân cũng rất bất đắc dĩ."
"Tự tìm đường chết." Phong Vô Trần cười lạnh.
Bắc Vực đã thành lập Đế Hồn tộc, Đơn Đồng chủng tộc, còn có Long Hồn cũng ở Bắc Vực, kẻ nào đám động đến Thánh Tháp, Phong Võ Trần tuyệt đối không tha.
"Hỏa Lăng Thiên, bố trí người ở gần Thánh Tháp, ai dám động đến thì giết!" Phong Vô Trần truyền âm hạ lệnh.
"Vâng! Chủ nhân!" Hỏa Lăng Thiên cung kính truyền âm.
Đã có Long Hồn cường giả âm thầm bảo hộ, Phong Vô Trần cũng không lo Thánh Tháp gặp chuyện, huống chi còn có Dịch Thanh Vân.
"Phong đại nhân, La Sát Thánh Điện e là sẽ không được yên ổn đâu. Đây là địa bàn của Võ Hồn Thánh Điện, mà Võ Hồn Thánh Điện và Long Thần Thánh Điện lại có quan hệ căng thẳng. Sự hiện diện của chúng ta chẳng khác nào đang giám thị Võ Hồn Thánh Điện, ai mà chịu cho được." Thanh Giao Long lo lắng nói.
"La Sát Thánh Điện đâu phải thế lực đưới trướng Long Thần Thánh Điện, hơn nữa điện chủ La Sát Thánh Điện cũng đâu phải ta. Lẽ nào Võ Hồn Thánh Điện còn cấm cả Thánh giới đến Huyền Thánh giới? Bọn họ rảnh quá nhỉ?" Phong Vô Trần không để bụng.
"Thực lực vi tôn, họ muốn nhúng tay thì ai dám nói gì?" Phượng Hồn Sơn đáp.
"Cũng đúng, họ muốn nhúng tay thì cứ tới đi." Phong Vô Trần tỏ vẻ không sao cả, chẳng hề để trong lòng.
"Cổ Uyên và Hiên Viên Mặc Trạch hai ngày nữa sẽ đến. Đến lúc đó dẫn họ đến Long Hồn ở Bắc Vực, mau chóng phát triển thực lực Long Hồn. Bố trí một ít người đến La Sát Thánh Điện." Phong Vô Trần truyền âm.
"Thuộc hạ đến sau đã dẫn theo mười vị Thánh Đế cường giả. Họ hiện đang tìm hiểu tình hình các thế lực lân cận." Hỏa Lăng Thiên cung kính truyền âm.
Chớp mắt hai ngày trôi qua.
Trên không La Sát Thánh Điện, Phong Vô Trần và Thất Khiếu đang chờ đợi.
"Ba ngày đủ để đến La Sát Thánh Điện rồi. Chắc họ sắp tới thôi." Phong Vô Trần hưng phấn nói, trong lòng vô cùng nhớ mong Lăng Tiêu Tiêu.
"Hưu hưu hưu!"
Đợi mãi đợi mãi, từ xa trên không trung, cuối cùng cũng vọng đến tiếng xé gió.
"Đến rồi! Khí tức của nương tử! Nhất Tỉnh Thánh Quân! Quả nhiên đột phá!" Phong Võ Trần mừng rỡ, cảm nhận được khí tức của Lăng Tiêu Tiêu, càng thêm phấn khích.
Lăng Tiêu Tiêu quả thật đã bước chân vào Nhất Tinh Thánh Quân cảnh giới, đúng như Phong Vô Trần dự đoán.
"Khí tức của nương tử? Nhiều người vậy?" Thất Khiếu giật mình, đồng loạt nhìn Phong Vô Trần, hỏi: "Phong đại ca, họ đều là nương tử của huynh sao?"
Nghe vậy, sắc mặt Phong Vô Trần biến đổi, ánh mắt hung ác trừng tới, khiến Thất Khiếu vội vàng che miệng lại.
"Phu quân!"
"Phong đại cat"
"Lão sư!"
"Sư tôn!"
"Minh chủ!"
"Thiếu chủ!"
Từ xa trên không trung, vọng đến tiếng reo hò kích động của Lăng Tiêu Tiêu và Liễu Thanh Dương.
"Phong đại ca nhiều thân phận vậy?" Thất Khiếu ngây người, trợn mắt há hốc mồm.
Chốc lát sau, trên không La Sát Thánh Điện, Lăng Tiêu Tiêu và hơn trăm người phi thân đến, ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Ma quỷ thức huấn luyện kết thúc, đối với họ mà nói chính là đại giải thoát.
"Nương tử!" Thấy Lăng Tiêu Tiêu phi thân tới, Phong Vô Trần lập tức lao ra, ôm chầm lấy nàng trước mặt mọi người.
“Minh chủ, cuối cùng chúng ta cũng được giải thoát rồi!" Huyễn Dương xúc động nói.
"Lão sư, Long Thiên Dạ đúng là một con quỷ! Tụi con còn tưởng đời này không gặp lại lão nhân gia người nữa chứ." Đổng Chiến Thiên kể khổ.
"Đại Đô Thống còn đáng sợ hơn cả ma quỷ! Tụi con không biết đã chết đi sống lại bao nhiêu lần rồi." Long Vân cũng nhao nhao than thở.
Nhưng Phong Vô Trần mải ôm Lăng Tiêu Tiêu, chẳng thèm để ý đến những lời kể khổ của họ.
"Phong đại ca đúng là chẳng quan tâm đến cảm xúc của tụi mình gì cả!" Thất Khiếu mắt híp lại thành một đường thẳng, đầy vẻ khinh bỉ và ghen tị.
"Phong đại ca, tụi em vẫn còn ở đây mà." Lâm trợn mắt, vỗ vai Phong Vô Trần.
Mặt Lăng Tiêu Tiêu ửng hồng, muốn buông ra nhưng Phong Vô Trần không chịu.
"Ai cần ngươi lo! Ngươi cũng mau tìm đi, kẻo Lâm thúc phi thăng rồi lại tìm ta!" Phong Vô Trần quát, trừng Lâm U một cái.
"Ghen tị quá đi! Không được, ta cũng muốn ôm! Thanh Thanh, lại đây, mình ôm một cái cho họ xem!" Liễu Thanh Dương đầy vẻ ngưỡng mộ, đưa tay muốn ôm Miêu Thanh Thanh.
"Ngươi dám ta chặt tay ngươi! Cút!" Miêu Thanh Thanh giận dữ quát, khiến Liễu Thanh Dương hồn bay phách lạc.
“Ha hai” Mọi người cười ồ lên.
"Long Hoàng! Ngươi cũng mau kiếm vợ đi! Kẻo mẹ ngươi suốt ngày bắt ngươi lấy vợ!" Phong Vô Trần quát.
Long Hoàng phiền muộn, bĩu môi: "Phong huynh đệ, chuyện này đâu liên quan đến ta? Sao lại lôi lên người ta vậy?"
"Lão sư, bây giờ tu vi của ngài thế nào rồi? Đột phá Thánh Quân chưa ạ?" Trương Quân Lan cung kính hỏi, mọi người lập tức dồn mắt về Phong Vô Trần.
"Đừng nhìn, tu vi còn không bằng các ngươi. Ta mới Ngũ Tinh Thánh Vương thôi." Phong Vô Trần nhún vai bất đắc dĩ.