"Ngươi tưởng ta sợ các ngươi đối phó ta thật sao? Tưởng ta sợ cái tên phế vật La Ân kia thật sao? Ta chỉ là đang đùa bỡn các ngươi thôi."
"Chà đạp con gái hắn thì sao? Ta đứng ngay trước mặt hắn, hắn cũng không dám làm gì ta!"
"Thằng nhãi ranh, không phải ngươi nói muốn giết ta sao? Ngươi đến cả Mệnh Hồn Huyền Điện còn không biết, đòi giết ta? Đến đây, lại đây giết ta thử xem, thử xem sức mạnh của mệnh phù."
Thủy Thanh Sơn đã lâm vào trạng thái điên cuồng, gào thét cuồng vọng.
Độ cuồng vọng của Thủy Thanh Sơn còn hơn cả đám thiếu chủ thế lực lớn, khiến người ta tức lộn ruột.
Bất quá, Thủy Thanh Sơn nói cũng đúng, La Ân tuyệt đối không đám động hắn, sức mạnh của mệnh phù phi thường đáng sợ, muốn giết Thủy Thanh Sơn, trừ phi có thể chịu được sức mạnh đó.
Giờ phút này, La Ân hoàn toàn không dám hé răng.
Muốn báo thù cho con gái? Chẳng khác nào muốn chết, Thiên Âm Thánh Điện cũng phải chết theo.
"Mệnh Hồn Chú là một loại pháp chú tương đối mạnh mẽ của Mệnh Hồn Huyền Điện, sinh mệnh của cha mẹ Các chủ đã hòa làm một với Thủy Thanh Sơn." Hoàng Phủ Không tiếp lời.
Đại trưởng lão nói tiếp: "Đại nhân, không thể lấy máu huyết của Thủy Thanh Sơn ra, một khi lấy ra, cha mẹ Các chủ cũng không sống được, Mệnh Hồn Chú sẽ lấy mạng của họ, chỉ có thể giải trừ Mệnh Hồn Chú mới được."
"Lão già kia, ngươi ngược lại hiểu rõ đấy nhỉ." Thủy Thanh Sơn nhe răng cười nói: "Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết rõ hơn, chỉ cần ta muốn, hai người bọn họ tùy thời đều có thể chết! Các ngươi dám động vào ta thử xem, ta lập tức cho bọn họ chết!"
"Cái gì? Đại nhân, vậy... vậy phải làm sao bây giờ?" Thủy Vân Nhi nghe xong, sắc mặt đột nhiên đại biến, kinh hoảng nhìn Phong Vô Trần hỏi.
"Đại nhân, cưỡng ép loại bỏ không được sao?" Dương Phong Vũ hỏi.
"Cưỡng ép loại bỏ? Vậy ngươi cứ thử xem." Thủy Thanh Sơn cười lạnh đầy vẻ hả hê.
Hoàng Phủ Không lắc đầu: "Cưỡng ép không được đâu, cha mẹ Các chủ không chịu nổi lực lượng khổng lồ đó."
Phong Võ Trần gật đầu: "Nói như vậy thì phải tìm người của Mệnh Hồn Huyền Điện đến giải trừ Mệnh Hồn Chú rồi, người khác thật sự không giải được."
"Tìm người của Mệnh Hồn Huyền Điện giải trừ? Ngươi tưởng ngươi là ai? Một cái Thánh Đan Các nhỏ bé mà thôi, ngươi có tư cách mời được người của Mệnh Hồn Huyền Điện sao? Ngươi biết thực lực của Mệnh Hồn Huyền Điện không?" Thủy Thanh Sơn khinh thường cười lạnh.
Mệnh Hồn Huyền Điện chính là thế lực lớn dưới trướng Thiên Ma tộc, thực lực khủng bố, có Thánh Tôn tọa trấn, Thánh Đế cường giả vô số, tuyệt đối không phải thế lực lớn bình thường có thể so sánh.
"Chuyện này khó lắm sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.
"Hừ! Vậy ngươi cứ thử xem! Còn nữa, các ngươi tốt nhất lập tức đưa Liệu Thương Đan cho ta, nếu không, trong vòng nửa nén hương, bọn họ sẽ phải chết!" Thủy Thanh Sơn phẫn nộ quát.
Thủy Thanh Sơn không tin Phong Võ Trần có bản lĩnh mời được người của Mệnh Hồn Huyền Điện.
Không có tu vi và địa vị nhất định, căn bản không có tư cách.
Trừ phi dùng sinh mệnh bản nguyên để trao đổi.
"Thủy Thanh Sơn, ta có thể nói cho ngươi biết, ngươi hết cơ hội rồi." Phong Vô Trần lạnh lùng mở miệng, ánh mắt nhìn Thủy Thanh Sơn như nhìn một người chết.
"Vậy sao? Nửa nén hương nữa, ngươi sẽ biết hậu quả!" Thủy Thanh Sơn cười lạnh tàn nhẫn, tư thái nắm chắc phần thắng.
Nhìn bộ dạng tự tin cuồng ngạo của Thủy Thanh Sơn, Hoàng Phủ Không và những người khác đều lắc đầu.
Mệnh Hồn Huyền Điện trong mắt mọi người quả thực phi thường khủng bố, nhưng trong mắt Phong Vô Trần, đây chẳng qua là con sâu cái kiến mà thôi.
"Ba Thủy Tổ, nghe thấy không?" Phong Vô Trần truyền âm.
Long Thí Thiên đang trong lúc tu luyện, chậm rãi mở mắt, truyền âm cười nói: "Chuyện gì?"
"Cha mẹ của một người bạn của ta trúng Mệnh Hồn Chú, Ba Thủy Tổ giúp một tay, trong vòng nửa nén hương, bảo Mệnh Hồn Huyền Điện phái người đến Cửu Châu Thánh Đan Các, nếu không đến thì Ba Thủy Tổ có thể thi triển tài năng rồi, đến lúc đó ta sẽ cho Ba Thủy Tổ những pháp quyết cường đại hơn, nghe nói lão Tộc trưởng Thiên Ma tộc và Vô Cực trưởng lão đều xuất quan rồi đấy." Phong Vô Trần truyền âm cười nói.
“Ha ha! Nhất ngôn vi định!" Long Thí Thiên nghe xong lập tức hưng phấn cười lớn.
"Hưu!"
Trong nháy mắt di động, Long Thí Thiên đã đến trên không Tây Vực.
"Chúc Thiên Ma, Chúc Thiên Đế, bản tọa nhân lúc rảnh rỗi, đến lãnh địa Thiên Ma tộc đi dạo, đến chào hỏi trước với các ngươi, khỏi bảo bản tọa không có lễ phép." Long Thí Thiên cuồng ngạo cười nói.
Trong cung điện nguy nga đồ sộ ở Thiên Ma Vực, Chúc Thiên Ma và Chúc Thiên Đế cùng các cường giả đỉnh cao của Thiên Ma tộc đang nghe tiếng cười cuồng ngạo của Long Thí Thiên, sắc mặt đều âm trầm xuống.
“Long Thí Thiên, ngươi không sợ bản tọa giết ngươi sao?" Chúc Thiên Ma lạnh lùng hỏi.
"Hưu!"
Long Thí Thiên trong chớp mắt xuất hiện trong cung điện tráng lệ nhất ở Thiên Ma Vực.
"Giết ta? Hừ! Bản tọa ở đây, Chúc Thiên Ma, đến đây đi, có gan thì ngươi động thủ!" Long Thí Thiên cuồng ngạo cười lạnh, mắt lão trừng trừng nhìn Chúc Thiên Ma, mặt không đổi sắc.
Đã ngươi muốn giết ta, ta đây tự đi đến trước mặt ngươi cho ngươi giết!
Đây là cuồ y là cuồng vọng đến mức nào!
"Long Thí Thiên! Ngươi muốn chết!" Chúc Hoang giận dữ!
"Hừ!" Long Thí Thiên hừ lạnh một tiếng thật mạnh, một cỗ khí thế cực kỳ khủng bố bạo phát ra, lập tức khiến Chúc Hoang kinh hãi lạnh mình.
Long Thí Thiên lại dám càn rỡ trong đại điện của Thiên Ma Vực!
"Lão già này thật sự không sợ chết sao? Hay là cho rằng bản tọa sẽ không giết hắn? Không đúng, cổ chiến ý này phi thường bành trướng, còn mang theo ý khiêu khích, lão già này hoàn toàn sẵn sàng chiến đấu, hắn căn bản không sợ lão Tộc trưởng!" Vô Cực trưởng lão Chúc Thiên Đế nhíu mày thầm nghĩ, hắn có thể cảm nhận được chiến ý đáng sợ mà tự tin của Long Thí Thiên.
“Long Thí Thiên, xem ra thực lực của ngươi tiến bộ không ít, đã tự ngươi đến chịu chết, vậy bản tọa sẽ thành toàn ngươi!” Chúc Thiên Ma lạnh lùng nói, thân là lão Tộc trưởng Thiên Ma tộc, sao có thể bị người khiêu khích và khinh thị như vậy?
Sao có thể để người khác càn rỡ trước mặt mình như vậy?
"Lão Tộc trưởng, Long Thí Thiên dám can đảm một mình đến đây, tất nhiên đã có chuẩn bị, lão phu cảm nhận được chiến ý của hắn phi thường đáng sợ, là một loại khát vọng chiến đấu, thậm chí mang theo một cỗ khiêu khích, ngoài ra, Hỏa thuộc tính lực lượng của Long Thí Thiên so với trước kia càng thêm bá đạo, thực lực của hắn mạnh lên rất nhiều." Vô Cực trưởng lão truyền âm.
Nghe lời này của Chúc Thiên Đế, Chúc Thiên Ma do dự.
Thực lực của Chúc Thiên Ma tuy nói không kém Long Thí Hồn, nhưng muốn giết Long Thí Thiên là không thể, một khi chiến đấu bắt đầu, tất nhiên sẽ dẫn đến Long Thí Hồn và Long Thí Vân.
“Không phải nói muốn giết bản tọa sao? Sao còn chưa động thủ? Bản tọa một mình xông vào Thiên Ma Vực, càn rỡ khiêu khích như vậy, ngươi cũng không đám động thủ sao?” Long Thí Thiên quát lớn với vẻ không chịu thua kém.
"Cút!" Chúc Thiên Ma phẫn nộ quát.
"Không dám động tay thì đừng có nói giết bản tọa! Đừng tưởng rằng bản tọa sợ ngươi!" Long Thí Thiên phẫn nộ quát, một cỗ khí thế kinh khủng bạo phát ra, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Bản tọa hiện tại muốn đi Mệnh Hồn Huyền Điện, ai dám gây khó dễ cho bản tọa, bản tọa sẽ giết người đó!" Long Thí Thiên phẫn nộ quát, rồi lách mình rời đi.
"Long Thí Thiên!" Khuôn mặt Chúc Thiên Ma dữ tợn, nộ khí ngút trời.
"Lão Tộc trưởng, vì sao không ra tay? Lão hỗn đản Long Thí Thiên kia quá càn rỡ, căn bản không cơi chúng ta ra gì!" Chúc Hoang nghiến răng giận đữ, hận không thể một chưởng đánh chết Long Thí Thiên.