“Đa tạ Phong đại nhân tha mạng! Đa tạ Phong đại nhân tha mạng!”
Vương Phong cuống quýt dập đầu, trong lòng nỗi sợ hãi mới vơi đi phần nào.
Vừa rồi hắn thực sự sợ đến tột độ, dù là cha ruột hắn lúc này, cũng chẳng làm được gì.
"Đa tạ Bạch hội trưởng đã thay Vương gia chúng ta cầu tình." Vương Sùng Sơn cũng vội vàng tạ ơn, ông ta cho rằng Phong Vô Trần không so đo với Vương Phong là nhờ Bạch Hồn giúp đỡ cầu xin.
"Vương gia chủ, không cần cảm tạ lão phu, không phải lão phu thay ngươi cầu tình, mà là Phong đại nhân không chấp nhặt Vương gia các ngươi mà thôi." Bạch Hồn chậm rãi nói.
"Vương gia chủ, hảo hảo quản giáo Vương Phong, sau này phải biết điều mà sống ở Thiên Đô, đừng gây chuyện lung tung nữa. Hôm nay đắc tội Phong đại nhân, nó còn sống đã là may mắn lắm rồi, nhớ lấy bài học này, chớ để tái phạm." Dương Thiên Khiếu đặn dò.
"Vâng! Ta nhất định nghiêm khắc quản giáo." Vương Sùng Sơn liên tục gật đầu.
Phong Vô Trần không so đo, Vương Sùng Sơn trong lòng hoàn toàn yên tâm, coi như chuyện này tai qua nạn khỏi.
...
Nguyệt Thần Cung đại điện.
“Khởi bẩm cung chủ, không có tin tức của Đại Đô Thống, nhưng các Thiên Quân cường giả đi theo Đại Đô Thống đã xác nhận toàn bộ bỏ mạng, ở ngay khu vực giáp ranh Linh Đô và Thiên Đô." Một vị Thiên Quân cường giả cung kính bẩm báo.
"Toàn bộ bỏ mạng?" Xi Thanh Sơn sững sờ, khó tin hỏi: "Xác định toàn bộ bỏ mạng?"
"Xác nhận, tổng cộng ba mươi sáu người, đã mang toàn bộ thi thể về, nhưng vẫn không có tin tức của Đại Đô Thống." Thiên Quân cường giả cung kính trả lời.
"Ba mươi sáu vị Thiên Quân đều chết rồi?" Đại trưởng lão Nguyệt Thần Cung không ngồi yên được nữa, vẻ mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ.
"Đúng vậy, đều bị nhất kích tất sát, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, theo vết thương, hung khí là chủy thủ, hẳn là Phong Ảnh." Thiên Quân cường giả đáp.
"Điều này sao có thể? Đại Đô Thống là Thiên Quân mạnh nhất Linh Vực, Phong Ảnh đù mạnh hơn nữa cũng không phải đối thủ của Đại Đô Thống, huống chỉ còn có ba mươi sáu vị Thiên Quân, sao có thể toàn bộ bỏ mạng?” Xi Thanh Sơn kinh hãi, vội vàng đứng dậy đi ra đại điện.
Ngoài quảng trường, ba mươi sáu cỗ thi thể được bày thành sáu hàng, đều là cường giả cấp Thiên Quân.
Người của Nguyệt Thần Cung, ai nấy mặt mày đều lộ vẻ kinh hoàng.
Ba mươi sáu vị Thiên Quân xuất động, lại toàn bộ bỏ mạng trở về.
Hộ pháp Lục Vân Thiên xem xét vết thương, cau mày nói: "Đúng là bị chủy thủ giết chết, nhưng không thể khẳng định hoàn toàn là Phong Ảnh, bất quá chắc chắn có liên quan đến Thiên Ảnh Các."
Khuôn mặt Xi Thanh Sơn vô cùng dữ tợn, sát khí khủng khiếp cuồng cuộn, hắn phẫn nộ quát: "Lại đám giết ba mươi sáu vị Thiên Quân của Nguyệt Thần Cung ta, thật là quá đáng!"
Nguyệt Thần Cung dù không phải thế lực lớn nhất Linh Vực, nhưng ba mươi sáu vị Thiên Quân bị giết, đủ khiến thực lực của Nguyệt Thần Cung suy giảm đáng kể.
"Đại Đô Thống không có tin tức, đến nay vẫn chưa trở về, e rằng lành ít dữ nhiều. Với thực lực của Phong Ảnh, không thể giết được Đại Đô Thống, có lẽ Thiên Ảnh Các đã phái cường giả đến trợ giúp Phong Ảnh." Lục Vân Thiên cau mày nói, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Ba mươi sáu vị Thiên Quân bị giết, nếu Giang Thủy Hàn còn sống, hoặc là mang theo đầu Phong Vô Trần trở về, hoặc là đã chết.
"Lập tức mang thi thể của bọn họ đến Thiên Ảnh Các, bổn cung chủ sẽ đi ngay bây giờ xin chỉ thị Linh Đế!" Xi Thanh Sơn phẫn nộ quát, hắn không thể nhịn được nữa.
Ba mươi sáu vị Thiên Quân bị giết, Giang Thủy Hàn mất tích, Xi Thanh Sơn sao có thể ngồi yên?
...
Thiên Đô đô thành.
Rời khỏi Luyện Khí Sư công hội, Phong Vô Trần đến đô thành.
Đô thành là một nơi phồn hoa bậc nhất, diện tích thành trì khổng lồ, dân cư đông đúc, cường giả như mây, thiên kiêu vô số.
“Đô thành xem như nơi phồn hoa nhất của Thiên Đô, nơi đây tập trung rất nhiều thế lực lớn, phía sau đô thành là Thiên Sư Tiên Phú, hẳn là ngọn núi kia." Đi trên đường phố đô thành, Phong Vô Trần vừa lẩm bẩm, vừa nhìn ngọn núi nguy nga thẳng vào mây kia.
"Tô Huyền tiền bối quả thật không đơn giản, nếu không nghe ngóng, thật không biết ông ấy lại là phủ chủ Thiên Sư Tiên Phủ." Phong Vô Trần cười khổ.
"Thời kỳ cường thịnh của Linh Vực, Thánh Hiền Trang thịnh hành luyện đan, Luyện Khí Sư công hội thịnh hành luyện khí, Thiên Sư Tiên Phủ thịnh hành luyện chế phù văn, tam đại thế lực siêu nhiên danh chấn Thiên Giới, đệ tử trải rộng toàn bộ Thiên Giới, là nỗi kiêng kỵ của bát đại Thiên Đế, đáng tiếc không đấu lại Thiên Tôn." Phong Vô Trần thầm nghĩ.
Thiên Sư Tiên Phủ tồn tại, thực lực tuyệt không dưới Luyện Khí Sư công hội.
Sau khi Luyện Khí Đại Hội kết thúc, Phong Vô Trần đã đáp ứng Tô Huyền hôm nay đến bái phỏng, vì vậy cố ý đến đô thành.
“Thiên Sư Tiên Phú tập hợp toàn bộ Minh Văn Sư của Linh Vực, thực lực tuyệt đối cường đại." Phong Vô Trần có chút mong chờ.
Trên đường phố, Phong Vô Trần thấy rất nhiều Minh Văn Sư, nghi hoặc: "Tô Huyền tiền bối hẹn mình hôm nay đến bái phỏng, hơn nữa đô thành lại có nhiều Minh Văn Sư như vậy, không biết là chuyện gì."
Phong Vô Trần không nghĩ nhiều, dù sao đến Thiên Sư Tiên Phủ tự nhiên sẽ biết.
Phong Vô Trần tìm một quán rượu ăn uống no đủ lấy lại tinh thần.
Phong Vô Trần vừa ngồi xuống, đã nghe thấy ba người bên cạnh bàn nói chuyện.
"Tiểu muội mau ăn đi, ăn no chúng ta lên núi, nếu muội và Nhị đệ có thể vào Thiên Sư Tiên Phủ, coi như chúng ta hết khổ." Một nam tử vưi vẻ nói.
"Đại ca, chúng ta thực sự có cơ hội vào Thiên Sư Tiên Phủ sao?" Cô gái xinh xắn khoảng hai mươi tuổi hỏi, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
Thanh niên nam tử cười nói: "Tiểu muội, muội phải tin vào bản thân mình, đại ca tin muội nhất định có thể."
"Với thiên phú của tiểu muội, chắc là được." Một thanh niên khác cười nói.
"Xin hỏi, hôm nay vì sao nhiều người lên Thiên Sư Tiên Phủ vậy?" Phong Vô Trần đột nhiên hỏi.
Nghe vậy, thanh niên nam khách khí cười nói: "Thiên Sư Tiên Phủ hôm nay tuyển đệ tử, ba huynh muội chúng ta cũng đang muốn đi khảo hạch, mời huynh đệ ngồi cùng."
"Cảm ơn." Phong Vô Trần nói: "Ra là chiêu mộ đệ tử, thảo nào đô thành có nhiều người như vậy."
"Huynh không biết sao?" Nữ tử trẻ tuổi ngạc nhiên hỏi.
Phong Vô Trần cười nói: "Ta vừa đến đô thành, được bạn mời đến Thiên Sư Tiên Phủ, nên không biết chuyện này."
"Thì ra là vậy, vậy huynh lát nữa đi cùng chúng ta, chúng ta dẫn huynh lên núi." Nữ tử cười nói.
“Đa tạ." Phong Vô Trần nói cảm ơn.
"Tại hạ Đông Hoàng Kình, đây là Nhị đệ ta Đông Hoàng Sơn, đây là tiểu muội ta Đông Hoàng Nguyệt, không biết huynh đệ xưng hô thế nào?" Đông Hoàng Kình khách khí hỏi.
Phong Vô Trần nhận ra Đông Hoàng Sơn và Đông Hoàng Nguyệt đều là Minh Văn Sư, nhưng cảnh giới chỉ đạt Linh phẩm.
"Tại hạ Phong Vô Trần." Phong Vô Trần khách khí đáp.
"Minh Văn Sư Linh phẩm, hừ, chỉ với chút Linh Hồn Lực đó của các ngươi, tỉnh lại đi, khỏi đến Thiên Sư Tiên Phủ làm trò cười."
Ngay khi Phong Võ Trần và Đông Hoàng Kình nói chuyện, bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng cười lạnh chói tai.
"Ngươi nói gì?" Đông Hoàng Sơn lập tức giận dữ đứng lên.
"Nhị đệ, đừng nóng! Đây là đô thành, đừng gây chuyện." Đông Hoàng Kình nhỏ giọng quát.
"Thiên Sư Tiên Phủ chỉ tuyển Minh Văn Sư thiên tài, với hai tên phế vật các ngươi, đến cửa cũng không vào được, mau về nhà đi." Tiếng cười châm chọc lại vang lên.