Trong những ngày tiếp theo, Phong Võ Trần và mọi người ra sức tìm kiếm bảo vật, thu hoạch được vô số.
Chuyến đi Thiên Mộ này quả thực đã mang lại thắng lợi lớn cho họ.
Chỉ riêng việc có được máu huyết của cường giả cấp Thiên Đế đã đủ khiến bọn họ vô cùng vui mừng, huống chi còn có rất nhiều thiên tài địa bảo khác.
Bảy ngày tìm kiếm bảo vật kết thúc, Bạch Hồn đã đợi sẵn ở lối vào để đón Phong Vô Trần và những người khác rời đi.
Đại điện của Luyện Khí Sư công hội.
"Chuyến đi Thiên Mộ hẳn là Phong đại nhân đã thu hoạch được rất rhiều, không biết có gặp phải nguy hiểm gì không?" Bạch Hồn cười cung kính hỏi.
"Thiên Mộ đúng là có rất nhiều bảo vật, khắp nơi đều là cơ duyên. Chuyến đi này, ngoài việc gặp phải một đầu Thượng Cổ Hung Thú Thiên Quân hậu kỳ, thì không có nguy hiểm gì khác. Chúng ta cũng không dám tiến sâu vào bên trong, sợ kinh động đến hung thú cấp Thiên Thần." Phong Vô Trần cười nhạt đáp.
"Hội trưởng, Phong đại nhân thực lực phi thường cường đại, chỉ với tu vi Thiên Quân sơ kỳ mà có thể chém giết hung thú Thiên Quân hậu kỳ!" Thạch Phá Thiên kích động nói, hồi tưởng lại hình ảnh nguy hiểm lúc ấy, anh ta vẫn còn chút sợ hãi.
"Đúng vậy! Bị Thượng Cổ Hung Thú đánh trúng mà vẫn không hề hấn gì!" Lưu Thiên Vũ tiếp lời.
Nghe vậy, Dương Thiên Khiếu cười nói: "Phong đại nhân dù sao cũng là Kim Bài sát thủ của Thiên Ảnh các, thực lực đương nhiên lợi hại."
"Có thể an toàn trở về là tốt rồi." Bạch Hồn gật đầu.
Thạch Phá Thiên và những người khác không ai nhắc đến chuyện động phủ của cường giả Thiên Đế, dù sao Phong Vô Trần đã dặn dò, bọn họ không dám tiết lộ nửa lời.
"Hội trưởng, ta còn có chuyện quan trọng khác, xin cáo từ trước." Sau khi nói chuyện phiếm vài câu, Phong Vô Trần liền đứng dậy cáo từ.
"Là vì chuyện Thiên Mệnh sao? Phong đại nhân đi thong thả." Bạch Hồn cung kính nói, tự mình tiễn Phong Vô Trần ra khỏi đại điện.
"Phong đại nhân đi thong thả." Dương Thiên Khiếu và những người khác đồng loạt cung kính nói.
Sau khi Phong Võ Trần rời đi, Bạch Hồn liền hạ lệnh: "Mãng Hồn, âm thầm bảo vệ Phong đại nhân, đảm bảo Phong đại nhân an toàn trở về Thiên Ảnh các."
"Tuân lệnh!" Trong cung điện vang lên giọng nói cung kính của Mãng Hồn.
Mãng Hồn là cường giả Thiên Thần cảnh của Luyện Khí Sư công hội, thực lực vô cùng hung hãn, có Mãng Hồn âm thầm bảo vệ, Phong Vô Trần chắc chắn sẽ không gặp vấn đề gì.
Rời khỏi Luyện Khí Sư công hội, Phong Vô Trần nhanh chóng trở về Linh Đô Thiên Ảnh các.
Thiên Mệnh lúc này đang ở Thiên Ảnh các, sốt ruột chờ đợi, không ngừng đi tới đi lui, chỉ mong Phong Vô Trần trở lại.
"Thiên Mệnh đại nhân, ngài sao vậy? Sao lại vội vã như thế? Có chuyện gì xảy ra sao?” Thanh Lưu nghỉ hoặc hỏi, chưa bao giờ thấy Thiên Mệnh nóng lòng đến vậy, đứng ngồi không yên.
"Không có gì, chờ Phong Ảnh trở lại." Thiên Mệnh trả lời qua loa.
"Đợi Phong Ảnh?" Thanh Lưu ngạc nhiên, không phải vừa mới đến Luyện Khí Sư công hội tìm Phong Vô Trần sao?
"Sao còn chưa trở lại?" Thiên Mệnh sốt ruột nói, cứ đi tới đi lui, hoàn toàn bỏ quên Thanh Lưu.
"Đừng nóng vội, Phong Ảnh đang trên đường trở về." Ảnh Hồn chậm rãi đi ra từ đại điện.
"Tham kiến Các chủ." Thanh Lưu và Thiên Mệnh vội vàng cung kính hành lễ.
Ảnh Hồn thản nhiên nói: "Phong Ảnh có nắm chắc phục sinh Linh Nhi hay không, lão phu cũng không dám chắc, ngươi đừng đặt quá nhiều hy vọng."
"Ta biết, nhưng dù thế nào cũng phải thử một lần." Thiên Mệnh cung kính trả lời.
"Cái gì? Phục sinh Linh Nhi?" Sắc mặt Thanh Lưu đại biến, cả người cứng đờ, thầm nghĩ: "Phong Ảnh còn có loại thần thông này?"
Cố gắng trấn áp sự kinh hãi trong lòng, Thanh Lưu hỏi: "Các chủ, Phong Ảnh thực sự có khả năng khởi tử hồi sinh sao?"
"Lão phu cũng không biết, nhưng hắn nói có hy vọng, hẳn là có thể, nếu không Phong Ảnh sẽ không nói bừa." Ảnh Hồn khẽ lắc đầu.
"Sao có thể..." Thanh Lưu lại một lần nữa chấn động, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
...
"Vút!"
Phong Vô Trần có tốc độ kinh người, lúc này đã đến khu vực giáp ranh giữa Thiên Đô và Linh Đô.
"Linh hồn của Linh Nhi rất mạnh mẽ, thân thể cũng vẫn còn được bảo quản trong quan tài băng, có đầy đủ huyết nhục và linh hồn. Nếu sử dụng bí pháp của Tà Long Thần, tăng thêm Linh Hồn Lực, mới có thể một lần nữa ngưng tụ thể linh hồn cho Linh Nhi." Phong Võ Trần vừa bay nhanh, vừa lẩm bẩm.
"Chủ nhân có thể luyện chế một viên Ngưng Hồn Đan cường đại." Khí Hồn của Long Thần kiếm truyền âm nói.
"Linh Nhi mới bốn tuổi, không thể chịu được bất kỳ dược lực nào, cho dù là linh dịch, cũng phải cực kỳ nhu hòa. Ngưng Hồn Đan không được, thân thể Linh Nhi đã đóng băng mấy chục năm, rất yếu ớt, cần hỏa thuộc tính cực kỳ nhu hòa để xua tan hàn khí. Chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ làm hỏng thân thể Linh Nhi." Phong Vô Trần lắc đầu, thần sắc ngưng trọng.
"Đứa trẻ bốn tuổi, thân thể quá yếu, e rằng khó có thể xua tan hàn khí. Đã đóng băng mấy chục năm, thân thể sớm đã hoại tử." Niên Luân Xích truyền đến thanh âm.
"Thân thể không đáng lo, chủ yếu là thể linh hồn. Chỉ cần có thể ngưng tụ lại thể linh hồn, thì không sợ không có thân thể." Phong Vô Trần cau mày nói.
"Vút"
"Ông ông!"
Đúng lúc này, khi Phong Vô Trần vừa bước vào địa giới Linh Đô, từ trên một đỉnh núi phía dưới, một đạo điện mang màu tím đáng sợ đột nhiên bắn ra, nhanh như chớp giật, xé rách không gian, gây ra chấn động lớn.
"Thiên Quân trung kỳ!" Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, nhanh chóng né tránh đòn tấn công của điện mang.
Ánh mắt lạnh lùng quét về phía nơi phát ra công kích, một người đàn ông trung niên chậm rãi bay lên từ đỉnh núi, sát khí lạnh thấu xương cũng tỏa ra theo.
Kẻ đến không có ý tốt!
"Thực lực không tệ." Phong Vô Trần đánh giá người đàn ông.
"Các hạ là Phong Ảnh?" Người đàn ông trung niên lạnh lùng hỏi, ánh mắt băng giá đánh giá Phong Vô Trần.
"Ngươi chẳng phải đã đoán ra rồi sao?" Phong Vô Trần không đổi sắc mặt, khẽ cười nói: "Để ta đoán xem, ở Linh Đô, kẻ thù của ta ngoài Linh Đế Thần Điện ra, chỉ có Lưu Ly Tông và Nguyệt Thần Cung muốn lấy mạng ta. Lưu Ly Tông đã bị ta huyết tẩy, Linh Đế Thần Điện thì chưa đến mức phái một Thiên Quân trung kỳ đến giết ta, ngươi hẳn là người của Nguyệt Thần Cung."
"Ngươi đoán đúng." Người đàn ông trung niên lạnh lùng trả lời.
"Xi Thanh Sơn phái ngươi đến giết ta?" Phong Vô Trần hỏi.
"Có gì khác biệt sao?" Người đàn ông hỏi ngược lại.
Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Đương nhiên là có khác biệt. Nếu Xi Thanh Sơn phái ngươi đến giết ta, thì món nợ này sẽ tính lên đầu hắn. Đến lúc đó ta đánh đến Nguyệt Thần Cung, sẽ lấy mạng hắn đền. Nếu không phải Xi Thanh Sơn phái ngươi đến, vậy thì ta sẽ huyết tẩy Nguyệt Thần Cung."
"Ăn nói ngông cuồng! Chịu chết đi!" Người đàn ông quát lạnh, đôi mắt nheo lại, lóe lên sát khí hung ác.
"Ầm!"
Vừa đứt lời, người đàn ông đột nhiên đạp mạnh vào không trung, tạo ra một tiếng nổ chói tai, thân ảnh nhanh như điện lao về phía Phong Võ Trần, khí thế bàng bạc, thế công mãnh liệt.
"Ông ông!"
Sức mạnh cực kỳ cường đại bùng nổ từ cơ thể người đàn ông, khí tức lập tức tăng vọt lên cảnh giới Thiên Quân hậu kỳ.
"Ồ? Không hề đơn giản, lại có thể tăng cường sức mạnh lớn đến vậy, khó trách ngươi dám đến giết ta." Phong Vô Trần có chút kinh ngạc, nhưng chỉ là kinh ngạc mà thôi.
"Ông ông!"
Đồng thời thúc giục Thiên Đạo thần lực và sức mạnh giai đoạn thứ ba của Chí Tôn Chỉ Thể, kim quang bùng nổ, khí thế ngập trời cuồng cuộn, ngay sau đó lại tế ra Kỳ Lân chiến giáp và Long Thần quyền bộ.
Khí tức của Phong Vô Trần, trong nháy mắt tăng vọt lên cảnh giới Thiên Quân hậu kỳ.
"Thiên Quân hậu kỳ!" Trong mắt người đàn ông trung niên hiện lên một tia kinh hãi.
"Xi Thanh Sơn phái ngươi đến, chẳng khác nào muốn ngươi đi tìm cái chết!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, sát khí kinh người bộc phát, hung hăng lao về phía trước.